Beta Bình Thường Mang Thai Con Của Alpha Đỉnh Cấp - Chương 12
Cập nhật lúc: 04/07/2026 03:02
Suốt thời gian đó, Tân Địch cứ ăn vào là nôn thốc nôn tháo. Cậu cứ ngỡ dạo này áp lực công việc quá lớn nên dạ dày dở chứng biểu tình, liền tự ra tiệm t.h.u.ố.c mua mấy liều t.h.u.ố.c đau bao t.ử về uống, nhưng tình hình chẳng mấy khả quan.
Hoa Cẩn Châu nhìn không nổi nữa, liền gọi bác sĩ gia đình đến một chuyến. Vị bác sĩ này họ Trần, đã ngoài năm mươi, thuộc kiểu người chu du thiên hạ chuyện gì cũng từng nếm trải. Ấy thế mà sau khi bắt mạch khám xét cho Tân Địch xong, sắc mặt ông bỗng chốc trở nên vô cùng vi diệu.
"Tân tiên sinh, dạo gần đây cậu có... từng phát sinh quan hệ thân mật nào với Hoa tiên sinh không?"
Tân Địch đơ ra mất vài giây, rồi mới kịp load xem bác sĩ Trần đang ám chỉ điều gì. Mặt cậu lập tức đỏ bừng bừng, chẳng phải vì thẹn thùng, mà vì cậu vừa lờ mờ nhận ra một sự thật động trời.
"Ý bác sĩ là..."
"Tôi khuyên cậu nên đi làm một cái xét nghiệm t.h.a.i sản đi. Tỷ lệ Beta m.a.n.g t.h.a.i tuy cực kỳ thấp, nhưng không phải là hoàn toàn không có khả năng xảy ra đâu."
Que thử t.h.a.i là do chính tay Tân Địch tự ra hiệu t.h.u.ố.c mua. Cậu đứng nghía trước kệ hàng, nhìn hàng tá loại que thử hoa cả mắt mà chẳng biết nên chọn loại nào cho chuẩn. Cuối cùng, cậu dứt khoát chọn loại đắt đỏ nhất, thanh toán tiền rồi giấu nhẹm vào một chiếc túi nilon màu đen, rảo bước như bay về lại căn penthouse.
Vào đến nhà vệ sinh, cậu lụi cụi làm theo từng bước hướng dẫn sử dụng, sau đó đặt chiếc que lên bồn rửa mặt, hai mắt mở to trân trân nhìn vào vạch hiển thị. Sách hướng dẫn bảo phải kiên nhẫn đợi từ ba đến năm phút, nhưng cậu mới bấm giờ đếm ngược được chừng mười giây thì vạch thứ hai đã lù lù xuất hiện.
Tuy màu hơi nhạt, nhưng rõ mười mươi, không chạy đi đâu được.
Cậu ngồi bần thần trên nắp bồn cầu, giơ chiếc que thử t.h.a.i lên ngang tầm mắt. Đại não lúc này trống rỗng hoàn toàn, lượng thông tin quá mức khổng lồ khiến hệ thống xử lý của cậu đành lựa chọn tạm thời sập nguồn.
Cậu là một Beta chính hiệu, cái tỷ lệ Beta m.a.n.g t.h.a.i vốn thấp đến mức có thể hoàn toàn bỏ qua trong y học, vậy mà giờ đây cậu lại chính là cái "tỷ lệ ngoại lệ bị bỏ qua" ấy.
Cậu rút điện thoại ra, tách một tấm ảnh, định bụng gửi qua cho Hoa Cẩn Châu nhưng lại nghĩ loại chuyện trọng đại này mà thông báo qua WeChat thì nghe cứ như trò đùa. Cậu bèn cất máy vào túi, đứng dậy rửa mặt, nhìn chằm chằm vào bản mặt mình trong gương. Bản mặt trong gương vẫn là cậu đấy thôi, mắt mũi không đổi, làn da không khác, nhưng cậu biết rõ trong cơ thể mình đã có một thứ gì đó hoàn toàn thay đổi rồi.
Cậu khoác vội chiếc áo ấm, mở cửa ra ngoài rồi bắt taxi thẳng tiến đến tập đoàn của Hoa Cẩn Châu. Lần này cô nàng lễ tân không còn dám ho he nửa lời, cung kính dẫn cậu lên thẳng tầng 36. Hoa Cẩn Châu đang bận họp, thế là Tân Địch đành ngồi đợi trong phòng nghỉ suốt mười lăm phút.
Cậu ngồi trên ghế sofa, mắt không rời bức ảnh chụp chiếc que thử thai, cảm giác mười lăm phút chờ đợi này còn dài đằng đẵng hơn cả 26 năm cuộc đời cậu cộng lại.
Cạch. Cửa mở, Hoa Cẩn Châu sải bước đi vào, khẽ hỏi: "Có chuyện gì thế em?"
Tân Địch lẳng lặng chìa điện thoại ra trước mặt anh.
Hoa Cẩn Châu đón lấy máy, nhìn chằm chằm vào bức ảnh. Gương mặt anh không lộ chút biểu cảm biến hóa nào, anh nhìn chăm chú khoảng chừng một phút rồi mới chậm rãi trả máy lại cho Tân Địch.
"Được bao lâu rồi em?"
"Khoảng sáu tuần rồi ạ."
Hoa Cẩn Châu tựa lưng vào cạnh bàn làm việc, hai tay thong thả đút vào túi quần, đưa mắt nhìn cậu: "Em tính thế nào?"
Tân Địch nhìn xoáy vào đôi mắt anh, cố tìm kiếm dù chỉ là một tia suy nghĩ chân thật nhất của người đàn ông này, nhưng vô ích. Đôi mắt sâu hoắm kia phẳng lặng như tờ, chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng nhỏ bé của cậu mà thôi.
"Còn anh? Anh tính thế nào?" Cậu hỏi ngược lại.
Hoa Cẩn Châu trầm ngâm một hồi lâu, sau đó bước từng bước lại gần, rồi bất ngờ ngồi xổm xuống ngay trước mặt cậu, nhìn thẳng vào mắt cậu. Cái tư thế này Hoa Cẩn Châu chưa từng làm trước bất kỳ ai, bởi anh vốn là kẻ quen đứng trên đỉnh cao nhìn xuống thiên hạ. Nhưng giờ đây anh lại bằng lòng ngồi xổm xuống, hệt như một người đàn ông bình thường đang thủ thỉ với người bạn đời của mình.
"Tôi nghĩ, đứa trẻ này đến hơi sớm một chút. Nhưng nếu nó đã chọn đến, vậy thì chúng ta giữ lại."
Tân Địch nhìn anh, sống mũi lại bắt đầu cay xè. Lần này cậu không thèm kìm nén nữa, một giọt nước mắt ấm nóng vỡ òa rơi xuống. Giọt lệ ấy rơi trúng ngay mu bàn tay của Hoa Cẩn Châu, anh cúi đầu nhìn lướt qua, rồi dịu dàng dùng ngón tay cái gạt đi cho cậu.
"Đừng khóc. Em còn chưa danh chính ngôn thuận đứng cạnh tôi, chưa có tư cách để khóc đâu."
Tân Địch chợt nhớ ra chính mình cũng từng có suy nghĩ ngốc nghếch như vậy, cậu nhịn không được bật cười thành tiếng. Nước mắt vẫn còn lem luốc trên má, vậy mà cậu lại đang cười.
"Hoa Cẩn Châu, anh đúng là cái đồ không biết an ủi người khác mà."
"Tôi không cần học cách an ủi người khác," Hoa Cẩn Châu đứng thẳng người dậy, "Thứ tôi cần làm là giải quyết vấn đề."
Anh dứt khoát nhấc máy điện thoại nội bộ lên, bấm một dãy số: "Trợ lý Phương, đặt lịch hẹn bảo bác sĩ Trần sáng mai đến nhà tôi một chuyến. Còn nữa, hủy toàn bộ lịch trình tuần tới của tôi đi."
Tân Địch đứng nép một bên nhìn anh dứt khoát gọi điện thoại, cảm thấy mọi chuyện đang diễn ra mơ hồ và không thực tế hệt như một giấc chiêm bao. Mấy tháng trước cậu còn là một gã Beta bị người đời chỉ trích, vạn người khinh khi, vậy mà giờ đây cậu lại đường hoàng đứng trong văn phòng của Hoa Cẩn Châu, trong bụng còn mang cốt nhục của người đàn ông quyền lực này.
Chiều ngày hôm sau, mẫu thân của Hoa Cẩn Châu đột ngột ghé thăm.
Hoa thái thái họ Cố, tên đầy đủ là Cố Lan Chi. Cái tên nghe thì dịu dàng, thục nữ khuê các là thế, nhưng con người bà thì tuyệt nhiên chẳng có nửa điểm dịu dàng. Bà diện một bộ sườn xám màu xanh ngọc bích sang trọng, mái tóc bới cao gọn gàng không một sợi tóc thừa, lớp trang điểm tinh tế sắc sảo y như bước ra từ trang bìa tạp chí thời trang. Vừa bước vào căn penthouse, tiếng giày cao gót nện bôm bốp xuống sàn nhà nghe chan chát như tiếng b.úa gõ đinh.
Hoa Cẩn Châu đứng sừng sững ở phòng khách, Tân Địch khép nép đứng ngay cạnh anh.
Cố Lan Chi đầu tiên là liếc nhìn con trai mình một cái, sau đó liền dời tầm mắt sang Tân Địch, bắt đầu quét một lượt từ đầu đến chân cậu. Cái ánh mắt ấy hoàn toàn khác biệt so với cái nhìn đầu tiên Hoa Cẩn Châu dành cho cậu. Hoa Cẩn Châu là kiểu xem xét, quan sát một cách lý tính, không nhuốm chút cảm xúc nào; còn Cố Lan Chi lại giống như một thương nhân đang định giá món hàng, rã người ta ra thành từng linh kiện nhỏ để cân đo đong đếm, rồi cuối cùng tính toán ra một con số cụ thể trong đầu.
"Tân tiên sinh," Cố Lan Chi cao ngạo mở lời, "Tôi có thể nói chuyện riêng với cậu một lát không?"
Hoa Cẩn Châu lập tức tiến lên nửa bước, che chắn ngay trước mặt Tân Địch: "Mẹ..."
"Mẹ không hỏi con." Cố Lan Chi vẫn dán c.h.ặ.t ánh mắt sắc lẹm vào Tân Địch, thanh âm lạnh tanh: "Người tôi đang hỏi là Tân tiên sinh đây."
Tân Địch khẽ vỗ nhẹ lên cánh tay Hoa Cẩn Châu ra hiệu yên tâm, rồi lịch sự nói: "Thưa thái thái, mời bà ngồi."
Ba người họ cùng ngồi xuống phòng khách. Tân Địch chọn chiếc ghế sofa đơn, Hoa Cẩn Châu liền tự nhiên ngồi ngay lên phần tay vịn bên cạnh cậu, còn Cố Lan Chi thì ngồi ở phía đối diện.
Cố Lan Chi thừa hiểu cái cách xếp chỗ ngồi này đang ngầm biểu thị cho điều gì, nhưng bà không hề mảy may lộ chút biểu cảm khó chịu nào. Bà thong thả rút từ trong túi xách ra một chiếc mắt kính đeo lên, rồi lại lấy ra một phong bì lớn đặt lên bàn trà, dứt khoát đẩy về phía Tân Địch.
"Mở ra xem đi."
