Bệnh Kiều Nam Chủ Thực Sự Có Bệnh, Nữ Chủ Ghét Bỏ Để Cho Ta Tới ! - Chương 203: Anh Sẽ Theo Đuổi Em
Cập nhật lúc: 09/03/2026 01:14
Vết c.ắ.n rất sâu, vị tanh ngọt của m.á.u vẫn không ngừng lan tỏa trên môi. Lê Nguy lên tiếng: "Gan em đúng là lớn thật..."
Câu nhận xét này của Lê Nguy hoàn toàn chọc giận Tô Uyển, cô gái nhỏ tức tối nói: "Lê Nguy, sao anh có thể làm như vậy!" Tô Uyển dùng sức lau miệng, như muốn xóa sạch mọi dấu vết của người đàn ông này trên cơ thể mình. "Anh đã vi phạm hợp đồng của chúng ta."
Lúc trước đã thỏa thuận rõ ràng, các bên không được dùng bất kỳ biện pháp hay thủ đoạn nào để cưỡng ép lẫn nhau...
"Hợp đồng?" Lê Nguy cười khẩy, "Chẳng phải em đã nói rồi sao? Hủy bỏ hợp đồng. Em muốn đi tìm Bạc Tu Viễn mà..." Nói đến đây, như để trả đũa, anh quẹt vệt m.á.u trên mu bàn tay lên mặt Tô Uyển, như thể đang đóng dấu ký hiệu thuộc về mình. "Tô Uyển, muốn đá tôi đi sao..." Như một tiếng thở dài, lại như một lời tuyên cáo, Lê Nguy gằn từng chữ: "Em nằm mơ đi."
Hoàn toàn không ngờ sẽ nhận được câu trả lời như vậy, Tô Uyển vội vàng nói: "Lúc đó rõ ràng đã nói rồi! Điều thứ ba của hợp đồng..." Điều thứ ba: đôi bên không được can thiệp vào cuộc sống của nhau, nếu vi phạm, hợp đồng lập tức hủy bỏ.
Lê Nguy căn bản không thừa nhận, giọng anh lạnh lùng: "Ai nói xong với em rồi? Tô Uyển, chừng nào tôi chưa nói dừng thì chuyện này chưa kết thúc."
Sao anh có thể ngang ngược vô lý như vậy! Tô Uyển tức đến phát khóc, lại nghĩ đến việc vừa rồi anh ta còn ngang nhiên cưỡng hôn mình, nước mắt chực trào ra.
Lê Nguy tiếp tục: "Khóc cũng vô ích. Tô Uyển, dù em muốn tìm đối tượng trị liệu hay tìm bạn trai, em chỉ có thể chọn tôi."
Tô Uyển không hiểu: "Tại sao? Anh chẳng phải đã nói anh rất ghét bỏ tôi sao..."
Hôn cũng hôn rồi, vậy mà cô vẫn có thể nghĩ như thế. Lê Nguy tức đến bật cười: "Ghét bỏ cái quái gì, tôi thích hay ghét bỏ, em không cảm nhận được sao? Nếu tôi thật sự ghét bỏ em, tôi lại để em chạm vào mỗi ngày chắc? Em đã khiến tôi 'phản ứng' đến mức nào, em không biết sao? Em nghĩ tại sao tôi lại có phản ứng đó? Tại sao tôi lại muốn hôn em?"
Đúng là không biết xấu hổ. Loại chuyện này mà anh cũng có thể nói thẳng ra như vậy, cô gái nhỏ vừa thấy uất ức lại vừa có chút ngượng ngùng, thế mà lại nén được nước mắt vào trong.
Lê Nguy nhắc lại một lần nữa: "Tô Uyển, em đừng có giả vờ ngây ngốc. Tôi chính là thích em."
Một câu "thích" khiến Tô Uyển hoàn toàn sững sờ, kinh ngạc nhìn Lê Nguy. Mọi thứ xung quanh dường như tĩnh lặng lại, vừa vặn một cơn gió đêm thổi qua, tán cây hoàng liên phía sau xào xạc, một chiếc lá rụng xuống đậu trên tóc Tô Uyển. Cô gái nhỏ vốn trang điểm tinh xảo, giờ đây trông có chút chật vật: lớp trang điểm bị lem, hốc mắt ửng đỏ, khóe môi còn dính vệt m.á.u của anh...
Lê Nguy nhìn cô một lúc, ánh mắt sắc lẹm cuối cùng cũng trở nên mềm mại. Anh nhẹ nhàng vươn tay, gạt đi chiếc lá rụng trên tóc cô. Giọng Lê Nguy thoáng dịu lại: "Còn về phía Bạc Tu Viễn, tôi sẽ đi nói chuyện với anh ta."
Thấy Lê Nguy định rời đi, Tô Uyển mới sực nhớ ra điều gì đó, nhỏ giọng nói: "Cho dù anh thích tôi... tôi cũng chưa có đồng ý."
Giọng nói rất nhỏ nhưng vẫn lọt vào tai Lê Nguy. Đại thiếu gia quay đầu lại, nhìn Tô Uyển, bình tĩnh nói: "Vậy thì tôi sẽ theo đuổi em. Nếu em không chấp nhận, Tô Uyển, tôi sẽ bắt đầu theo đuổi em từ đầu... Đuổi đến khi nào em hài lòng mới thôi."
Làm gì có ai như vậy chứ? Bị từ chối rồi mà vẫn tự tìm bậc thang cho mình leo xuống. Cô gái nhỏ định phản bác, nhưng chạm phải ánh mắt của anh... chần chừ một lát, cuối cùng vẫn không nói gì.
*
Ngày hôm sau.
Lê Nguy đến văn phòng luật của Bạc Tu Viễn. Cứ ngỡ đại thiếu gia đến vì chuyện hợp tác của Lê thị, không ngờ thứ anh lấy ra lại là một bản hợp đồng. Nhìn rõ nội dung bên trong, ánh mắt Bạc Tu Viễn thoáng co rút. Đó chính là bản hợp đồng "bạn gái khế ước" mà anh vừa đưa cho Tô Uyển ngày hôm qua.
Vì Tô Uyển đã đồng ý, để đảm bảo và cũng để cô bớt cảnh giác, anh đã viết rõ mọi chức trách của một người bạn gái vào trong hợp đồng.
Lê Nguy đi thẳng vào vấn đề: "Bạc Tu Viễn, bản hợp đồng này của anh và Tô Uyển... hủy bỏ đi."
"Tại sao?"
Lê Nguy thẳng thắn đưa ra đáp án: "Bởi vì tôi thích cô ấy. Chắc anh không biết, thời gian qua tôi mắc một chứng bệnh tâm thần quái ác. Chứng đói khát da thịt."
Lần đầu tiên nói ra tên căn bệnh này trước mặt người ngoài, biểu cảm của đại thiếu gia có chút gượng gạo. "Căn bệnh này đúng như cái tên của nó, đại khái ý nghĩa là gì chắc anh hiểu."
Lê Nguy tiếp tục: "Tô Uyển cũng mắc chứng bệnh này, tôi và cô ấy đều được điều trị bởi cùng một bác sĩ." Nghe thấy Tô Uyển cũng mắc bệnh này, ánh mắt Bạc Tu Viễn hơi lóe lên. Anh chợt nhớ lại tại sao trong thang máy, chỉ vô tình chạm vào Tô Uyển mà cô lại có phản ứng lớn đến vậy...
"Để giảm bớt triệu chứng, chúng tôi đã thỏa thuận một số hành động tiếp xúc." Lê Nguy không giải thích cụ thể đó là gì, nhưng Bạc Tu Viễn đã dựa vào tên bệnh mà đoán ra được đại khái. "Qua lại vài lần... tôi đã thích cô ấy."
Đại thiếu gia lại lấy ra một tập tài liệu khác, đó là một danh sách. Nhìn qua trông giống như danh sách tuyển phi cho hoàng đế, đủ mọi kiểu người, từ thanh mảnh đến đầy đặn, không thiếu kiểu nào.
