Bí Ẩn! Không Gian Của Ta Thông Vạn Giới - Chương 27: Gặp Phải Cướp Đường?

Cập nhật lúc: 13/01/2026 14:21

Tác giả: Sở Ngưng Thất

Giang Đình có chút không chắc chắn nói: “Hôm nay có vẻ kỳ lạ, hình như trời không tối đi!”

Giang đại bá cũng gật đầu: “Ta cũng thấy vậy, theo lý thuyết thì giờ này trời phải tối rồi mới đúng.”

Lúc này, Bắc Minh Dạ từ trên xe ngựa của mình bước xuống, hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, sau đó quay sang nhìn Giang Thất Nhu đang lộ vẻ lo lắng.

“Hiện tại đã là giờ Hợi một khắc, mức độ bạo động của hỏa linh đã đạt đỉnh điểm, đại lục Phong Diễn đã bước vào chuỗi ngày mặt trời không lặn.”

Giang Thất Nhu day day trán, cảm thấy hơi đau đầu.

Ngày mặt trời không lặn nàng biết chứ, chính là mặt trời không xuống núi, màn đêm biến mất.

Cái mạng này đúng là khổ, bầu trời bây giờ đâu phải là mặt trời bình thường!

“Cứ thế này, đường phía trước e là càng ngày càng khó đi rồi. Hay là chúng ta ăn chút gì đó rồi tiếp tục lên đường đi!” Giang đại bá dùng kinh nghiệm sống của mình đề xuất.

Hiện tại mới chỉ bắt đầu chuỗi ngày mặt trời không lặn, hôm nay tuy rất nóng, nhưng ngày mai chắc chắn sẽ còn nóng hơn.

Hôm nay đi thêm được một đoạn đường, cơ hội sống sót của bọn họ sẽ nhiều thêm một phần.

Giang Thất Nhu tán đồng gật đầu: “Cứ làm theo lời đại bá đi!”

Dứt lời, nàng lập tức ôm một ít cỏ tươi ra cho ngựa ăn.

Giang đại bá vốn định đổ ít nước từ túi ra cho ngựa uống, nhưng khi đổ nước ra, ông lại sững sờ.

Túi nước để trong xe ngựa nãy giờ, lúc này thế mà đã biến thành nước nóng bỏng tay.

Giang Thất Nhu nghiêng đầu nhìn sang, lập tức lấy một thùng nước suối địa tâm ra.

“Đại bá, dùng chỗ nước này đi ạ!”

Giang đại bá chạm tay vào thùng nước tỏa ra hơi lạnh nhè nhẹ, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Thật sự là may mà có Tiểu Thất!

Bên này, Giang Thất Nhu chuẩn bị cho người nhà một ít cháo ướp lạnh, lại lấy thêm một số món ăn đã mua ở t.ửu lầu trước đó.

Từ thị thấy Tiểu Thất chuẩn bị phong phú như vậy, thấp giọng hỏi: “Tiểu Thất, đồ ăn chúng ta còn lại không nhiều lắm đâu nhỉ? Có cần tiết kiệm một chút không?”

Theo quan sát của bà hai ngày trước, trong dòng người đi về phía Bắc, rất nhiều người vì thức ăn bị ôi thiu mà không có cơm ăn.

Cũng may mà nhẫn trữ vật không gian sư phụ Tiểu Thất tặng năm đó là loại tốt, có thể giữ tươi.

Nếu không, bọn họ chắc chắn cũng phải chịu đói.

Giang Thất Nhu nhìn vào Thú Thần Sách, tính toán đơn giản một chút.

“Bá mẫu đừng lo, lúc mọi người thu dọn đồ đạc, con đã ghé các t.ửu lầu và quán ăn ở Thủy Nguyệt Thành mua mang về không ít đồ ăn, vốn dĩ trong nhẫn trữ vật của con cũng bảo quản một ít món đã nấu sẵn. Đại khái còn đủ cho cả nhà chúng ta ăn trong mười ngày.”

“Nguyên liệu nấu ăn lúc ấy con mua ở chợ cũng không ít, nếu không đủ ăn, chúng ta lại nấu thêm.”

Mấy ngày nay nàng một lòng chỉ nghĩ đến việc lên đường, cơ bản là chưa từng nghĩ đến chuyện nấu nướng đàng hoàng.

Từ thị nghe xong không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhưng rất nhanh lại nói: “Chúng ta ngồi trên xe ngựa cũng chẳng có việc gì làm, hay là chúng ta nhào ít bột, gói sủi cảo hay hoành thánh gì đó, đến lúc ăn cũng tiện.”

Giang Thất Nhu gật đầu: “Được ạ, vậy lát nữa con chuẩn bị một ít nhân.”

“Tiểu Thất muội muội, chúng ta có nên mời Bắc Minh công t.ử qua ăn cùng không?” Giang Tam Cẩm ghé đầu vào hỏi.

Giang Thất Nhu chớp mắt: “Hắn chắc là đã ích cốc (nhịn ăn) rồi, không ăn cơm đâu nhỉ?”

Đại sư huynh của Kiếp Ẩn Môn, tu vi chắc chắn rất cao, phỏng chừng đã sớm không cần ăn uống.

Cho nên lúc trước nàng mới chỉ tặng trái cây.

Cũng chỉ là chút lòng thành, biết đâu người ta đến trái cây cũng chẳng thèm ăn.

Giang Tam Cẩm mở to mắt, sau đó vỗ đầu mình: “Có lý!”

Bắc Minh công t.ử lợi hại như vậy, chắc chắn đã sớm ích cốc rồi!

Nghe nói, những người gia nhập tông môn tu luyện, chỉ có Thần Trù Sơn của Tiểu Thất muội muội là ăn cơm bình thường.

Vì để nâng cao tay nghề nấu nướng, một ngày bốn bữa, đúng giờ đúng chỗ!

Ở chiếc xe ngựa phía trước, Bắc Minh Dạ đang ăn dưa hấu ướp lạnh, động tác trên tay hơi khựng lại.

“...?”

Hắn đúng là đã sớm đạt đến cảnh giới ích cốc, nhưng... thực ra mỗi ngày hắn vẫn ăn một bữa.

Hơn nữa, sau khi diệt thế ập đến, hắn không ăn gì thì thực sự sẽ đói.

Hắn có nên nói với nha đầu kia rằng, thực ra nàng có thể mời hắn ăn cơm không nhỉ?

Do dự một lát, hắn vẫn truyền âm cho nha đầu kia một câu.

“Dưa hấu rất ngọt, cảm ơn!”

Giang Thất Nhu đang ăn cơm đột nhiên che tai đang nóng lên.

Cái tên này có chuyện gì không thể xuống xe nói được sao, cứ phải truyền âm.

Nàng thật sự không quen có người nói chuyện bên tai mình nha!

Lại còn không biết truyền âm lại, chỉ có thể bị động nghe thôi.

Mặt mày ủ dột và xong bát cơm, nàng tự mình xách một quả dưa hấu ướp lạnh đi sang bên xe ngựa màu đen.

“Nếu ngươi thích ăn thì tặng ngươi thêm một quả nữa.”

Bắc Minh Dạ vén rèm xe nhìn tiểu nha đầu đang đứng bên cạnh, khóe môi khẽ nhếch: “Cảm ơn!”

Nhận lấy dưa hấu xong, hắn lại bổ sung một câu: “Lần sau cũng có thể tặng chút đồ ăn khác.”

Giang Thất Nhu nghi hoặc nhìn hắn một cái, dò hỏi: “Ngươi thích ăn gì?”

“Ta không kén ăn! Ba bữa bình thường là được!”

Giang Thất Nhu: “...”

Ý này là muốn nàng cung cấp cơm ngày ba bữa sao?

Bắc Minh Dạ bị đôi mắt đẹp của nha đầu này nhìn chằm chằm đến mức có chút không tự nhiên, tùy tay xách ra một cái túi tỏa hơi lạnh đưa cho nàng.

“Cái này tặng cho cô!”

Giang Thất Nhu sửng sốt, nhận lấy xem thử, mắt liền sáng rực.

Cỏ Băng Tinh?

Khoan đã, cỏ Băng Tinh trong xe ngựa nhà nàng không phải là do tên này đưa sang chứ?

Nhưng, chuyện này cũng không hợp lý nha!

Chẳng lẽ là cha mẹ nàng mua của hắn?

Lặng lẽ đ.á.n.h giá hắn một cái, nàng vẫn nhận lấy đồ vật, xoay người bỏ đi.

Trở lại xe ngựa, nàng lập tức hỏi cha mẹ về chuyện cỏ Băng Tinh và Phục Nhan Thảo.

Đồng Uyển nghe xong lại vẻ mặt kinh ngạc: “Nhu Nhi, cái đó không phải do con tự lấy ra sao? Mẹ và cha con đều nghĩ như vậy mà.”

Giang Thất Nhu chớp mắt, đột nhiên cảm thấy khó hiểu.

“Nhu Nhi, vậy số cỏ Băng Tinh trong tay con này...”

Đồng Uyển còn chưa nói hết câu, Giang đại bá đột nhiên chạy tới.

“Tiểu Thất, hôm nay càng lúc càng không ổn, nhẫn trữ vật của bác bị nứt rồi.”

Nói rồi, ông vội đưa nhẫn trữ vật của mình qua.

Giang Thất Nhu nhìn thoáng qua, khẽ thở dài.

“Cảm giác cũng sắp nổ rồi, đại bá, bác lấy đồ bên trong ra, chọn một ít để trong xe ngựa đi! Còn lại con giúp bác thu vào.”

“Được.” Giang đại bá đi lấy hết đồ trong nhẫn trữ vật ra.

Chỉ là, chưa kịp để Tiểu Thất thu đồ, nhẫn trữ vật liền nổ tung.

Cũng may ông không đeo trên người, nếu không chẳng biết chừng đã bị thương.

Giang Thất Nhu cũng có chút bất đắc dĩ, giúp đại bá thu đồ xong, cả nhà liền tranh thủ thời gian lên đường.

Để hạ nhiệt, lần này Giang Thất Nhu làm ba thùng đá lớn, trồng cỏ Băng Tinh vào trong thùng đá, rồi đặt mỗi xe một thùng.

Nhiệt độ giảm xuống, Đồng Uyển cảm thấy thoải mái hơn nhiều, người ngồi trên xe lắc lư, đột nhiên ngủ thiếp đi.

Từ thị trong lòng áp lực lớn, nhân lúc này người thoải mái liền rủ con dâu gói một đống hoành thánh.

Xe ngựa lại dừng lại đã là ba canh giờ sau.

Con đường phía trước không biết vì nguyên nhân gì mà chất đống một lượng lớn đá tảng chặn đường, khiến xe ngựa không thể qua lại.

Ngay khi người nhà họ Giang định xuống xe xem xét, vài bóng người từ khe hở bên đường đi ra.

Trong đó một người đàn ông mặc áo bào tro, mồ hôi nhễ nhại, tay cầm cự kiếm bước lên trước, hô hoán với người nhà họ Giang.

“Đoạn đường này do chúng ta tiếp quản, các người muốn đi qua đây, cần nộp lương thực, mỗi người một cân gạo và mì, hoặc là nửa túi nước.”

Giang Thất Nhu hơi kinh ngạc.

Đây là gặp phải cướp đường sao?

Chỉ là, đám cướp này đòi hỏi cũng ít quá nhỉ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.