Bị 5 Người Anh Em Nghe Được Tiếng Lòng, Hình Tượng Tôi Sụp Đổ Tan Tành - Chương 221
Cập nhật lúc: 04/02/2026 08:02
Nhìn kỹ lại, viên đạn này, không trúng người Cung Chính, mà găm xuống đất ngay trước mặt hắn.
Rất nhiều người lần đầu tiên thấy nổ s.ú.n.g, đều sợ hãi hét lên.
Sau đó liền ngửi thấy một mùi hôi thối.
Mọi người: "???"
Cung Bình bịt mũi, c.h.ử.i Cung Chính: "Mày đúng là đồ vô dụng, lại sợ són ra quần rồi!"
Mọi người: "..."
Thối! Thật sự quá thối!
Khó trách trước đây đại ca không bao giờ cho Cung Chính ra tiền tuyến!
Những người trước đó nghe được tiếng lòng của Khương Thất Ngư đã nhớ ra.
Tên Cung Chính này hễ bị dọa là sẽ bị tào tháo đuổi.
Cung Chính sụp đổ, ngồi bệt xuống đất: "Tôi cũng không muốn! Sợ quá mà! Khương Thất Ngư, cô không phải người!"
— "??? Sợ són ra quần? Là cái mà tôi đang nghĩ đúng không?"
— "Kỹ năng của tên tội phạm này rốt cuộc là đang gây sát thương cho ai vậy?"
— "Đúng là một đòn tấn công diện rộng!"
— "Sao cảnh sát còn chưa tới? Không phải đã quên mất mấy khách mời này rồi chứ?"
Nòng s.ú.n.g của Khương Thất Ngư lại lần nữa chĩa vào đầu Cung Bình, nói với những người khác: "Các người mau hạ s.ú.n.g xuống."
Bây giờ mọi người đều tự giác hạ s.ú.n.g xuống, vì phải bịt mũi!
Cung Bình chịu đựng mùi hôi thối, nghĩ nghĩ rồi nói: "Mỹ nhân, một khẩu s.ú.n.g của cô sao đấu lại được nhiều người như chúng tôi, chúng tôi đều là người biết võ, cô b.ắ.n c.h.ế.t tôi thì các người cũng không thoát được đâu! Hay là chúng ta coi như bèo nước gặp nhau, ai cũng chưa từng thấy ai?"
Khương T.ử Nhiễm ở một bên gật đầu: "Được được, có thể. Các anh thả chúng tôi đi, chúng tôi cũng sẽ không báo cảnh sát nữa."
Trước tiên cứ giữ mạng đã.
Đối phương tổng cộng có bảy tám người.
Bên này khách mời cộng với nhân viên có hơn mười người.
Nhưng đối phương là dân chuyên nghiệp, là những kẻ lang thang phạm tội khắp nơi.
Hơn nữa bọn chúng bây giờ dù có hạ s.ú.n.g xuống, cũng có thể nhặt lên chiến đấu lại.
Thế nên không ai dám hành động thiếu suy nghĩ.
Nhưng họ cũng không đồng ý với lời của Khương T.ử Nhiễm.
Rõ ràng đây là kế hoãn binh của đối phương.
Khương Thất Ngư liếc nhìn Khương T.ử Nhiễm: "Cô ngậm miệng lại đi."
Khương T.ử Nhiễm: "..."
Ánh mắt Cung Bình trở nên cay độc: "Cô chắc chắn muốn dùng một khẩu s.ú.n.g này, thách thức nhiều người như chúng tôi?"
Khương Thất Ngư lười biếng cười: "Ai nói tôi chỉ có một khẩu s.ú.n.g?"
Cung Bình nhíu mày, cúi đầu lại nhìn về phía eo của Khương Thất Ngư.
Cô còn giấu s.ú.n.g?
Khương Thất Ngư dùng s.ú.n.g đập vào đầu Cung Bình: "Nhìn lung tung cái gì! Tin tôi m.ó.c m.ắ.t anh ra không?"
Cung Chính ngồi trên đất: "Đại ca, cô ta làm được thật đấy! Đừng nhìn lung tung!"
Cung Bình c.ắ.n răng: "Cô còn s.ú.n.g ở đâu nữa?"
Khương Thất Ngư cười rạng rỡ, lớn tiếng nói: "Khương Tứ Hải! Xuất trận!"
Khương Tứ Hải vừa vội vã chạy về đã nghe thấy tiếng của Khương Thất Ngư.
Đồng thời, tất cả mọi người đều nghe thấy tiếng động từ phía sau truyền đến.
Mọi người đều quay đầu lại nhìn.
Liền thấy một đàn đà điểu, trên lưng còn ngồi một đám cảnh sát.
Toàn bộ khung cảnh vô cùng oai phong lẫm liệt, nhưng lại có vài phần hài hước!
Mọi người: "..."
— "Vãi vãi! Không biết dùng từ gì để diễn tả tâm trạng của tôi nữa!"
— "Tôi biết ngay mà!! Khương Thất Ngư cũng có bản lĩnh đấy!"
— "Đỉnh! Quá đỉnh! Tuy họ cưỡi đà điểu, nhưng lại toát ra khí thế của ngựa chiến!"
— "Ngầu! Cảnh này quá ngầu! Tôi khóc luôn rồi!"
Nhân lúc mọi người đang ngây người, tất cả cảnh sát đều xoay người xuống đà điểu, cầm s.ú.n.g chĩa vào băng nhóm tội phạm!
"ĐOÀNG ĐOÀNG ĐOÀNG!"
Trong chốc lát, khu rừng vang lên tiếng s.ú.n.g dữ dội, dọa bay vô số chim ch.óc.
Có người trúng đạn, nhưng lúc này cũng có tội phạm nhặt s.ú.n.g lên.
Khương Thất Ngư chỉ lơ là trong chốc lát, đã bị Cung Bình chạy thoát.
Lông mày cô cau lại, vội vàng lấy s.ú.n.g chĩa vào Cung Bình.
Nhưng hiện trường bây giờ vô cùng hỗn loạn, nhất thời cô không dám tùy tiện nổ s.ú.n.g!
Khách mời và nhân viên đều chen chúc trong đó.
Thẩm Minh Lãng sợ đến nỗi ôm c.h.ặ.t lấy chân một cảnh sát.
Vô cùng vướng víu.
Viên cảnh sát chỉ muốn đá c.h.ế.t hắn.
Sau đó, đa số tội phạm đều đã bị khống chế.
Nhưng Cung Chính và Cung Bình đã biến mất!
Hai người đó dù sao cũng là dân chuyên, chạy rất nhanh.
Khương Tứ Hải nhíu mày, nhìn về phía Nam Hoan: "Các cô dọn dẹp hiện trường, trấn an tinh thần con tin, tôi đi đuổi theo!"
Lông mày Khương Thất Ngư nhíu lại: "Tôi cũng đi."
[Để hai tên đó chạy thoát thì không hay đâu.]
Khương Tứ Hải liếc nhìn cô một cái.
Con bé này thật sự rất có tinh thần chính nghĩa.
Tên cầm đầu chạy thoát, lần sau tập hợp người, vẫn sẽ đi săn trộm.
[Đại ca của chúng nó để ý tôi rồi, cái tên xấu xa đó, không tống hắn vào tù, tối tôi không ngủ được.]
