Beta Bình Thường Mang Thai Con Của Alpha Đỉnh Cấp - Chương 10

Cập nhật lúc: 04/07/2026 03:01

Đây có lẽ là câu nói nghe có mùi "tình tứ" nhất mà Hoa Cẩn Châu từng thốt ra từ trước đến nay. Tân Địch bỗng cảm thấy sống mũi mình hơi cay, nhưng cậu đã dũng cảm nuốt ngược nước mắt vào trong. Cậu tự dặn lòng: Không được khóc, mày đã có tư cách gì để mà yếu đuối lúc này đâu. Mày còn chưa danh chính ngôn thuận đứng cạnh anh ấy, chưa nắm chắc được cái gì trong tay, tuyệt đối không được mềm lòng vào lúc này.

Nhưng Hoa Cẩn Châu dường như không muốn cho cậu cơ hội để gồng mình. Bàn tay ấm áp của anh trượt từ má xuống cằm, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt cậu lên, rồi anh cúi đầu, đặt lên môi cậu một nụ hôn.

Nụ hôn ấy rất nhẹ, rất chậm, giống như một sự xác tín cho một câu hỏi mà câu trả lời vốn dĩ đã quá rõ ràng.

Bờ môi của Hoa Cẩn Châu mang theo chút lành lạnh, Tân Địch nhắm nghiền mắt, nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch dữ dội như trống trận, lớn đến mức cậu tin chắc Hoa Cẩn Châu cũng có thể nghe thấy rõ mồn một.

Khi cả hai ngã nhào xuống giường, lưng Tân Địch lún sâu vào chiếc chăn lông vũ mềm mại, Hoa Cẩn Châu chống tay ở phía trên, từ trên cao nhìn xuống cậu. Trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ ánh đèn đường rực rỡ ngoài kia xuyên qua lớp rèm voan mỏng manh hắt vào.

"Có sợ không?" Hoa Cẩn Châu lại hỏi một lần nữa.

Tân Địch nhìn xoáy vào đôi mắt sâu hoắm của anh, kiên định đáp: "Sợ chứ, nhưng em sẽ không lùi bước."

Hoa Cẩn Châu nhìn cậu một chốc, rồi bỗng nhiên bật cười—không phải kiểu nhếch môi lạnh lùng quen thuộc, mà là một nụ cười rạng rỡ thực sự. Nụ cười ấy giống như tia nắng đầu tiên của ngày đông giá rét, sau một thời gian dài bị đóng băng, bất ngờ sưởi ấm khắp cơ thể, khiến người ta sống mũi chợt cay xè, chỉ chực trào nước mắt.

Sau đêm định mệnh đó, Tân Địch chính thức dọn đến ở tại căn hộ của Hoa Cẩn Châu.

Cậu không mang theo quá nhiều đồ đạc, vỏn vẹn đúng một chiếc vali hành lý chứa vài bộ quần áo, mấy cuốn sách và chiếc áo khoác cũ mua lại giá 1.200 tệ kia.

Cậu treo chiếc áo khoác cũ kỹ đó vào tủ quần áo của Hoa Cẩn Châu, ngay cạnh hàng dài những bộ vest và măng tô tối màu hàng hiệu đắt đỏ. Chiếc áo của cậu lạc lõng ở đó trông chẳng khác nào một chú gà con vô tình đi lạc vào đàn hạc kiêu kỳ. Nhưng cậu lại thấy thế cũng hay, ít ra nó đã có một vị trí cho riêng mình, thế là đủ rồi.

Sóng gió dư luận rồi cũng dần lắng xuống. Suy cho cùng thì thế giới internet vốn là kẻ tuyệt tình, nó chẳng có trí nhớ dài hạn, thứ nó cần chỉ là những drama mới mẻ hơn mà thôi.

Tân Địch không vội vàng đi tìm việc mới, mỗi ngày cậu chỉ thong thả làm vài việc cố định: đọc sách, tập thể hình, tự tay nấu cơm và ngoan ngoãn chờ Hoa Cẩn Châu về nhà.

Hoa Cẩn Châu không phải ngày nào cũng về căn hộ, có khi anh phải đi công tác tỉnh, có khi lại bận tiếp khách xã giao đến tận đêm khuya. Những lúc anh về, Tân Địch thường đang ngồi đọc sách ở phòng khách, nghe tiếng cạch cửa liền ngẩng đầu lên nhẹ nhàng nói một câu "Anh đã về rồi à", rồi lại cúi đầu đọc tiếp.

Hoa Cẩn Châu thỉnh thoảng sẽ tiến lại gần, ngồi cạnh cậu một lát, lẳng lặng ôm lấy cậu vào lòng mà chẳng nói lời nào. Đôi khi anh lại tiện tay cầm cuốn sách cậu đang đọc lên lật vài trang, rồi lại đặt về chỗ cũ.

Có một lần, thấy Tân Địch đang nghiền ngẫm cuốn sách về quản trị chuỗi cung ứng, anh khẽ nhướng mày trêu:

"Em tính chuyển sang làm hậu cần đấy à?"

"Em muốn làm cái gì đó liên quan đến ngành du lịch. Kiểu như du lịch cao cấp thiết kế theo yêu cầu riêng ấy, hiện tại thị trường mảng này đang khá bát nháo, chưa có một thương hiệu nào thực sự dẫn đầu cả."

Hoa Cẩn Châu đặt cuốn sách xuống, ngả người ra ghế sofa, nheo mắt nhìn Tân Địch. Cậu đang mặc chiếc áo phông của anh, phom áo quá rộng làm cổ áo trượt qua cả xương quai xanh, mái tóc vừa gội xong còn chưa khô hẳn, vài giọt nước tinh nghịch nương theo đường cổ thon thả chảy xuống dưới.

"Em cần bao nhiêu vốn?"

Động tác lật sách của Tân Địch khựng lại một nhịp: "Em tự tích góp được."

"Tự tích góp được bao nhiêu rồi?"

"Trừ đi học phí của mấy lớp đào tạo kỹ năng trước đó, em còn dư tám vạn tệ."

Hoa Cẩn Châu không nói không rằng đứng dậy đi vào thư phòng, lúc trở ra trên tay đã cầm một tờ séc, thong thả đặt lên bàn trà.

Tân Địch liếc nhìn con số trên đó. Không đến mức là một con số trên trời, nhưng đối với một "kẻ làm thuê chuyên nghiệp" chỉ có vỏn vẹn tám vạn tiền tiết kiệm như cậu, thì đây là một số tiền khổng lồ mà cậu có khi phải cày cuốc cật lực suốt mười năm mới gom góp nổi.

"Em không nhận đâu." Cậu từ chối.

"Đây không phải là cho không, mà là cho em vay. Lãi suất tính theo lãi suất cho vay cùng kỳ của ngân hàng, hạn trong vòng ba năm phải hoàn trả cả gốc lẫn lãi."

"Tại sao anh lại giúp em?"

"Bởi vì bản thân em xứng đáng với cái giá này. Tầm nhìn của em, năng lực thực thi, và cả kế hoạch cuộc đời em nữa—những thứ đó hoàn toàn đáng giá bấy nhiêu tiền. Tôi chỉ là đang đầu tư sớm mà thôi."

Tân Địch không còn do dự nữa, cậu dứt khoát cầm lấy tờ séc, gấp làm đôi rồi đút cẩn thận vào túi áo, dõng dạc tuyên bố: "Ba năm, em sẽ trả lại anh không thiếu một xu."

"Tôi biết."

Tân Địch không mở miệng nói câu cảm ơn, không phải vì cậu vô ơn, mà bởi vì hai chữ "cảm ơn" kia quá rẻ rúng, không xứng với giá trị tinh thần đằng sau tờ séc này. Đó không phải là sự bố thí bề trên của một gã đại gia đối với kẻ nghèo hèn, mà là sự công nhận giá trị một cách sòng phẳng giữa hai con người với nhau. Đây chính là món quà vô giá nhất mà cậu nhận được trong cuộc đời mình.

Ngay ngày hôm sau, cậu bắt tay vào việc đi tìm mặt bằng văn phòng. Ngày thứ ba, hoàn tất thủ tục đăng ký thành lập doanh nghiệp. Ngày thứ tư, cậu tự mình phỏng vấn nhân viên đầu tiên.

Công ty được đặt tên là "Xa Thần" (Đường Dài), lấy ý tưởng từ câu "Biển sao bao la rộng lớn, đường dài dẫu có gian nan". Cái tên này là do chính cậu thức trắng cả đêm, vắt óc nghĩ ra hàng chục cái tên rồi mới chốt lại. Đơn giản, dễ nhớ, không quá phô trương nhưng lại ẩn chứa một chút dã tâm ngầm.

Xa Thần Travel—chuyên cung cấp dịch vụ du lịch cao cấp thiết kế riêng, chỉ phục vụ cho đối tượng khách hàng có mức chi tiêu tối thiểu từ 500.000 tệ/năm trở lên. Nghe thì có vẻ ngông cuồng thật đấy, nhưng Tân Địch biết rõ cậu đang nắm giữ quân bài gì.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.