Bệnh Kiều Nam Chủ Thực Sự Có Bệnh, Nữ Chủ Ghét Bỏ Để Cho Ta Tới ! - Chương 187: Thiếu Gia Táo Bạo Mắc Chứng Đói Khát Da Thịt (13)
Cập nhật lúc: 09/03/2026 01:12
Lời của Miêu Văn Đào vừa dứt, bên tai lập tức vang lên tiếng cười lạnh của đại thiếu gia: "Ngồi ở đâu?"
"Miêu Văn Đào, cậu quên rồi à, cái xe rách này của cậu chỉ có hai chỗ ngồi thôi."
Oa thảo, đúng là quên mất thật.
Xe thể thao thì đào đâu ra chỗ ngồi thứ ba chứ?
Lời hào hùng vừa thốt ra lập tức trở nên ngượng ngùng.
Miêu Văn Đào sờ mũi, ngượng nghịu mở miệng: "Cái đó... cô Tô, tôi quên mất, hôm nay chiếc xe này không tiện lắm."
"Lê ca, anh xem tập đoàn có còn tài xế nào rảnh không, hay là...?"
"Anh đưa cô ấy về nhé?" Miêu Văn Đào thử đề nghị.
Trăm triệu lần không ngờ tới.
Đại thiếu gia thế mà lại từ chối đề nghị này: "Không cần."
Miêu Văn Đào kêu lên một tiếng: "Hả? Không đưa à?"
Đêm hôm khuya khoắt, cứ thế bỏ mặc mỹ nữ bên lề đường sao?
Cậu ta vẫn đang cố nghĩ cách cho Tô Uyển: "Lê ca, cô Tô đã bảo là không bắt được xe rồi, giờ này tàu điện ngầm cũng ngừng hoạt động rồi..."
Lời còn chưa dứt, đại thiếu gia lại lên tiếng: "Cậu xuống xe đi."
Một câu nói khiến Miêu Văn Đào đang lải nhải lập tức sững sờ.
Cứ ngỡ mình nghe nhầm, cái gì cơ?
Bảo ai xuống xe?
Đại thiếu gia thản nhiên nhắc lại lần nữa: "Không nghe nhầm đâu, cậu xuống xe đi."
"Tôi đưa cô ấy về."
Ơ, cái logic gì thế này?
Lái xe của tôi, rồi anh đưa mỹ nữ về nhà?
Kẻ bị bỏ rơi nhìn đại ca nhà mình một cách không thể tin nổi: "Lê ca, anh quên rồi à, tối nay còn có trận đua xe mà?"
Lê Nguy: "Không quên."
Đại thiếu gia chuyển tầm mắt sang Tô Uyển, hỏi một cách nhẹ nhàng tùy ý: "Tô Uyển, tối nay cô có việc gì khác không?"
Cô gái nhỏ ngoan ngoãn lắc đầu.
Lê Nguy nói tiếp: "Vậy được."
Như xách một con gà con, đại thiếu gia trước tiên xách Miêu Văn Đào ra khỏi ghế lái.
Sau đó, Lê đại thiếu gia tự mình ngồi vào vị trí đó.
Anh nói với Tô Uyển: "Lên xe đi, xong việc tôi đưa cô về nhà."
Tô Uyển: "Nhưng mà..."
Thấy Tô Uyển còn đang do dự, Lê Nguy bực mình bấm còi một cái.
"Ít nói nhảm thôi, lên xe."
"Đi theo tôi, nửa tiếng nữa là cô có thể về nhà rồi."
"Hoặc là, cô có thể chọn ở lại đây cả đêm để muỗi đốt..."
Ánh mắt đại thiếu gia rực cháy, nhìn qua thì có vẻ như đang cho Tô Uyển lựa chọn, nhưng thực tế...
Trong mắt người này, từ trên xuống dưới đều viết rõ ràng:
Dám từ chối tôi, cô c.h.ế.t chắc.
"Vậy... cảm ơn Lê tổng."
Dưới cái nhìn áp bức đó, Tô Uyển vẫn cẩn thận ngồi vào ghế phụ.
Chiếc Mercedes 300SL phục cổ từ thế kỷ trước gầm lên một tiếng, nhanh ch.óng lao ra khỏi tầm mắt của Miêu Văn Đào.
Miêu Văn Đào bị bỏ lại, ngẩn người mất một lúc lâu mới phản ứng lại được!
"Oa thảo? Đi thật rồi à?"
"Thế còn tôi thì sao?"
Nơi đồng không m.ô.n.g quạnh, xe không có, tài xế cũng không.
Mãi một lúc sau, Miêu Văn Đào mới thốt ra được một câu c.h.ử.i:
"Mẹ kiếp!"
"Lê tổng..."
Ngồi trên ghế phụ của chiếc xe thể thao, mãi một lúc lâu sau, Tô Uyển mới lấy hết can đảm mở miệng: "Vừa rồi Miêu tổng nói trận đua xe đó là..."
"Không có gì, chơi bời chút thôi."
"Đến nơi cô sẽ biết."
Trận đua xe quốc lộ khiến Miêu Văn Đào phấn khích tột độ, qua miệng Lê Nguy lại trở nên bình thường như cân đường hộp sữa.
Người đàn ông lái xe, cảnh đêm ngoài cửa sổ lùi lại vun v.út, ánh đèn neon nhấp nháy sắc vàng mờ ảo, phản chiếu loang lổ trên khuôn mặt Lê Nguy, ánh sáng và bóng tối không ngừng đan xen, tôn lên những đường nét quá đỗi ưu tú trên gương mặt anh.
"Tô Uyển."
Trong không gian chật hẹp, đại thiếu gia đột nhiên gọi tên cô.
"Còn một chuyện nữa." Lê Nguy bình tĩnh nói: "Nếu đã ra khỏi công ty thì đừng gọi tôi là Lê tổng nữa."
Hệ thống nghe thấy câu này, đột nhiên trở nên hưng phấn hẳn lên:
[Ha ha ha, ký chủ.]
[Nam chính muốn đổi xưng hô kìa.]
Hệ thống trong đầu như bị chạm đúng mạch, giọng nói không chỉ vang dội quá mức mà còn mang theo chút đê tiện.
[Cô tin tôi đi, bây giờ nếu cô gọi một tiếng 'lão công', Lê Nguy chắc chắn sẽ sướng phát điên cho xem.]
Cái hệ thống ngốc này lại bắt đầu lên cơn rồi.
Gọi sớm quá Lê Nguy chỉ thêm nghi ngờ mục đích của mình thôi.
Chủ động chặn đứng tiếng gào thét trong đầu, trước mặt Lê Nguy, Tô Uyển vẫn là con thỏ nhát gan kia.
Người ta chọc một cái, cô mới động một cái.
Lê Nguy vẫn chưa chịu buông tha cho Tô Uyển, anh tiếp tục hỏi: "Vậy nên, Tô Uyển, cô định gọi tôi là gì?"
Hệ thống gào thét: [Lão công! Lão công!]
[Tôi chọn lão công!]
Trong tiếng ồn ào của hệ thống, Tô Uyển lí nhí gọi một tiếng: "Lê tiên sinh..."
Chữ cuối cùng còn chưa dứt âm.
Con thỏ đã cảm nhận được luồng lệ khí tỏa ra từ đại thiếu gia!
Tốc độ xe đột ngột tăng nhanh!
Đại thiếu gia sắp nổi giận rồi.
Tô Uyển lập tức đổi miệng: "Lê Nguy."
Giọng nói rất nhỏ, chẳng khác nào tiếng muỗi kêu.
Nhưng lại mang theo chút mềm mại, chỉ một cái tên thôi đã khiến tốc độ xe đang tăng vọt từ từ chậm lại.
Vị trí l.ồ.ng n.g.ự.c như bị thứ gì đó chạm vào, tê tê dại dại.
Kìm nén sự rung động mãnh liệt đó, đại thiếu gia mắt nhìn thẳng phía trước, hờ hững mở miệng: "Không nghe thấy."
Nhìn từ góc nghiêng, dường như người này hoàn toàn không để tâm đến Tô Uyển.
"Cô gọi tôi là gì?"
Con thỏ ngoan ngoãn nói: "Lê Nguy."
Giọng điệu mềm mại.
Bàn tay nắm vô lăng của người đàn ông siết c.h.ặ.t lại, giọng nói nghe có vẻ chê bai: "Ủy khuất thế sao? Sao nào, tên tôi làm cô thấy mất mặt à?"
Tô Uyển lập tức giải thích: "Không phải, tôi..."
"Tôi... chưa chuẩn bị tâm lý."
Lê Nguy mỉa mai: "Chỉ là đổi cái xưng hô thôi, cô định chuẩn bị cái gì?"
