Bệnh Kiều Nam Chủ Thực Sự Có Bệnh, Nữ Chủ Ghét Bỏ Để Cho Ta Tới ! - Chương 55
Cập nhật lúc: 08/03/2026 23:09
"Tôi thật sự không lừa anh, ngân hàng đang làm thủ tục."
Đây cũng là chiêu trò quen thuộc của Trình Vũ Bằng, đám người Hồng Diễm này văn hóa thấp, đừng nói là xem hợp đồng, xăm mình còn toàn xăm sai chính tả.
Thật sự lấy ra văn kiện giấy trắng mực đen, người của Hồng Diễm căn bản không ai xem hiểu.
Trình Vũ Bằng chỉ duy nhất tính sai một người.
Hồng Diễm lần này vừa hay lại mang theo một vị tiến sĩ.
Tô Uyển lật xem qua hợp đồng một lượt, lập tức nhìn ra vấn đề: "Giả."
"Con dấu của doanh nghiệp trên hợp đồng không đúng."
Mẹ kiếp, quả nhiên là hợp đồng giả.
Thi Khôn nổi giận, một cước trực tiếp đạp tới!
"Lão t.ử biết ngay mà, chắc chắn là thằng nhãi nhà ngươi giở trò."
"Trình Vũ Bằng, 97 vạn, nói đi, mày định trả thế nào?"
Gậy bóng chày dí sát vào Trình Vũ Bằng, Thi Khôn âm u nói: "Quy củ của Hồng Diễm chúng ta, mày hẳn là biết rõ."
Giá thị trường, năm vạn một cánh tay.
Loại như Trình Vũ Bằng rõ ràng đã vượt mức, thông thường đều là c.h.ặ.t t.a.y trái trước.
"Khôn ca!"
Biết Thi Khôn muốn làm gì, Trình Vũ Bằng lập tức cầu xin tha thứ: "Khôn ca, là tôi không phải, là tôi bị ma xui quỷ khiến muốn lừa anh..."
"Tôi thật sự hết cách rồi, tôi thật sự không có tiền."
Vừa sốt ruột, Trình Vũ Bằng đã khóc lóc nước mắt nước mũi giàn giụa, thậm chí còn khóc đến trước mặt Tô Uyển.
"Cô nương, chúng ta là lần đầu gặp mặt."
"Con gái nhà tôi cũng trạc tuổi cô, tôi thật sự cùng đường rồi..."
Thấy Tô Uyển mặt lạ dễ nói chuyện, Trình Vũ Bằng xem cô như một lối thoát.
"Cô giúp tôi với, giúp tôi nói với Khôn ca một tiếng."
"Tôi thề, chỉ cần tôi có tiền, chắc chắn sẽ trả cho anh ấy!"
Tô Uyển chỉ lắc đầu: "Ông sẽ không."
"Trên chiếu bạc có ba vạn."
Loại con bạc như Trình Vũ Bằng, hễ có tiền là phản ứng đầu tiên đều là đ.á.n.h cược tiếp.
"Hợp đồng cũng đã chuẩn bị sẵn từ trước, ngay từ đầu, ông đã không định trả tiền."
Tô Uyển nói trúng phóc tâm tư của con bạc.
Vẻ mặt vừa rồi còn khóc lóc t.h.ả.m thiết, lập tức sinh ra oán hận.
C.h.ế.t tiệt!
Con nhỏ này rốt cuộc có lai lịch gì?
Nếu không phải cô ta, Thi Khôn căn bản sẽ không phát hiện vấn đề của hợp đồng, cũng giống như mọi khi, nói không chừng hôm nay cũng có thể lừa được đám ngu xuẩn Hồng Diễm này đi.
Đều tại cô ta!
Vẻ đáng thương giả tạo lập tức biến thành ác ý.
Bởi vì những lời Tô Uyển nói, rất có khả năng, hôm nay Thi Khôn sẽ thật sự c.h.ặ.t t.a.y trái của mình.
Thấy đám đàn em của Thi Khôn đang tiến lại gần mình, đám người này đã bắt đầu khoa tay múa chân xem nên ra tay từ đâu.
Trình Vũ Bằng lại đột nhiên vùng lên!
Người đàn ông thấp bé gầy gò, cũng không biết từ đâu sinh ra một luồng sức mạnh.
Đột nhiên giật lấy một con d.a.o găm, dứt khoát rạch một nhát về phía Tô Uyển!
"Đều tại mày, con đĩ thối!"
"Lão t.ử hôm nay dù có mất một bàn tay, cũng phải g.i.ế.c c.h.ế.t mày."
Trình Vũ Bằng nhắm thẳng vào mặt Tô Uyển, phụ nữ quan tâm nhất là khuôn mặt.
Hủy hoại mặt của cô ta, xem lần sau cô ta còn thích xem náo nhiệt như vậy nữa không!
Nhát d.a.o này của Trình Vũ Bằng rất sâu.
Dù Tô Uyển đã theo bản năng dùng tay che chắn, nhưng bên má vẫn bị rạch một đường, m.á.u tươi nháy mắt nhuộm đỏ nửa bên mặt cô.
"Mẹ kiếp!"
Thi Khôn cầm gậy bóng chày cũng không đuổi kịp.
"Mẹ nhà mày!"
Gã to con c.h.ử.i ầm lên, vội vàng vung gậy đập tới, Trình Vũ Bằng bị đ.á.n.h đến ngất đi, nhưng mấu chốt là.
Tô Uyển thật sự bị thương rồi.
"Tô Uyển, không sao chứ?"
"C.h.ế.t tiệt, nhiều m.á.u thế này?"
So với cánh tay của Trình Vũ Bằng, lúc này Thi Khôn càng lo lắng cho khuôn mặt của Tô Uyển hơn, nếu thật sự bị hủy dung, sau này Tô Uyển phải làm sao?
Cô gái nhỏ này là tiến sĩ chính quy của Kinh Đại đấy.
Còn chưa yêu đương, còn chưa tìm bạn trai.
"Mẹ nó." Hận mình vô dụng, Thi Khôn hung hăng tự tát mình một cái!
*
Lúc Hoắc Diêm biết tin, Tô Uyển đã được băng bó xong.
Trên mặt quấn một lớp gạc dày, qua lớp gạc còn có thể mơ hồ nhìn thấy một chút màu đỏ thấm ra.
Thi Khôn nói, vết d.a.o rạch rất nghiêm trọng, dài một tấc.
Hiện trường chảy rất nhiều m.á.u.
Bức ảnh được gửi tới, Hoắc Diêm chỉ liếc nhìn một cái.
Hắn đập nát điện thoại.
C.h.ế.t tiệt!
Chỉ là muốn cô biết khó mà lui, tại sao người bị thương lại là cô?
Diêm Vương Xã Hội Đen Tính Xấu (10)
Diêm Vương Xã Hội Đen Tính Xấu (10)
Tô Uyển yên lặng ngồi trước mặt Hoắc Diêm, mặt bị rạch, không oán giận, cũng không rơi lệ, như một con b.úp bê vải ngoan ngoãn nhất trên đời.
Thi Khôn áy náy mở miệng: "Đều tại tôi, không phản ứng kịp."
"Thằng Trình Vũ Bằng đó, mẹ nó, quá đột ngột..."
"Sớm biết vậy đã nên kéo Tô Uyển sang một bên."
Sơ suất rồi.
Đi đòi nợ gặp phải cơ bản đều là cặn bã, phần lớn là hèn nhát nhu nhược.
Không ngờ, hôm nay thật sự gặp phải một tên điên, còn mẹ nó ra tay với một cô gái nhỏ.
Hoắc Diêm liếc nhìn Tô Uyển.
Mặt không biểu cảm.
Thi Khôn tưởng đại ca nhà mình muốn quan tâm đến vết thương của Tô Uyển, không ngờ, đường chủ nhà mình lại hỏi:
"Nợ đòi được chưa?"
Câu đầu tiên đường chủ nhà mình hỏi lại là món nợ khó đòi kia?
Ít nhiều có chút vô tình.
Thi Khôn lập tức giải thích: "Đại ca, đã c.h.ặ.t một tay của Trình Vũ Bằng, muộn nhất là ba ngày."
"Ba ngày sau, không đòi được thì đưa hắn sang Miến Điện..."
Hoắc Diêm tổng kết: "Vậy là, nợ vẫn chưa đòi được?"
"Tô Uyển."
Hoắc Diêm trực tiếp điểm danh: "Cô định khi nào đi?"
Vẫn là muốn đuổi người ta đi!
Thi Khôn là người đầu tiên tỉnh táo lại, theo bản năng nói đỡ cho Tô Uyển: "Đại ca, còn ba ngày nữa mà, lỡ như..."
