Bệnh Kiều Nam Chủ Thực Sự Có Bệnh, Nữ Chủ Ghét Bỏ Để Cho Ta Tới ! - Chương 94: Màn Trình Diễn Tài Năng
Cập nhật lúc: 09/03/2026 01:02
Cô nhỏ giọng giải thích: "Xin lỗi mọi người, là do tôi đã đ.á.n.h giá thấp khối lượng công việc ngay từ đầu."
"Hơn nữa, cũng sắp đến giờ cơm rồi, tôi không muốn..." Thời Tiểu Hạ tìm lý do cho mình: "...làm chậm trễ bữa ăn của mọi người."
Liễu Mộng Dao cũng hiền lành nói: "Không có gì đâu, chỉ là vài món ăn thôi mà. Mọi người mau ăn đi."
Tô Uyển không nói gì, thuận tay đưa cho Liễu Mộng Dao một đôi đũa.
...
Có lẽ vì ngày mai là ngày nghỉ, tổ sản xuất chương trình đột nhiên thêm vào một phần tương tác trong bữa tối. Mỗi người có ba phút để trình diễn tài năng cá nhân. Tất cả khách mời sẽ tiến hành bỏ phiếu, người có số phiếu cao nhất sẽ được quyền trực tiếp sắp xếp lịch trình hẹn hò tiếp theo cho tất cả mọi người.
Quy tắc vừa được công bố, mắt Thời Tiểu Hạ lập tức sáng lên!
Thật tốt quá, tổ chương trình đã tự tay dâng cơ hội đến cho cô. Thời Tiểu Hạ rất tự tin vào giọng hát ngọt ngào của mình, cô chắc chắn mình sẽ thắng!
---
Đại Lão Mất Thính Lực (10)
"Tôi lên trước!"
Thời Tiểu Hạ là người đầu tiên giơ tay, cô chọn một bài hát quen thuộc mang tên "Tình Yêu Cuồng Nhiệt Cả Thành".
"Gần đây trời hanh vật khô, cả thành phố chờ đợi một tín hiệu."
"Trái tim em đang đếm ngược từng giây, không thể hạ sốt."
"Anh biết rõ mà, giống như mặt đất ngày hè oi bức..."
Giọng hát ngọt ngào vừa cất lên, khung bình luận lập tức trở nên náo nhiệt:
[Oa, không ngờ Thời Tiểu Hạ hát hay thế, cảm giác ngọt ngào quá ~]
[Giọng cô ấy đúng kiểu 'ngọt sủng', hợp với bài này lắm... Nghe cuốn thật, đã thêm vào danh sách nhạc.]
Cũng có người chú ý đến biểu hiện của Tần Thiên Vũ. Khi Thời Tiểu Hạ hát, cô có thiết kế một vài động tác tương tác, và thật trùng hợp, lần nào cũng hướng về phía Tần Thiên Vũ.
Đại thiếu gia đã ngượng ngùng đến mức phải quay đi hướng khác, cố tình giả vờ nói chuyện với Ngũ T.ử Hào để tránh ánh mắt của Thời Tiểu Hạ.
[Ha ha ha ha, đại thiếu gia không dám quay đầu lại nhìn luôn.]
[Cười c.h.ế.t mất, trong mắt anh ấy không có chút khao khát yêu đương nào, chỉ toàn là sự né tránh.]
[Đúng là đàn gảy tai trâu, Thời Tiểu Hạ ơi cô nhầm người rồi... Thà chọn học thần còn hơn.]
Tuần đầu tiên, tất cả cư dân mạng đều thấy Thời Tiểu Hạ dường như chỉ để ý đến Tống Dương. Không ngờ vào ngày hẹn hò, cô lại đột ngột chọn Tần Thiên Vũ – người mà cô chưa từng tương tác trước đó. Hai người họ không những không thân thiết mà còn rất gượng gạo, đến giờ vẫn chẳng thấy chút không khí mờ ám nào.
Sau khi màn trình diễn kết thúc, Thời Tiểu Hạ chủ động đảm nhận vai trò người dẫn chương trình, cầm micro bắt đầu mời người tiếp theo.
"Màn trình diễn của tôi xong rồi, tiếp theo là ai đây?"
Máy quay phối hợp lướt qua gương mặt của từng khách mời.
"Là ai nhỉ? Trốn tránh cũng vô ích thôi, ai cũng phải diễn mà..."
Vừa dứt lời, ống kính dừng lại trên gương mặt của Liễu Mộng Dao.
"Tôi..." Người thật thà đang ăn dở suýt thì nghẹn, Liễu Mộng Dao nhìn Thời Tiểu Hạ với ánh mắt cầu cứu: "Hay là... lát nữa tôi mới diễn được không? Cơ thể tôi vẫn chưa khởi động xong."
Thời Tiểu Hạ hoàn toàn phớt lờ sự khó xử của Liễu Mộng Dao, cô vẫn hớn hở nói: "Mộng Dao, đừng căng thẳng, đây có phải cuộc thi nhảy chuyên nghiệp đâu. Tôi biết cô học múa từ nhỏ, chút chuyện nhỏ này chắc chắn không làm khó được cô đâu mà."
"Cô xem, tôi cũng đang đứng đây này, nếu cô thực sự thấy run, tôi sẽ đứng bên cạnh cổ vũ cho cô!"
Mỗi câu nói đều như một chiếc đinh bọc nhung. Thời Tiểu Hạ đang ép Liễu Mộng Dao phải lên sân khấu.
Ngay khi quy tắc được công bố, cô đã tính toán kỹ rồi. Nếu nhất định phải chọn ra một đối thủ cho giải thưởng được yêu thích nhất, thì Liễu Mộng Dao chính là đối thủ duy nhất. Liễu Mộng Dao có nền tảng vũ đạo mười mấy năm, tính chuyên nghiệp rất cao. Tuy nhiên, điểm yếu của cô ấy là cực kỳ dễ căng thẳng. Cô ấy càng căng thẳng thì cơ hội của Thời Tiểu Hạ càng lớn.
Nghĩ vậy, nụ cười của Thời Tiểu Hạ càng thêm ngọt ngào.
Liễu Mộng Dao đã run đến mức tay chân luống cuống, lúc đứng dậy suýt chút nữa đã làm đổ bộ đồ ăn trên bàn. Nhìn qua là biết cô đang mất bình tĩnh.
"Mộng Dao, thực sự không cần căng thẳng đâu, múa là chuyên môn của cô mà, cứ nhảy đại vài vòng là được."
Nhắc đến chuyên môn, Liễu Mộng Dao càng thêm hoảng loạn. Một chân cô vừa định bước ra khỏi chỗ ngồi, đúng lúc này, một luồng lực đột ngột ấn cô ngồi xuống lại.
"Tô Uyển?" Liễu Mộng Dao ngơ ngác nhìn người bên cạnh, hỏi với giọng không chắc chắn: "Cô định..."
Tô Uyển thản nhiên nói: "Tôi lên trước."
Tô Uyển lại tình nguyện lên trước sao?
"Cô không muốn à?"
Sao có thể không muốn chứ! Liễu Mộng Dao gật đầu lia lịa: "Thật tốt quá! Tôi muốn, tôi muốn chứ, chắc chắn là muốn rồi!"
Cứ như vậy, Tô Uyển và Thời Tiểu Hạ cùng đứng ở một chỗ.
Thời Tiểu Hạ hỏi: "Tô Uyển, cô cũng biểu diễn múa sao? Tôi nhớ hình như cô học múa cổ điển. Có cần tôi bật nhạc giúp không?"
Tô Uyển bình tĩnh đáp: "Không cần. Động tác của tôi biên độ lớn, cô đứng xa tôi ra một chút."
Chỉ là một diễn viên múa phụ họa trong đoàn kịch thôi mà, làm như mình quan trọng lắm không bằng. Giữ nụ cười trên môi, Thời Tiểu Hạ ngoan ngoãn lùi sang một bên.
Tô Uyển thay bộ đồ tập múa có tay áo dài (thủy tụ).
[Ơ? Là múa thủy tụ à? Cái này khó lắm, đòi hỏi lực cánh tay cực tốt.]
[Sao Tô Uyển lại chọn múa thủy tụ nhỉ? Cái này nhìn mấy lần đầu thì hay chứ sau đó chỉ thấy xoay vòng vòng, chán lắm.]
[Lần trước cô ấy nhảy bài 'Đường Ấn' đẹp thế, sao không nhảy bài đó?]
Một bộ phận cư dân mạng không đ.á.n.h giá cao Tô Uyển, còn fan của Thời Tiểu Hạ thì bắt đầu la ó.
