Bị 5 Người Anh Em Nghe Được Tiếng Lòng, Hình Tượng Tôi Sụp Đổ Tan Tành - Chương 157

Cập nhật lúc: 30/01/2026 06:00

Nhị Hắc: “…”

Nhị Hắc bị giọng điệu của Khương Thất Ngư dọa cho sợ, ngây người nửa ngày không nhúc nhích.

—— “??? Sao cảm giác Khương Thất Ngư tinh thông cả tiếng đà điểu?”

—— “Cô ấy đâu chỉ tinh thông tiếng đà điểu, vừa nãy mu mu cũng là đang nói chuyện với lạc đà alpaca phải không?”

—— “Cười c.h.ế.t! Người khác: Biết tiếng Trung, tiếng Anh, tiếng Pháp. Khương Thất Ngư: Biết tiếng Trung, tiếng lạc đà alpaca, tiếng đà điểu!”

—— “Không thể nào? Cô ấy bắt đầu xây dựng hình tượng này rồi à? Khương Thất Ngư đừng quá lố!”

—— “Không phải, sao cô ấy lại ngồi lên lưng đà điểu được ngay lập tức vậy?”

—— “Vừa nãy nhân viên chăm sóc nói, tính tình con Nhị Hắc này không tốt! Chờ xem cô ta bị ném xuống đi!”

Khương T.ử Nhiễm không vào trong, đứng bên ngoài cùng Tần Tạ.

Cô ta đương nhiên cũng nghe được lời của nhân viên chăm sóc.

Khóe miệng cô ta nhếch lên một nụ cười.

Đà điểu không phải là loài động vật hiền lành.

Nhân viên chăm sóc đà điểu cũng sốt ruột, hô lớn: “Người đẹp, người đẹp! Mau xuống đi! Đừng ngồi lên lưng nó!”

Nếu ngã xuống rất dễ xảy ra chuyện!

Khương Thất Ngư nghe thấy, chớp chớp mắt: "Tôi không ngồi lên người nó, tôi đứng mệt lắm!”

Nhân viên chăm sóc đà điểu: “…”

Lời nói thì không sai, nhưng cô làm vậy rất nguy hiểm!

Lúc này Nhị Hắc cũng phản ứng lại, ngơ ngác quay đầu nhìn người đang ngồi trên lưng mình.

Nó lại có thể hiểu được lời cô ta nói?

Nhị Hắc không nghĩ ra, nhưng Nhị Hắc không thích có người cưỡi lên người nó.

Nó bắt đầu lắc lư trái phải, muốn ném thứ trên lưng xuống!

Khương Thất Ngư ôm nắm thức ăn lắc lư theo nó, không hề có ý định rơi xuống, thậm chí còn nhắm mắt lại có chút say sưa.

Nhân viên chăm sóc đà điểu: “…”

Tần Tạ: “…”

Khương Tam Vân: “…”

Đây là chuyện người bình thường có thể làm được sao?

Lâm Đại Đại cầm cải trắng, không nhịn được mà kinh ngạc thốt lên: "Công chúa Ngô đang nhảy Disco à?”

—— “Ha ha ha ha ha ha tôi thật sự muốn cười banh nóc! Ở đâu bị ném thì ở đó nhảy Disco!”

—— “Cho họ một bản nhạc, cái này không phải còn hay hơn cả Gala cuối năm sao?”

—— “Đã ghi hình, tối 30 Tết ở nhà phát!”

Lắc lư lâu rồi, Khương Thất Ngư có chút ch.óng mặt, cô lạnh lùng nói: “Ca! (Dừng lại!)”

Nhị Hắc không nghe!

Nó cảm thấy đây là điềm báo nó sắp thắng!

Tuy nhiên, giây tiếp theo, nó liền nghe thấy bên tai vang lên một giọng nói âm u.

“Cạc cạc cạc cạc cạc cạc! (Còn không dừng lại, tao sẽ nói cho Tam Hắc Tứ Bạch biết buổi tối mày thường xuyên lén mổ m.ô.n.g chúng nó!)”

Nhị Hắc: “…”

Cả người Nhị Hắc run lên, lập tức ngừng lắc lư, ngoan như mèo, thậm chí còn dùng đầu cọ vào Khương Thất Ngư.

“Cạc cạc~ cạc cạc cạc~ (Chị gái~~ muốn Nhị Hắc làm gì cứ việc nói~)”

—— “??? Sao cảm giác giọng của đà điểu đột nhiên ẻo lả thế?”

—— “Đà điểu mày có tự trọng không? Sao mày có thể cọ vào Khương Thất Ngư?”

—— “Cười ngất! Nó đang làm nũng à?”

Tần Tạ cũng xem đến ngây người, hỏi nhân viên chăm sóc đà điểu: "Đây là đà điểu đực hay đà điểu cái?”

Nhân viên chăm sóc đà điểu: “Đực ạ.”

[ Con Nhị Hắc này có chướng ngại nhận thức giới tính, nó nghĩ mình là cái, còn thường xuyên trộm ấp trứng của đà điểu khác! Sau khi ấp nở ra lại khăng khăng nói là của mình! ]

[ Nó vẫn luôn cảm thấy Tam Hắc Tứ Bạch đã cướp con của nó, nên mỗi đêm đều tiến hành trả thù! ]

[ Nhưng đừng nhìn nó to con, thực ra là một quả trứng thối! Không dám để Tam Hắc Tứ Bạch biết! ]

Khương Tam Vân: “…”

Khương Thất Ngư nói không sai, con đà điểu này quả thực thích ấp trứng.

Không ngờ là do vấn đề nhận thức giới tính.

Lát nữa anh phải nghiên cứu kỹ lại.

Khương Ngũ Hồ vui mừng khôn xiết.

Đừng nói, drama của giới động vật cũng khá hay!

Nhị Hắc yên tĩnh lại, Khương Thất Ngư nhe răng cười: "Cạc cạc! (Chạy nhanh lên!)”

Đà điểu không bay được, nhưng chạy rất nhanh.

Tốc độ có thể đạt tới 50 đến 70 km/h.

Còn nhanh hơn cả xe máy điện thông thường!

Nhị Hắc rất nghe lời, lập tức bước đôi chân dài ra.

Điều này làm mấy khách mời khác sợ giật mình.

Tuy nhiên Khương Thất Ngư lại một tay nắm lấy cánh đà điểu, một tay dang rộng: "Wuhu~”

Khương Ngũ Hồ hỏi: “Công chúa Ngô, cô gọi tôi à?”

Nhìn kỹ lại, đâu phải gọi anh, Khương Thất Ngư đang hoan hô!

Đây là lần đầu tiên trong bao nhiêu kiếp Khương Thất Ngư được cưỡi đà điểu, cô lớn tiếng nói: “Cạc cạc cạc ca! (Ta phong ngươi làm Tiêu Kỵ đại tướng quân! Sau này ngươi chính là tọa kỵ số một của ta!)”

—— “Sao cảm giác con đà điểu này rất nghe lời Khương Thất Ngư?”

—— “Nếu cậu bị cô ta cưỡi, cậu dám không nghe sao?”

—— “Câu này phải hỏi Mạnh Kỳ Yến.”

—— “Mạnh tiểu đáng thương: Vượt quá giới hạn.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.