Bị 5 Người Anh Em Nghe Được Tiếng Lòng, Hình Tượng Tôi Sụp Đổ Tan Tành - Chương 431
Cập nhật lúc: 10/02/2026 12:04
Nghe cô lẩm bẩm nói muốn đi đón con gì đó, anh liền tính đưa cô đi.
“Tôi chưa bao giờ nghe cô ấy nhắc đến ba của Tiểu Bảo!” Lý Minh nói.
Anh ta đưa tay định đỡ Lãnh Nhược Nhược lại, thì thấy Khương Nhất Phàm bế thốc cô lên rồi đi thẳng.
Anh ta vội vàng chạy lên chặn lại: “Mau đặt cô ấy xuống! Nếu không tôi báo cảnh sát!”
Khương Nhất Phàm lạnh lùng nhìn anh ta: “Cô ấy không nói cho anh, chỉ có thể chứng minh quan hệ của hai người rất bình thường.”
Lý Minh: “…”
Lý Minh vừa định nói thêm gì đó thì thấy Lãnh Nhược Nhược đã tỉnh.
Cô mở to mắt, giọng nói còn vương men say: “Khương Nhất Phàm! Anh đến thật à! Con trai đâu?”
Vừa nghe đến cái tên Khương Nhất Phàm.
Lý Minh nhíu mày.
Thì ra là anh ta.
Nhà đầu tư của công ty!
Phản ứng của Lãnh Nhược Nhược lúc này đã rất rõ ràng.
Tiểu Bảo đúng là con của người đàn ông này!
Lòng anh ta có chút đau nhói, nhưng vẫn cố chấp nói: “Vậy anh cũng không thể ôm cô ấy như vậy được! Hai người đã 6 năm không gặp nhau rồi phải không?”
Khương Nhất Phàm lười đôi co với anh ta: “Chuyện này không liên quan đến anh, tránh ra!”
Tay của Lãnh Nhược Nhược đã vô thức vòng qua cổ Khương Nhất Phàm.
Trong cơn say m.ô.n.g lung, cô phảng phất như nhìn thấy chàng thiếu niên năm nào.
Thực ra hồi còn đi học, cô đã chú ý đến anh.
Chỉ là không nói cho ai biết, thỉnh thoảng sẽ nhìn anh thêm vài lần, thầm nghĩ anh ta lớn lên thật đẹp trai.
Lý Minh vốn dĩ không cản được Khương Nhất Phàm.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn Khương Nhất Phàm ôm Lãnh Nhược Nhược lên chiếc Bentley.
Anh ta siết c.h.ặ.t nắm tay, nhưng đành bất lực.
Anh ta đã ở bên cạnh Lãnh Nhược Nhược 6 năm, cô ấy còn chẳng thèm liếc nhìn anh ta một cái.
Anh ta sớm đã hiểu, trong lòng cô ấy chắc chắn có người khác!
Lúc này, Khương Nhất Phàm có chút hối hận vì đã không gọi tài xế đến.
Bảo tài xế tăng ca muộn thế này chẳng qua là cho anh ta thêm chút tiền tăng ca.
Nhưng tình hình hiện tại là Lãnh Nhược Nhược say rượu rất không ngoan, ngồi ở ghế phụ cứ cựa quậy không yên.
Không còn cách nào khác, anh chỉ có thể lái xe từ từ.
Thường xuyên phải liếc nhìn cô, sợ cô mơ màng gỡ dây an toàn ra.
Lãnh Nhược Nhược sinh ra đã xinh đẹp, khuôn mặt trắng nõn sạch sẽ, mang một vẻ thanh lãnh tự nhiên.
Nhìn cô thêm vài lần, Khương Nhất Phàm cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.
Bỏ lỡ suốt 6 năm.
Thực ra anh thích cô!
Nếu không với khả năng tự chủ của mình, dù uống nhiều đến mấy cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.
Khương Nhất Phàm thở dài một hơi, một tay không nhịn được đưa ra nắm lấy đôi tay thon dài trắng nõn của Lãnh Nhược Nhược.
Nhưng còn chưa chạm tới.
Lãnh Nhược Nhược đã trừng đôi mắt hơi hoe đỏ về phía anh: “Anh làm gì đấy? Anh thích tôi à?”
Khương Nhất Phàm: “…”
Lãnh Nhược Nhược sau khi say rượu lại tự luyến đến vậy sao?
Nhưng cô quả thực có vốn để tự luyến.
Gã đàn ông vừa rồi nhìn là biết thích cô.
Hồi còn đi học cô cũng là hoa khôi, người theo đuổi rất nhiều.
Khương Nhất Phàm cũng cảm thấy mình không nên vô cớ nắm tay một cô gái say rượu.
Mặc dù cô gái này là mẹ của con trai anh!
Anh rút tay lại.
Liền nghe Lãnh Nhược Nhược nói tiếp: “Anh đừng thích tôi, tôi có người mình thích rồi!”
Khương Nhất Phàm: “…”
Lòng Khương Nhất Phàm chùng xuống, thiếu chút nữa đã đạp phanh gấp: “Cái gì?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lãnh của Lãnh Nhược Nhược cười rộ lên: “Đúng vậy, tôi có người mình thích rồi, nhưng anh ta nghèo lắm, tôi cũng nghèo, tôi sợ anh ta đòi tiền tôi, nên tôi không để ý đến anh ta nữa.”
“Tôi định đợi đến khi mình trở nên siêu giàu rồi mới quay về tìm anh ta, như vậy tôi nuôi anh ta cũng được. Dù sao anh ta lớn lên cũng rất đẹp!”
Khương Nhất Phàm sững lại, hơi thở trong phút chốc trở nên dồn dập.
Người Lãnh Nhược Nhược nói sao mà quen thế?
Có phải là anh không?
Bỗng nhiên khóe môi anh từ từ nhếch lên một đường cong, giọng nói nhàn nhạt: “Vậy em đúng là người tốt.”
Giọng Lãnh Nhược Nhược lại trầm xuống: “Nhưng tôi cũng kiếm không được nhiều lắm.”
Phảng phất như thời gian lập tức quay về những năm tháng trước đây.
Cô thường xuyên sẽ nhớ đến anh.
Khương Nhất Phàm lần này tốc độ rất nhanh, nắm lấy tay cô: “Sau này em sẽ kiếm được rất nhiều.”
Lãnh Nhược Nhược như thể được khích lệ, dung nhan thanh lãnh tan ra, nở nụ cười: “Ừm, tôi cũng tin vậy, tôi sẽ để con trai sống thật tốt, người nhà sống thật tốt và ôm được trai đẹp về!”
Giọng Khương Nhất Phàm sâu lắng: “Thực ra em chỉ cần ôm được trai đẹp về, hai điều trước đó sẽ giải quyết dễ dàng!”
Lãnh Nhược Nhược không hiểu, nhưng không nói tiếp, đầu tựa vào ghế, mắt có chút không mở ra được.
Ôm Lãnh Nhược Nhược về đến nhà.
