Bí Ẩn! Không Gian Của Ta Thông Vạn Giới - Chương 82: Mẹ Định Dùng Dao Phay Để Phòng Thân Sao? Tác Giả: Sở Ngưng Thất
Cập nhật lúc: 13/01/2026 17:16
Trưởng lão Vân Nông nhìn Giang Thất Nhu vẻ suy tư: "Con bé Thất này, cháu đang cần đá không gian hả?"
Giang Thất Nhu gật đầu: "Vâng ạ."
Cô vừa mới nắm giữ được đồ đằng Thần Thú hệ không gian, bên trong có bí thuật chế tác nhẫn không gian trữ vật, cô muốn thử một lần xem sao.
"Ta có một ít đá không gian ở đây, cháu cứ cầm lấy dùng trước đi." Nói rồi, trưởng lão Vân Nông xách ra một cái túi màu xám trắng đưa cho cô.
Giang Thất Nhu hơi bất ngờ, nhưng khi nhìn thấy đống đá không gian tinh khiết trong túi, mắt cô sáng rực lên. Cô lập tức đưa một bao lớn thức ăn vừa đóng gói xong cho trưởng lão Vân Nông.
"Sau này ngài muốn ăn gì cứ ới một tiếng nhé!"
Trưởng lão Vân Nông buồn cười nói: "Con bé này dễ nói chuyện quá nhỉ, vậy thì để lại cho ta thêm một bình Thanh Phong Nhưỡng nữa đi."
Giang Thất Nhu gật đầu ngay tắp lự: "Cái này thì có, cháu cũng không uống rượu, biếu ngài hết đấy."
Nói xong, cô ôm ngay ra một cái hũ cực lớn.
Trưởng lão Vân Nông kinh ngạc nhìn cô: "Nhiều thế cơ à?"
Con bé này định dọn sạch hũ rượu của sư phụ nó cho ông chắc?
Bác cả Giang đứng bên cạnh cũng trợn tròn mắt. Trời đất ơi, con bé Thất thế mà còn mang theo cả một hũ rượu ngon to đùng thế kia!
Mùi rượu thơm nồng bay ra, bốn phía đột nhiên lại tụ tập thêm bao nhiêu người tới xem.
Giang Thất Nhu thuận miệng nói: "Sư phụ cháu phi thăng khá đột ngột, đồ đạc của người phần lớn đều để lại cho cháu. Lúc cháu rời Thần Trù Sơn, thức ăn và nguyên liệu nấu nướng hỏng mất nhiều, nhưng rượu thì vẫn được bảo quản khá tốt."
Trưởng lão Vân Nông khẽ thở dài: "Sư phụ cháu chắc là không yên tâm về cháu lắm đâu!"
Nếu không thì cũng chẳng để lại hết đồ đạc cho con bé này.
Kể ra thì con bé này cũng đáng thương, tông môn to lớn như vậy mà giờ chỉ còn lại một mình nó.
Giang Thất Nhu gật đầu: "Sư phụ cháu đúng là không yên tâm thật. Người lo cháu không ứng phó nổi nguy cơ tận thế này. Nhưng mà, cháu đã hứa với sư phụ rồi, sẽ sống thật tốt."
Nói đoạn, cô cười rạng rỡ: "Người ta cứ bảo Thần Trù Sơn bọn cháu toàn ma đầu, nhưng họ đâu biết rằng, huynh muội bọn cháu chỉ tuân theo nguyên tắc có thù báo thù, có oán báo oán mà thôi. Hơn nữa, bọn cháu chưa bao giờ làm hại người vô tội."
"Cháu là một đứa trẻ ngoan!" Giọng trưởng lão Vân Nông rất ôn hòa.
Ông sống đến từng tuổi này rồi, nhìn ra được tốt xấu.
Thần Nông Cốc bọn họ và các tông môn lớn ở Ngũ Thần Sơn cũng có không ít giao tình, quan hệ với Thần Trù Sơn lại càng nhiều hơn chút.
Thần Trù Sơn tính đi tính lại, cũng không thể coi là cái ổ ma đầu được.
Ân oán tình thù giữa đám con cháu, cũng không thể thực sự ảnh hưởng đến uy vọng của Thần Trù Sơn!
Người nhà họ Giang rất ít khi nghe Thất Nhu nhắc đến chuyện ở Thần Trù Sơn, lúc này nghe được cuộc đối thoại giữa cô và trưởng lão Vân Nông, ai nấy đều trầm mặc.
Ông Giang Đình nhẹ nhàng xoa đầu con gái: "Con cứ lo tu luyện cho tốt, biết đâu sau này còn có ngày gặp lại sư phụ con."
Họ là người thường, không có cách nào ở bên cạnh con gái cả đời được.
Trưởng lão Vân Nông cười gật đầu: "Con bé này, thiên phú của cháu không tồi đâu, cố gắng lên!"
Một người mang song linh căn Thủy - Hỏa tương khắc mà có thể đi đến bước này, ông tin rằng chỉ cần tránh được kiếp nạn diệt vong, con bé nhất định sẽ trưởng thành vượt bậc.
"Cô ơi, chúng ta cùng cố gắng nhé!" Bé Giang Triệt đột nhiên lên tiếng, ánh mắt và giọng điệu đều đầy vẻ kiên định.
Giang Thất Nhu bật cười: "Được, chúng ta cùng cố gắng!"
Giang Ngũ Vực rầu rĩ thở dài: "Anh cũng muốn cố gắng!"
Cậu cũng muốn bảo vệ em gái, bảo vệ gia đình.
Khổ nỗi, cậu không có linh căn!
Trưởng lão Vân Nông nghe tiếng thở dài sườn sượt của thằng nhóc, không nhịn được mà nhướng mày.
"Muốn cố gắng thì phải nỗ lực lên. Võ giả bình thường cũng có thể luyện thể, học tập kỹ xảo, làm được khối việc đấy."
Nói rồi, ông thu lại hũ rượu và đồ đạc trên bàn, lấy ra một cuốn kiếm phổ.
Lật một trang, ông chỉ vào hình vẽ bên trên nói: "Nhìn xem, đây là Linh Kiếm Quyết. Người tu luyện có thể dùng linh khí để gia tăng sức mạnh, nhưng người thường thực ra cũng có thể học kiếm chiêu, lấy lực làm trọng điểm..."
Giang Ngũ Vực nghe đến mê mẩn.
Giang Thất Nhu nhìn thoáng qua rồi đứng dậy rời đi, nhường chỗ cho anh ba và anh sáu đang đứng ở góc.
Bác cả Giang thấy mấy đứa cháu nghe chăm chú, cũng mặc kệ cho chúng nó nghe trưởng lão Vân Nông giảng bài.
Giang Thất Nhu thì trở về phòng, bắt đầu thử mài giũa viên đá không gian kia.
Mọi người ai làm việc nấy, không khí trong nhà ngoài sân đều rất tốt.
Một lát sau, có người mang đá không gian tới đổi lấy thức ăn, Giang Thất Nhu ra ngoài giao dịch hai lần, sau đó nói với cha mẹ một tiếng rồi một mình đi ra ngoài.
Vì không cưỡi ngựa, lại tránh xa đám đông nên lúc cô rời đi cũng chẳng ai để ý.
Mười lăm phút sau, Giang Thất Nhu xuất hiện ở một khu sa mạc không người.
Cô lấy ra một đống linh thạch, bắt đầu bày trận theo bí pháp không gian, khóa c.h.ặ.t khu vực không gian đó lại.
Tiếp đó, cô bắt đầu thêm quy tắc không gian vào khu vực đã khóa...
Vì là lần đầu thử nghiệm, phạm vi cô khóa không lớn, cũng chỉ cỡ một trượng.
Nhưng dù là vậy, chỉ làm hai công đoạn này thôi cũng đã ngốn của cô gần hai canh giờ.
Sau đó, cô bắt đầu thao túng lực không gian, tiến hành cắt không gian.
Đúng vậy, việc cô phải làm chính là cắt không gian.
Theo bí pháp cô tiếp nhận được, để chế tác vật chứa không gian, thì loại thế giới sắp sụp đổ này là dễ cắt nhất, cũng dễ nắm bắt nhất.
Bởi vì ngũ hành chi linh đã sớm bạo động mất kiểm soát, không còn quy tắc thiên địa ràng buộc, nên cắt rất dễ dàng.
Tuy nói là vậy, nhưng việc cô dùng cấm thuật không gian để cắt, vẫn tốn rất nhiều sức lực.
Hì hục hơn ba canh giờ, mệt đến bở hơi tai, cô mới cắt xong không gian, dùng trận pháp không gian để chồng chập nó lại, phong ấn vào mặt dây chuyền mà cô đã mài giũa từ đá không gian.
Sau đó, cô lại dùng một đạo đồ đằng Thần Thú để phong cấm.
Làm xong những việc này, cô giơ tay lau mồ hôi trên mặt, mệt đến mức thở dốc.
Chế tác vật chứa không gian quả thực quá tiêu hao linh khí và thể lực!
Nhưng mà, khi nhìn thấy chiếc mặt dây chuyền không gian hoàn mỹ không tì vết, xúc cảm như ngọc linh thượng hạng trên tay, cô lại thấy thỏa mãn.
Đây là vật chứa không gian đầu tiên cô chế tác, không bị hỏng đã là tốt lắm rồi.
Lại nhìn về phía chỗ vừa bị mình cắt...
Ừm, xuất hiện thêm một cái hố đen sâu không thấy đáy, nhìn khá là nguy hiểm.
Cô lấy ra một tấm gỗ, viết lên đó bốn chữ "Cẩn thận hố đen", sau đó xoay người đi về.
Cắt không gian là việc tay chân nặng nhọc, cô phải làm từ từ mới được!
Sau khi trở về, cô gọi mẹ vào trong phòng, thì thầm vài câu rồi đưa chiếc mặt dây chuyền không gian cho bà.
Bà Đồng Uyển vừa bất đắc dĩ vừa đau lòng xoa đầu con gái: "Ngày mai con muốn ra ngoài thì để mẹ đi cùng."
Giang Thất Nhu gật đầu: "Vâng. Mẹ, mẹ thử mau đi!"
"Được rồi!" Bà Đồng Uyển lấy một cây kim, chích đầu ngón tay, nhỏ một giọt m.á.u lên mặt dây chuyền.
Rất nhanh, bà liền cảm ứng được không gian bên trong mặt dây.
Đối với bà mà nói, không gian trong mặt dây cũng không tính là nhỏ, để chứa đồ dùng sinh hoạt là quá đủ rồi.
Huống chi, bà còn có túi tránh hỏa linh mà con gái đưa cho.
Càng đáng quý hơn chính là tấm lòng của con gái, chiếc mặt dây chuyền không gian đầu tiên chế tác được liền đưa cho bà, điều này làm lòng bà ấm áp lạ thường.
"Mẹ, con đưa quần áo của cha và mẹ cho mẹ giữ nhé. Còn lại mẹ cần cái gì, chúng ta nhét đầy cái không gian này luôn."
Giang Thất Nhu vừa lấy đồ từ trong sách Thú Thần ra, vừa hỏi.
Bà Đồng Uyển nghĩ ngợi: "Hay là cho mẹ ít đồ làm bếp trong nhà đi, chăn đệm cũng cần nữa. Đúng rồi, cho mẹ thêm ít gỗ, tốt nhất là loại tùy tay vớ được là có thể làm v.ũ k.h.í ấy..."
"Quan trọng nhất là, d.a.o và đá mài trong nhà phải đưa cho mẹ, d.a.o phay mẹ dùng thuận tay hơn..."
Giang Thất Nhu: "..."
Mẹ định dùng d.a.o phay để phòng thân sao?
