Bé Con Hướng Xã Hội Dắt Mẹ Dịu Dàng Đi Tùy Quân - Chương 12: Hoắc Đông Lâm
Cập nhật lúc: 04/01/2026 13:04
Bốp!
Thím Chu vung tay tát một cái thật mạnh vào mặt cô ta, đ.á.n.h Hoắc Xuân Hoa quay ngoắt đi, má sưng vù lên: "Còn tí tuổi đầu đã học thói bà tám đặt điều bịa đặt, nhà họ Hoắc các người hại Ninh Ninh còn chưa đủ, giờ lại còn bôi nhọ thanh danh con bé, là đang ép nó vào đường c.h.ế.t sao?"
Hoắc Xuân Hoa bị đ.á.n.h ngây người, má nóng rát đau đớn: "Đồng chí công an, bà ta đ.á.n.h người, các anh mau bắt bà ta lại."
Mọi người chẳng thèm để ý đến cô ta, cái tát này khiến họ cảm thấy hả lòng hả dạ.
Hóa ra, Khương Ninh Ninh đã sớm đoán trước được tình huống này, nên đã mách nước trước cho thím Chu.
Trước tiên khóc lóc kể lể hành vi của Điền Thúy Phân với các đồng chí công an, nói rõ ba mẹ con cô vì sợ bị nhà họ Hoắc trả thù nên phải lặn lội đường xa đến quân khu, cũng nhờ các đồng chí công an tạm thời giữ bí mật.
Chủ yếu là đ.á.n.h vào sự chênh lệch thời gian.
Nếu không, người nhà họ Hoắc biết chuyện đuổi theo, chặn đường giữa chừng, lại trộm một đứa cục cưng đi làm con tin uy h.i.ế.p thì sao?
Rốt cuộc Hoắc Kiến Quân bắt Mãn Mãn chính là tiền lệ!
"Vụ án chúng tôi đã điều tra xong, gọi người nhà các người đến là để ký tên."
Lãnh đạo huyện đang dốc toàn lực trấn áp nạn buôn người, vì thế anh công an mặt chữ điền không chút lưu tình tuyên bố: "Hoắc Kiến Quân phải đi cải tạo giáo d.ụ.c mười ngày."
Điền Thúy Phân mở miệng định gào lên, lại bị chồng bà ta đưa tay bịt miệng.
"Bà ngại còn chưa đủ mất mặt sao? Về nhà báo chuyện này cho Đông Lâm, bảo Đông Lâm mau ch.óng làm báo cáo ly hôn."
Là Khương Ninh Ninh tuyệt tình trước, thì đừng trách nhà họ Hoắc vô nghĩa.
Lúc trước ả dựa vào khuôn mặt kia mê hoặc Đông Lâm, khiến Đông Lâm bất chấp sự phản đối của gia đình, nhất quyết cưới ả.
Giờ 5 năm trôi qua, vợ chồng xa cách, tình cảm nồng nhiệt thời trẻ đã sớm phai nhạt, khuôn mặt kia của ả cũng chẳng còn tác dụng gì nữa.
Điền Thúy Phân do dự: "Nhưng nhỡ Đông Lâm hỏi tới..."
Dưới cặp kính gọng đen của Hoắc Vệ Quốc, con ngươi nhanh ch.óng tụ lại vẻ oán độc: "Mấy năm trước những lời đồn đại ở xưởng dệt từ đâu mà ra? Nhà họ Hoắc chúng ta, không chứa chấp loại con dâu không giữ phụ đạo."
Vừa hay cháu gái của xưởng trưởng đi kinh tế mới sắp được về thành phố, có tầng quan hệ thông gia này, đợt thăng chức cuối năm có thể nhích lên thêm một bước.
-
"Đông Lâm..."
Quan Văn Tuyết đặc biệt bỏ tiền mua chai nước ngọt có ga, bước vào phòng chờ, ngước mắt quét một vòng, đôi mắt hạnh cười cong lên.
Hoắc Đông Lâm mày kiếm mắt sáng, ngũ quan thâm thúy, giữa đám đông vô cùng nổi bật.
Thân hình cường tráng được trời phú ấy hoàn toàn không phải một sớm một chiều có thể luyện ra, bờ vai rộng, dáng người cao lớn 1 mét 88, khi cúi người nhẹ nhàng nhấc hành lý lên, cơ bắp sau lưng cuồn cuộn chứa đầy sức mạnh c.h.ế.t người.
Quan Văn Tuyết nhìn mà mặt đỏ tim đập.
"Cảm ơn anh đã giúp em xách đồ, đây là quà cảm ơn ạ." Cô ta đưa chai nước ngọt ra.
Chai nước giải khát chưa đến 300ml, ở ga tàu bán ít nhất cũng hai hào.
Hoắc Đông Lâm liếc mắt một cái, không nhận.
Giọng nói lạnh lẽo như bông tuyết ngoài nhà ga: "Xin lỗi, tôi không quen uống."
Hơn nữa trí nhớ cô ta có vấn đề hay sao, đống này căn bản không phải đồ dùng cá nhân của cô ta, mà là đạo cụ làm nhiệm vụ!
Quan Văn Tuyết cứng đờ thu tay về, tiếp tục cười gượng: "Vậy để em đi lấy nước cho anh nhé?"
Hoắc Đông Lâm nhíu c.h.ặ.t mày, nhàn nhạt liếc cô ta: "Đồng chí Quan, chúng ta đang làm nhiệm vụ. Nếu cô không thể hiện được sự chuyên nghiệp, tôi sẽ xin tổ chức đổi người."
Nghiêm túc, cứng nhắc đến mức không chừa lại chút tình cảm nào.
Quan Văn Tuyết da mặt mỏng, đáy mắt lập tức dâng lên màn sương.
Nước mắt trong suốt treo nơi hốc mắt, cố nén không rơi xuống. Phối hợp với khuôn mặt tú lệ của cô ta, trông thật nhu nhược động lòng người.
Sắc mặt Hoắc Đông Lâm càng thêm lạnh nhạt, cực lực nhẫn nại.
Căn cứ tin tình báo, chuyến tàu K895 đi Giang Thành lần này có một băng nhóm tội phạm hoạt động liên tỉnh, chuyên chọn phụ nữ trẻ tuổi để ra tay.
Để không gây sự chú ý của tội phạm, cấp trên sắp xếp đội đặc nhiệm của họ khi làm nhiệm vụ trở về căn cứ, sẽ phối hợp với đoàn văn công, giả trang thành công nhân xưởng may đi giao lưu tỉnh ngoài.
Ban đầu anh tưởng đoàn văn công dù sao cũng là quân nhân, ít nhất cũng có chút năng lực cơ bản và tố chất chuyên nghiệp.
Hiện tại xem ra, sự sắp xếp này dường như sai lầm hoàn toàn!
"Đội trưởng, mục tiêu đã thuận lợi lên tàu nửa giờ trước."
"Vậy còn lề mề cái gì, thông báo cho mọi người chuẩn bị ra sân ga." Hoắc Đông Lâm giơ tay xem đồng hồ, vừa nói dứt lời người đã bước ra ngoài.
Quan Văn Tuyết há hốc mồm.
Hoắc Đông Lâm vừa đi, áp suất thấp bao trùm xung quanh liền biến mất tăm.
Những người khác trong đoàn văn công mới dám tiến lại gần.
"Đội trưởng Hoắc nổi tiếng không gần nữ sắc, cô sau này tránh xa anh ta một chút."
"Nói đi cũng phải nói lại, Đội trưởng Hoắc vừa đẹp trai lại giỏi giang, là cán bộ cấp tá trẻ tuổi tuấn tú nhất toàn bộ biên chế hải quân, bao nhiêu nữ đồng chí đều thầm thương trộm nhớ anh ấy."
"Vợ anh ấy mãi mà không đến tùy quân, có khi nào là do vợ anh ấy xấu xí lắm không?"
"Văn Tuyết là trụ cột của đoàn văn công, xinh đẹp, gia thế lại tốt. Nếu Đội trưởng Hoắc chưa kết hôn, hai người đúng là xứng đôi nhất."
Quan Văn Tuyết nghe mà mở cờ trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn thẹn thùng trách móc: "Nói cái gì thế? Đội trưởng Hoắc là người đã có gia đình, tớ mới không thèm làm kẻ thứ ba."
Nhiệm vụ lần này là cô ta vất vả lắm mới nhờ bố là thủ trưởng xin cho cơ hội, nhất định phải bắt lấy Hoắc Đông Lâm, khiến anh ly hôn, sau đó danh chính ngôn thuận gả cho anh!
Quan Văn Tuyết nhất quyết phải đạt được mục đích.
Tiếng còi tàu vang lên báo hiệu vào ga.
Hoắc Đông Lâm một tay xách hành lý, một vai vác ma-nơ-canh thạch cao, sải bước đi đầu tiên.
Ma-nơ-canh thạch cao vừa vặn che khuất tầm nhìn bên tay phải.
Mãn Mãn chỉ vào cửa sổ xe, hâm mộ ngước khuôn mặt nhỏ lên: "Mẹ ơi, chú kia cao to uy mãnh quá, bao giờ con mới có sức khỏe lớn như vậy ạ?"
Khương Ninh Ninh nhìn theo hướng ngón tay con trai.
Bộ đồ công nhân màu xanh lam bao bọc lấy thân hình như núi của người đàn ông, vai rộng eo thon, đôi chân dài miên man, dáng người quả thực rất tuyệt!
Cũng không biết mặt mũi trông thế nào?
"Ăn nhiều trứng gà, chăm tập thể d.ụ.c, con trai mẹ tương lai chắc chắn còn đẹp trai hơn chú ấy." Khương Ninh Ninh vốn là một mỹ nhân, con trai ít nhất cũng thừa hưởng một nửa gen của cô, không đến nỗi bị xấu đi đâu.
Hai mẹ con nhìn không chớp mắt.
Ngoài cửa sổ xe, đoàn văn công vừa vặn đi tới. Quan Văn Tuyết tuy khinh thường họ, nhưng lại cảm thấy vinh dự lây, bước nhanh theo sát sau lưng Hoắc Đông Lâm, khẳng định chủ quyền.
Đối với đàn ông đã có chủ, Khương Ninh Ninh lập tức mất đi hứng thú thưởng thức, chuyển ánh mắt sang Hạ Hạ.
Cục bột nhỏ đang chổng m.ô.n.g lục lọi trong túi, hì hục mãi mới tìm ra một xấp thư từ, mệt đến thở hổn hển.
Cô không lên tiếng, tiếp tục quan sát xem cục cưng định làm gì.
Ai ngờ cô bé tùy tiện rút ra một phong thư trong đó, đưa đến trước mặt Khương Ninh Ninh: "Mẹ ơi, mẹ dạy chúng con học chữ đi ạ."
Lần đầu tiên trong đời đi tàu hỏa, hai đứa nhỏ lúc đầu cảm thấy vô cùng mới lạ. Nhưng phong cảnh ngoài cửa sổ nhìn mãi cũng chẳng có gì khác biệt, dần dần trở nên chán ngắt.
Đối với yêu cầu nhỏ nhoi này, Khương Ninh Ninh đồng ý ngay tắp lự.
Vừa hay, có thể thông qua thư từ để phỏng đoán tính cách người chồng của nguyên chủ.
Vừa mới mở phong thư ra, hai đứa nhỏ đã tò mò ghé sát vào.
Hạ Hạ ngượng ngùng dán vào tai Khương Ninh Ninh làm nũng, giọng sữa vừa mềm vừa ngọt: "Mẹ ơi, con nhận ra chữ này, là chữ Hoắc ạ!"
Mãn Mãn không cam lòng tụt hậu, kiêu ngạo ưỡn n.g.ự.c, ngón tay nhỏ chỉ vào giấy viết thư dõng dạc đáp: "Chữ này là Tốt, Con, Mãn Mãn và Hạ Hạ, mẹ ơi con nói đúng không ạ."
Nguyên chủ chưa từng dạy vỡ lòng cho hai đứa nhỏ, thế nên, đây là buổi học tập quan sát đầu tiên trong đời sống thường ngày của chúng.
"Bảo bối giỏi quá." Khương Ninh Ninh thơm chụt một cái lên má cục bột nhỏ.
Hai đứa trẻ mặt đỏ bừng như tôm luộc.
Chúng rất thích nghe mẹ gọi là bảo bối.
Rất thích mẹ a...
