Bí Ẩn! Không Gian Của Ta Thông Vạn Giới - Chương 14: Muốn Nằm Yên, Lại Bị Đuổi Ra Khỏi Nhà
Cập nhật lúc: 13/01/2026 14:18
Tác giả: Sở Ngưng Thất
Nàng nhịn, quyết định không phí lời với tên ngốc này.
Thấy cha mẹ và gia đình đại bá trải chiếu ngồi nghỉ trên đất, nàng cũng ngồi xuống một bên.
“Tiểu Thất dậy rồi à! Chúng ta nghỉ thêm một lát, đợi trời tối hẳn rồi đi, ban đêm mát mẻ hơn chút.” Giang đại bá đưa cho nàng một tấm đệm mềm, ôn hòa nói.
“Dạ, vậy tối rồi đi. Mọi người đói chưa? Hay là chúng ta ăn cơm trước nhé?”
Đồng Uyển cười khẽ xoa đầu nàng: “Được! Ăn cơm trước.”
Nha đầu này trưa cũng chưa ăn gì, chắc đói lả rồi!
Giang Ngũ Vực thấy sắp được ăn cơm, lập tức bê một cái bàn nhỏ thấp từ trên xe xuống.
Từ thị cũng vội lấy hũ thịt vụn từ trong bọc ra.
Nhưng khi mở nắp, bà sững sờ.
Hũ thịt vụn mới ăn lúc sáng, giờ đã mọc đầy mốc xanh đen, một mùi ôi thiu xộc lên mũi.
Giang Trầm vội đậy nắp lại, ném sang một bên.
“Xem ra hôm nay nóng hơn rồi! Thức ăn không để được lâu.” Giang đại bá vội kiểm tra nhẫn trữ vật của mình.
Sau đó ông đen mặt lôi ra hai túi điểm tâm đã lên mốc và một túi bánh bao thịt mua sáng nay ở Vọng Giang Lâu đã bốc mùi chua.
Giang Thất Nhu cũng không nhịn được thở dài.
Càng về sau, ngày tháng sợ là càng gian nan!
Nếu mọi người đều không có cái ăn, ngoài thiên tai, e là nhân họa cũng khó tránh khỏi.
Cảm khái xong, nàng vẫn lấy ra một đống lớn đồ ăn.
Khổ qua nhồi thịt, cá chép kho tộ, tôm nõn xào, dưa chuột trộn, nộm giải nhiệt, rau xanh xào, nước ô mai ướp lạnh...
Món chính là cơm trắng tinh thơm dẻo.
Giang Ngũ Vực nhìn đồ ăn mắt sáng rực, nghẹn nửa ngày mới thốt lên một câu: “Vẫn là có muội muội tốt nhất!”
Giang đại bá khàn giọng nói: “Mau ăn đi!”
Bọn họ ăn uống phong phú thế này, e là sẽ khiến khối người ghen tị đỏ mắt!
Dứt lời, mọi người ngầm hiểu ý, chỉ cắm cúi ăn cơm, không nói chuyện.
Lịch Hàn Dương quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy cảnh gia đình họ Giang dùng bữa, nhìn mâm cơm thịnh soạn, hắn vô thức nuốt nước miếng.
Gia đình này thật biết hưởng thụ!
Tốc độ ăn của mọi người đều không chậm, chỉ một lát sau, đồ ăn trên bàn đã sạch bách.
Lịch Hàn Dương lại nuốt nước miếng, hắn cảm giác mình hình như cũng đói bụng rồi.
Hoàn hồn lại, hắn phát hiện đại sư huynh đã lên xe ngựa.
Hắn vội chạy theo: “Đại sư huynh, muội muội đệ còn ở phía sau, có thể đợi muội ấy một chút, cho muội ấy đi cùng chúng ta không?”
Bắc Minh Dạ lạnh lùng liếc hắn một cái: “Muội muội của mình, tự mình chăm sóc.”
“Thú bản mệnh của muội ấy c.h.ế.t rồi, hiện tại đi xe ngựa bình thường, nóng quá, có thể cho muội ấy qua đây không?” Lịch Hàn Dương vẫn muốn tranh thủ thêm chút nữa.
“Không thể!”
Lịch Hàn Dương: “...”
Đại sư huynh từ chối lạnh lùng và dứt khoát khiến hắn vô cùng xấu hổ.
Nghĩ nghĩ, hắn lùi một bước nói: “Vậy đại sư huynh có thể cho đệ xin ít cỏ Băng Tinh không?”
Bắc Minh Dạ không chút do dự, lại một lần nữa vô tình từ chối.
“Không thể!”
Lịch Hàn Dương xấu hổ xong, vội vàng xuống xe.
Sự kiên nhẫn của đại sư huynh có hạn, nếu còn làm phiền huynh ấy, sợ là hắn sẽ bị đ.á.n.h cho một trận.
...
Màn đêm buông xuống, người nhà họ Giang lại tiếp tục lên đường.
Giang Thất Nhu tinh mắt phát hiện chiếc xe ngựa màu đen của đại sư huynh Lịch Hàn Dương đang ở phía trước bên trái họ.
Vốn dĩ nàng định đến đoạn trước sẽ dùng Khinh Thân Phù cho cả nhà.
Nào ngờ, Truyền Tống Trận bên phải xảy ra trục trặc khi đang vận hành, góc độ lệch đi, thế mà lại truyền tống cả nhà họ đi một cách khó hiểu.
Khi xe ngựa đột nhiên xuất hiện ở một nơi mới lạ, Giang đại bá đang đ.á.n.h xe cũng ngẩn người: “Chúng ta thế mà cũng bị truyền tống?”
Giang Thất Nhu ló đầu ra nhìn phía trước.
Thấy chiếc xe ngựa màu đen kia vẫn ở phía trước bên trái, nàng liền yên tâm ngồi lại chỗ cũ.
Xem ra, bị truyền tống ngoài ý muốn không chỉ có mỗi gia đình họ.
Xe chạy được nửa canh giờ, phía trước lại xuất hiện Truyền Tống Trận của Trăm Trận Môn.
Đến đây thì Giang Thất Nhu cũng cạn lời rồi.
Tuy nhiên, chưa kịp phản ứng, Truyền Tống Trận đang hoạt động lại bị lệch, một lần nữa truyền tống cả nhà họ đi một cách khó hiểu.
Lại đến một nơi mới, người nhà họ Giang nhất thời không biết nên vui hay nên sợ.
“Nhu Nhi, con có thấy chuyện này quái lạ không?” Đồng Uyển thì thầm vào tai con gái.
Giang Thất Nhu nhìn ra ngoài, thấy chiếc xe ngựa đen vẫn luôn ở phía trước bên trái, liền nhẹ giọng trấn an nương.
“Không sao đâu ạ, miễn là chúng ta bình an, quản nó quái lạ hay không làm gì.”
Nàng nghĩ, xe ngựa nhà họ bị truyền tống một cách khó hiểu, có lẽ liên quan đến chiếc xe đen của Kiếp Ẩn Môn kia.
Chẳng qua, chỉ cần có lợi cho họ, nàng cũng chẳng so đo.
Cứ như vậy, cả nhà họ bám theo chiếc xe đen, đi nhờ Truyền Tống Trận miễn phí cả đêm.
Đến rạng sáng, họ thế mà đã tới Lân Bắc Thành ở Nam Cảnh.
Ở đây có một con đường quan đạo (đường cái quan) dẫn thẳng tới Bắc Cảnh.
Nếu mọi chuyện thuận lợi, họ có hy vọng đến biên giới Bắc Cảnh trong vòng một tháng rưỡi, và đến Bắc Cảnh Động Thiên trong vòng ba tháng.
Nhưng sự đời chẳng bao giờ thuận buồm xuôi gió như tưởng tượng.
Ngay khi người nhà họ Giang vừa nhận phòng ở nhà trọ Lân Bắc Thành, đang ôm cỏ cho ngựa ăn, thì có người gõ phèng la ầm ĩ, gấp gáp hô hoán dọc phố.
“Cháy rừng rồi! Cháy rừng rồi! Đường quan đạo xuyên núi đi Bắc Cảnh bốc cháy rồi... Mọi người mau đi dập lửa!”
Trong phút chốc, tất cả mọi người đều không bình tĩnh nổi.
Tay Giang đại bá đang cho ngựa ăn cũng run lên.
Cháy rừng thường rất khó dập tắt, lại còn cháy lâu.
Thông thường, cháy mười bữa nửa tháng là chuyện thường tình.
Hơn nữa, giờ tìm đâu ra nước để dập lửa?
Lúc này, trong nhà trọ mọi người cũng bàn tán xôn xao.
“Giếng nước ở Lân Bắc Thành còn nước chỉ đếm trên đầu ngón tay, giờ lấy đâu ra nước dập lửa...”
“Haizz! Chẳng phải sao. Nghe nói nhẫn trữ vật của bao nhiêu người đều nổ rồi, vận chuyển chút nước từ xa đến cũng như muối bỏ biển...”
“Nhưng nếu không dập lửa, cháy rừng kéo dài mười ngày nửa tháng, thậm chí lâu hơn, làm sao chúng ta kịp đến Bắc Cảnh trong vòng ba tháng...”
“Vậy phải làm sao... Có ai đi dập lửa không...”
Giang Thất Nhu lúc này cũng đau đầu.
Nàng không muốn lãng phí thời gian, nhưng bảo nàng đi dập lửa thì nàng lại do dự.
Hỏa hoạn do hỏa linh bạo động gây ra khác với hỏa hoạn do con người đốt.
Loại trước khó dập hơn, tỷ lệ t.ử vong cũng cao!
Rối rắm mãi, nàng quyết định nằm yên trong nhà trọ!
Nhưng thành chủ Lân Bắc Thành chưa rời đi lại không nghĩ vậy, ông ta trực tiếp ra lệnh đóng cửa toàn bộ nhà trọ, t.ửu lầu trong thành, xua đuổi người ngoại lai, bắt họ đi dập lửa.
Nếu đám người này không đi thì cũng không được phép ở lại Lân Bắc Thành.
Cứ như vậy, người nhà họ Giang cũng bị đuổi ra khỏi nhà trọ.
