Bị Anh Chồng "trà Xanh" Bẫy Cưới - 7
Cập nhật lúc: 12/09/2026 17:04
19
Ngày cuối cùng của đợt giao lưu, Tống Hủ đứng chờ tôi ở sảnh khách sạn.Anh khoác lên mình bộ trang phục vô cùng trẻ trung mát mắt: áo phông trắng khoác ngoài sơ mi xanh, quần tây ống rộng cá tính, mái tóc rủ xuống tự nhiên, khí chất nam sinh đại học ngập tràn.
Kết thúc buổi họp bước ra, Cố Ngôn đi ngay bên cạnh tôi.Tống Hủ vừa thấy liền chủ động tiến lại gần:
"Chị ơi, em đứng chờ lâu lắm rồi đấy."
Anh lại đang bày cái trò gì đây không biết?Cố Ngôn tỏ ra ngượng ngùng: "Chào anh, anh chắc là chồng chị Từ Trĩ đúng không ạ?"
Tống Hủ cất giọng rặc mùi "trà xanh": "Đúng rồi, tôi chính là người đàn ông được chị ấy yêu thương nhất trên đời đấy."
Tôi đứng bên cạnh nghe cái giọng điệu này mà không nhịn được quay sang véo một cú đau đéc vào phần thịt eo anh.Tống Hủ suýt xoa kêu đau một tiếng nhưng quyết không chịu nhượng bộ, nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi:
"Đi thôi chị ơi, tụi mình cùng đi ăn cơm nào."
Nói mới nhớ, Tống Hủ đúng là kém tôi hai tuổi thật.
20
Công ty của Cố Ngôn ngỏ ý mời tôi làm cố vấn dự án, tôi còn đặc biệt tham khảo ý kiến của Tống Hủ.Anh lại tỏ ra vô cùng bình thản: "Anh không sao thật mà, em cứ đi đi, anh ở nhà chờ em về."
"Anh không lo lắng sao?"
Tống Hủ giữ lấy hai vai tôi, chân thành nói:
"Em cứ đi đi, đó là công việc của em mà, công việc mới là quan trọng nhất. Dù gì anh cũng đã là người của em rồi, anh còn phải sợ cậu ta cướp em đi làm gì nữa chứ?"
Anh nghĩ thông suốt rồi, không ghen tuông nữa, chuyện này coi bộ không giống phong cách thường ngày của anh chút nào.Lúc tôi thu dọn hành lý, Tống Hủ ở bên cạnh phụ giúp, miệng không ngừng nghêu ngao hát. Tôi không khỏi nghi ngờ có phải anh đang sướng rên vì tôi sắp đi công tác hay không.
"Anh có vấn đề gì đúng không?" Tôi gặng hỏi.
"Sao thế em?"
"Em đi công tác anh vui lắm đúng không?"
"Làm gì có, anh buồn còn chẳng hết đây này... Không có em ở bên đời anh tăm tối biết bao..."
Anh lại bắt đầu vờ vĩnh sầu t.h.ả.m rồi hát hò lung tung.Tôi chặn tay anh đang gấp quần áo lại, hạch hỏi tới cùng:
"Khai mau, rốt cuộc là có chuyện gì mà làm anh vui thế hả?"
Tôi quàng tay qua cổ anh, dọa nếu không khai là kẹp cổ xử đẹp luôn.Tống Hủ không nén nổi nụ cười hí hởn giải thích:
"Cố Ngôn có bạn gái rồi, mà cô bạn gái đó quản lý cậu ta gắt cực kỳ, dăm ba bữa lại gọi điện kiểm tra."
Tôi bó tay toàn tập với anh, hóa ra anh vui vẻ chỉ vì chuyện này.
"Cậu ta có bạn gái thì sẽ biết giữ khoảng cách với em. Mới lại bạn gái cậu ta quản gắt thế, cậu ta đời nào dám lảng vảng quanh em nữa. Thế là anh chẳng cần lo cậu ta cướp mất em rồi!"
Nhìn vẻ mặt hớn hở trẻ con của anh, tôi không kiềm nổi mà phì cười.Sao trên đời lại có cái ông chồng buồn cười đến mức này cơ chứ!
21
Mấy ngày tôi đi công tác.
Buổi tối Tống Hủ thường gọi điện video cho tôi, đã thế còn cố tình cởi trần tạo dáng khoe cơ bắp ngời ngời.
"Vợ ơi em nhìn này, cơ bụng cơ n.g.ự.c của anh vẫn duy trì đỉnh cực kỳ nhé. Mấy ngày nay anh kỷ luật bản thân lắm, ngày nào cũng tập gym đều đặn luôn."
Tôi vừa mở video với anh vừa tranh thủ sửa nốt tài liệu:
"Ừm, đẹp lắm, đẹp trai quá cơ... Sao trên đời lại có người tự giác kỷ luật như anh chứ..."
Tống Hủ phát hiện ra tôi căn bản chẳng thèm ngó ngàng gì đến anh, liền đứng khoanh tay trước màn hình, mắt nhìn tôi trân trân. Anh cố tình muốn xem xem bao giờ tôi mới nhận ra.
Đến khi nhận ra đầu bên kia im phắc không một tiếng động, tôi mới liếc nhìn điện thoại một cái.
Chỉ thấy người đàn ông với ngũ quan góc cạnh, dáng người cao rỏng đang bất động như pho tượng trước màn hình.
Anh lạnh giọng hắt hủi: "Em căn bản chẳng thèm nhìn."
"Em có nhìn mà." Tôi cất giọng nịnh nọt giải thích.
Anh ghé sát mặt lại gần màn hình, bất mãn vặn hỏi:
"Thấy anh quyến rũ thế này mà em bảo em nhìn, anh không tin là mắt em lại trống rỗng thế đâu!
"Em thay đổi rồi!"
Anh nắm tay lại thành nắm đ.ấ.m làm micro, tay còn lại múa may quay cuồng trong không trung cất giọng ca thán:
"Anh đưa em đi xa ngàn dặm, mà em lại tự quẩy một mình..."
Cái anh này đúng là có năng khiếu tấu hài bẩm sinh, làm tôi không kiềm nổi mà bật cười khoái chí.
Nói đoạn, anh lại tiu ngút nằm ượt ra bàn, đôi mắt đao đao nhìn tôi qua màn hình, ỉu bảo:
"Còn hẳn ba ngày nữa mới được gặp em. Không có em ở nhà, thời gian trôi chậm như rùa bò vậy."
"Không sao đâu, c.ắ.n răng chịu chút là qua thôi mà." Tôi thản nhiên lướt qua.
Anh lầm rầm nũng nịu:
"Nói thì dễ lắm, ở nhà có mỗi mình anh, em không có đây làm anh mất ngủ suốt.
"Khuôn mặt đẹp trai mà em mê đắm giờ thâm quầng hết cả mắt rồi đây này, em không thương anh tí nào sao?"
……
Hôm sau, tranh thủ lúc ăn trưa tôi lại thấy anh gửi qua một đoạn video ngắn.
Tiêu đề: “Những ngày tôi ở nhà thiếu vắng bóng hình người vợ.”
"Tôi thức dậy, nhìn vào trong chăn không thấy vợ đâu... Tôi ngậm ngùi đau đớn đ.á.n.h răng rửa mặt, nuốt vội miếng điểm tâm, rồi thong thả lết xác đi làm..."
Giọng l.ồ.ng tiếng sầu t.h.ả.m ngớ ngẩn của anh làm tôi nhịn cười muốn bể bụng, nhưng đang ở nơi công cộng nên tôi phải cố đè nén lại.
Đồng nghiệp đi cùng thấy cơ mặt tôi co giật liên hồi tưởng tôi bị trúng gió.
Còn ân cần hỏi thăm: "Mặt em làm sao thế, không khỏe chỗ nào à?"
"Dạ không có gì ạ."
Tôi sặc một cái té khói. Tôi nghi ngờ tên này cố tình làm thế để tôi mắc sặc lúc ăn cơm đây mà!
Ăn xong tôi gọi thẳng điện thoại sang hạch hỏi anh.
Anh lại giở giọng cải lương: "Sao thế Ái phi, trẫm nhớ trẫm rồi à?"
Tôi gắt lên: "Nhớ cái đầu anh ý! Tất cả là tại anh, làm em sặc chút nữa thì tiêu!"
"Ôi chao! Đều là lỗi của nô tài, nô tài biết tội rồi, xin Nương nương rủ lòng thương giáng phạt!"
"Được rồi, Bổn cung tạm thời miễn tội cho ngươi lần này, lui ra đi."
Đến khi tôi đi công tác về, Tống Hủ hết đ.ấ.m lưng lại bóp vai cho tôi, mặt mũi hiện rõ vẻ đang có điều ấp ủ muốn xin xỏ.
"Vợ ơi, ngày mai hội anh em đi quay clip check-in mô tô phân khối lớn, anh thấy ngầu lòi cực kỳ, anh cũng muốn đi..."
"Không được, em thấy nguy hiểm lắm, không cho anh chơi mô tô."
Anh vẫn không chịu bỏ cuộc, cố dỗ dành: "Nhưng trước đây em cũng từng bảo ngầu lắm mà."
Nghĩ lại thì đúng là tôi từng khen thật, nhưng lúc này tuyệt đối không được nhận: "Không có, em chưa từng nói câu đó bao giờ."
Thế là vụ việc coi như chìm vào quên lãng.Buổi tối trước khi đi ngủ, lúc anh rót nước cho tôi, tôi vô tình nhìn qua màn hình điện thoại của anh đang mở lịch sử tìm kiếm Google:
【Làm thế nào để vợ đồng ý một việc?】
【Làm sao để khôi phục trí nhớ kém của vợ?】
【...】
Tôi buồn cười thầm trong bụng, cuối cùng vẫn gật đầu cho anh đi.
22
Lúc anh trở về, trên người khoác bộ đồ da mang phong cách rock & roll, trông cũng ra dáng hư hỏng, đẹp trai ngời ngời.Thế nhưng vừa về đến nhà là anh rúc đầu vào sofa, mặt mũi tràn ngập vẻ ấm ức, buồn bực.
"Sao thế anh?"
Tống Hủ vùi đầu vào gối: "Vợ ơi, hôm nay anh xấu hổ c.h.ế.t mất thôi... Anh nói ra nhưng em phải hứa không được cười anh đâu đấy."
"Anh cứ nói đi, điểm cười của em cao lắm, không cười đâu." Tôi thành thật trấn an.
Tống Hủ im lặng một lúc mới ngập ngừng mở lời:
"Hôm nay anh với Hàn Tiếu ghé một cửa hàng quần áo mua bộ đồ này.
"Ai ngờ chất lượng cái quần kém quá, anh vừa bước chân xuống xe mô tô một cái là 'xoạc' một tiếng rách toạc ra luôn!
"Bao nhiêu người nhìn thấy cái quần lót trái tim màu hồng của anh rồi... hu hu hu..."
Nghe xong, tôi cười rách cả miệng, Tống Hủ càng cảm thấy không còn mặt mũi nào nhìn đời nữa:
"Đến cả em cũng cười anh, anh không sống nổi nữa rồi... hu hu hu..."
23
Cuối tuần rảnh rỗi không có việc gì làm, hai vợ chồng tôi hẹn ước chơi trò đổi vai toàn thời gian:Tôi làm cô vợ nhỏ dính người nũng nịu, còn anh làm tổng tài bá đạo lạnh lùng.
Vừa bắt đầu, tôi học theo dáng vẻ thường ngày của anh, bước nào bước nấy bám riết không rời, vươn tay khoác lấy tay anh đòi ôm ôm dỗ dành.Tống Hủ nhịn cười đến mức bờ vai run lên bần bật, nhưng vẫn cố tỏ ra vẻ lạnh nhạt của tôi ngày thường, thản nhiên đẩy tôi ra:
"Người phụ nữ này, đừng quấy rỡ, tôi còn phải đọc sách."
Đến khâu nấu ăn, lượt anh đóng vai tôi, lặng lẽ đứng thái rau, nói ít giữ kẽ.Tôi lại nhại lại anh, từ phía sau ôm chầm lấy eo anh, liên tục rúc đầu dụi dụi vào hõm cổ anh đòi hôn một cái. Tai anh đỏ ch.ót như gấc chín nhưng vẫn gồng mình tỏ ra điềm tĩnh.
Lúc ra ngoài đi siêu thị, tôi sao chép y nguyên hành động thường ngày của anh, quăng tất tật những món ăn vặt tôi thích vào giỏ hàng.Anh thì học tôi cất giọng thản nhiên nhắc nhở mua ít thôi. Sự tương phản vi diệu này khiến người qua đường liên tục ngoái lại nhìn.
Đến cả bác bảo vệ khu chung cư cũng kinh ngạc vặn hỏi:
"Hôm nay hai vợ chồng cháu bị sao thế? Tráo đổi linh hồn cho nhau à?"
Bập bùng hoàng hôn về đến nhà, tôi lại bắt chước dáng vẻ ấm ức cụp đầu xuống của anh, thì thầm nho nhỏ:
"Anh chẳng bao giờ chủ động nắm tay em cả."
Vừa dứt lời, Tống Hủ lập tức vỡ trận, không thể nào tiếp tục diễn cái vai tổng tài lạnh lùng được nữa, vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy tôi vào lòng.
"Bình thường ngày nào anh cũng bám riết lấy em, em có thấy phiền không?" Anh nhỏ nhẹ hỏi.
Tôi lắc đầu, ánh mắt đong đầy chân thành nhìn anh:
"Không đâu, tụi mình thế này lại vừa hay bù trừ cho nhau, em thích anh như thế này."
Một ngày tráo đổi vai kết thúc, hai chúng tôi đều thấu cảm được tâm tư của đối phương:
Tôi hiểu được sự bất an của anh, còn anh hiểu được sự chậm nhiệt của tôi.
Tối hôm đó anh không chủ động làm nũng đòi hôn như mọi khi, mà chính tôi là người chủ động cúi người xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên khóe môi anh.
"Vợ ơi em thật là chẳng biết xấu hổ gì cả, ở đây vẫn còn có mèo mà em đã dám hôn anh... Á..."
Nói xong, khóe môi Tống Hủ không kiềm nổi mà cong v.út lên, vội vã kéo chăn trùm kín khuôn mặt đỏ bừng như gấc chín.
Haiz, có được một ông chồng tấu hài lại đáng yêu thế này, đời này của tôi coi như cũng không phí hoài rồi.
— HẾT —
