Bị 5 Người Anh Em Nghe Được Tiếng Lòng, Hình Tượng Tôi Sụp Đổ Tan Tành - Chương 412
Cập nhật lúc: 10/02/2026 05:10
Mạnh Kỳ Yến khẽ thở phào.
Là Tư Đồ Tinh thì còn đỡ!
Tư Đồ Tinh đi giày cao gót, từng bước tiến về phía này.
Cô ném chìa khóa trong tay cho Mạnh Kỳ Yến, sau đó dừng lại trước mặt Khương Tứ Hải đang ngồi xổm.
Thân hình anh vốn đã đẹp, dù chỉ ngồi xổm ở đó cũng vẫn rất cuốn hút.
Khương Tứ Hải nhìn thấy Tư Đồ Tinh thì có hơi ngớ người.
Ánh đèn xe chiếu tới, rọi vào dáng người quyến rũ của Tư Đồ Tinh.
Khương Tứ Hải rõ ràng cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp.
Anh vội vàng đứng dậy.
Tư Đồ Tinh nhìn thấy Khương Tứ Hải thì rất vui.
Đương nhiên cô không hoàn toàn đến đây vì Khương Tứ Hải.
Thần tượng gặp chuyện, cô chắc chắn phải góp một tay.
Vừa định nói chuyện với Khương Tứ Hải, thì thấy anh đứng dậy xong liền lao về phía mình.
Tư Đồ Tinh: “…”
Mọi người xung quanh: “…”
Khương Ngũ Hồ chép miệng: “Uầy~ không phải mới xa nhau có một buổi chiều thôi sao?”
Cần gì vừa gặp mặt đã phải ôm nhau thế?
Anh cảm thấy mình tối nay như một con ch.ó hoang bên đường.
Bị ăn "cẩu lương" hết lần này đến lần khác!
Tim Tư Đồ Tinh đập thình thịch!
Chẳng lẽ Khương Tứ Hải yêu mình rồi?
Nhưng cô vừa mới dang tay ra, Khương Tứ Hải đã không tiến tới nữa, mà vịn tay vào tường.
“Xin lỗi, chân tê quá!”
Tư Đồ Tinh: “…”
Tư Đồ Tinh xấu hổ đến mức xoay người tại chỗ, chỉ vào ba người kia: "Đây là mấy dì giúp việc nhà tôi, mang đến để dọn dẹp vệ sinh!”
Khương Ngũ Hồ cười hì hì: “Tư Đồ Tinh, cô tốt bụng ghê!”
Tư Đồ Tinh cong môi cười: “Tốt đến mức có thể làm chị dâu thứ tư của anh không?”
Khương Ngũ Hồ: “…”
Khương Tứ Hải: “…”
Người phụ nữ này thả thính thật không kể thời gian, địa điểm!
Mấy ông anh khác đều đang nín cười.
Khương Tứ Hải có chút ngượng ngùng sờ mũi: “Không cần phiền phức dọn dẹp đâu, mấy anh em trai chúng tôi ở tạm một đêm là được.”
Tư Đồ Tinh vuốt tóc: “Các anh ở tạm được, chứ tôi thì không!”
Khương Tứ Hải ngạc nhiên: “Hả?”
Tư Đồ Tinh tiến lại gần Khương Tứ Hải, kéo cặp kính râm xuống một chút, để lộ đôi mắt to tròn long lanh, cười nói: “Tối nay tôi cũng ở đây, không được sao?”
Khương Tứ Hải đơ người.
Khương Nhị Dương với tâm thế hóng chuyện, chỉ đẩy gọng kính gọng vàng của mình: “Đương nhiên là được, đây là nhà của cô ấy mà, phải không em Tư?”
Mặt Khương Tứ Hải có hơi nóng lên: “Ờ, phải.”
Mạnh Kỳ Yến đã mở cửa biệt thự, mọi người cùng đi vào.
Căn biệt thự này không lớn, vì không có người chăm sóc nên sân trước có chút bừa bộn.
Bỗng nhiên, phía sau truyền đến tiếng "rầm" một cái.
Mọi người quay đầu lại, thì ra là Tư Đồ Tinh đ.â.m sầm vào một cái cây trong sân.
Mọi người: “…”
Tư Đồ Tinh xấu hổ đến mức muốn đào lỗ chui xuống.
Biết thế đã không đeo kính râm làm màu!
Trời vốn đã tối, trong sân lại không bật đèn, đeo kính râm thì khác gì người mù.
Khương Tứ Hải liếc nhìn cô một cái, đưa tay gỡ cặp kính râm của cô xuống: "Nhìn đường đi chứ.”
Ngón tay anh vô tình lướt qua sống mũi cô.
Tim Tư Đồ Tinh lại một trận loạn nhịp.
Cô thuận thế khoác tay Khương Tứ Hải: “Vậy anh dìu em đi.”
Cơ thể Khương Tứ Hải cứng đờ, nhìn chằm chằm vào tay Tư Đồ Tinh một lúc.
Cuối cùng vẫn không gỡ ra.
Khương Ngũ Hồ đi theo sau.
Bỗng nhiên có cảm giác muốn ship cặp đôi này!
Cố T.ử Úc phát hiện đèn biệt thự bên cạnh đột nhiên sáng lên.
Nhưng cũng không nghĩ nhiều.
Những người mua nhà ở khu này đều là người có tiền.
Thỉnh thoảng về ở một đêm cũng không có gì lạ.
Hôm nay lúc anh ta đưa Khương Thất Ngư đi, đã hoàn toàn tránh được camera giám sát.
Căn biệt thự này lại không đứng tên anh ta.
Nên Khương gia không thể nào tìm được anh ta.
Anh ta phát hiện Tiểu Mễ không có trong phòng khách, liền bắt đầu đi tìm khắp nơi.
Muộn thế này rồi, Tiểu Mễ nên về ngủ thôi.
Ở cổng sân, anh ta thấy Tiểu Mễ đang ở cùng hai con mèo hoang khác, trông rất thân thiết.
Ánh mắt Cố T.ử Úc lập tức lạnh đi, quát lớn: “Tiểu Mễ! Không được chơi với mèo hoang! Về đây!”
Hai con mèo hoang nhìn thấy Cố T.ử Úc, tự dưng thấy sợ.
Run lẩy bẩy rồi bỏ đi.
Tiểu Mễ rất không vui.
Bạn bè của nó giờ không còn, chẳng lẽ đến hai anh bạn trai nó cũng không được phép có sao?
Căn biệt thự nhanh ch.óng được ba người giúp việc dọn dẹp tươm tất, đủ để ở.
Biệt thự ba tầng có rất nhiều phòng, hoàn toàn đủ chỗ.
Đồ dùng trên giường, Tư Đồ Tinh cũng cho người mua mới toàn bộ.
Ba người giúp việc xong việc, cuối cùng chỉ giữ lại một người để nấu ăn.
Khương Tứ Hải đang nghe điện thoại bên ngoài, sắc mặt càng lúc càng nặng nề.
Người của anh đã đi chậm một bước.
Khi đến Đông Sơn, gã tài xế kia đang trên đường trở về.
Mấy người bắt được gã, hỏi Khương T.ử Nhiễm đâu.
Gã khăng khăng nói không biết, không quen người này.
