Bị Bán Phối Minh Hôn Ta Có Không Gian Đầy Kho Lương, Mang Theo Cả Nhà Đi Chạy Nạn - Chương 235: Phát Quà Tết

Cập nhật lúc: 09/05/2026 13:02

Còn năm ngày nữa là đến Tết, quả thực nên phát tiền công rồi, chỉ là quà Tết vẫn chưa chuẩn bị xong.

Dương Vãn mỉm cười nói: "Ngày mai đi, hôm nay con sẽ sắp xếp người phân chia các loại quà Tết mà trang viên gửi tới."

"Được, ta tới công xưởng nói với đám nữ công một tiếng!" Phùng thị sảng khoái nói.

Sau khi Phùng thị đi, Dương Vãn vươn vai một cái, đẩy đống sổ sách cao như núi trước mặt ra, nghiêng người xem Tiểu Thảo viết chữ.

Cảm nhận được ánh mắt của Dương Vãn, tay Tiểu Thảo run lên, những chữ vốn dĩ viết khó khăn lắm mới nhận ra được nay càng trở nên nguệch ngoạc một đoàn.

Đầu Tiểu Thảo sắp vùi tận vào n.g.ự.c, nàng thẹn thùng nói: "Tiểu thư đừng xem nữa, Tiểu Thảo viết không tốt."

Dương Vãn thản nhiên nói: "Ta viết cũng chẳng ra sao, chúng ta cũng có đi thi đâu, nhận được mặt chữ là được."

Tiểu Thảo biết lời này là đang an ủi mình, chữ tiểu thư viết ngay ngắn thanh tú, hơn nàng không biết bao nhiêu lần.

"Đi, chúng ta đi trông người ta chia quà Tết." Dương Vãn nói.

Quà Tết của ba vị quản sự trang viên gửi tới chất đầy hai kho hàng, rau củ quả những thứ này không thể bảo quản lâu, phải chia sớm.

Gà vịt cá thịt heo thì đã được xát muối một lượt, thời tiết lại lạnh, để mười ngày nửa tháng cũng không thành vấn đề.

Nhưng cũng không để được quá lâu, mùa đông ở Đại Kỳ lạnh nhất cũng không tới mức dưới không độ, cho dù có tuyết cũng chỉ là một lớp mỏng, ngày hôm sau sẽ tan sạch.

Những thứ này nếu ăn không hết mà cứ để đó sớm muộn cũng hỏng, nàng lại không dám thu hết vào không gian, hiện giờ trong nhà đông người, đột nhiên biến mất nhiều đồ như vậy dễ gây chấn động.

Chi bằng phát xuống cho nhân viên công xưởng, coi như là phúc lợi, cũng tốt cho danh tiếng của công xưởng.

Lai Phúc gọi năm hạ nhân khỏe mạnh tới, phân loại sắp xếp đồ đạc trong kho ra.

Dương Vãn chỉ huy: "Công xưởng tổng cộng có năm mươi sáu công nhân, để lại một phần nhà mình ăn, còn lại chia thành năm mươi sáu phần."

Dương Vãn đứng một bên trông người ta chia đồ, đảm bảo mỗi phần quà Tết giá trị đều tương đương nhau.

Tục ngữ có câu "không sợ ít chỉ sợ không đều", nếu giá trị quà Tết cao thấp khác nhau, nhân viên giữa các bên rất dễ nảy sinh mâu thuẫn, không có lợi cho sự đoàn kết.

Sau khi chia xong quà Tết, Dương Vãn lại đối chiếu sổ sách soạn ra tiền công cần phát cho mỗi nhân viên, Tiểu Thảo nghiêm túc học theo ở bên cạnh.

Mọi việc lo liệu xong xuôi, Dương Vãn thở phào nhẹ nhõm, kéo Tiểu Thảo lại cột cửa so đo.

"Ừm, không tệ, cao thêm một thốn rồi!"

Kế đó lại sờ nắn khắp người Tiểu Thảo một lượt: "Cuối cùng cũng có chút thịt rồi, tiếp tục cố gắng nhé!"

Hai tháng nay, Dương Vãn luôn trông chừng Tiểu Thảo uống t.h.u.ố.c, lại đặc biệt dặn dò đầu bếp mỗi ngày ninh canh xương cho nàng uống, cộng thêm t.h.u.ố.c canxi nàng đưa, Tiểu Thảo rốt cuộc cũng bắt đầu có da có thịt, người cũng cao lên.

"Gần đây chân còn đau không? Còn bị chuột rút không?" Dương Vãn hỏi.

Tiểu Thảo đỏ mặt lắc đầu: "Không ạ, chỉ là thỉnh thoảng n.g.ự.c hơi đau nhói."

Dương Vãn cười nói: "Thế là bình thường, là chuyện tốt, chứng tỏ muội bắt đầu dậy thì bình thường rồi, ta dạo này cũng đau đấy!"

Mười ba mười bốn tuổi chẳng phải chính là tuổi dậy thì sao.

Ngày hôm sau.

Nhân viên công xưởng hớn hở xếp hàng trong sân, đông gia nói hôm nay ngoài tiền công còn có cả đồ Tết được phát.

Đãi ngộ này tìm khắp huyện Thanh Dương cũng không ra nhà thứ hai, Dương gia thật là quá nhân từ.

Họ vào công xưởng chưa đầy ba tháng, làm bao nhiêu hưởng bấy nhiêu, công xưởng chưa bao giờ khất nợ tiền công, thậm chí thỉnh thoảng còn có thưởng.

Điều kiện trong nhà cũng được cải thiện rất nhiều, không chỉ được ăn no, thỉnh thoảng còn có thể mua thịt ăn cho đỡ thèm.

Đãi ngộ này, chỉ cần họ còn cử động được, bò cũng phải bò dậy đi làm.

"Các ngươi nhìn nhau xem, còn ai chưa đến không." Dương Vãn hỏi.

Đám đông náo nhiệt một hồi rồi im lặng, nữ công đứng đầu hàng dõng dạc nói:

"Bẩm đông gia, mọi người đã đến đông đủ rồi ạ!"

Dương Vãn gật đầu, tại chỗ mở ra một phần quà Tết nói: "Hôm nay ngoài tiền công, mỗi người đều có một phần quà Tết, quà đều giống nhau."

"Có một dải thịt hun khói, gà vịt đã làm sẵn mỗi loại một con, năm cân thịt tươi, còn lại là một ít hoa quả rau củ."

"Ba tháng này các ngươi làm việc đều rất tận tâm, sản phẩm không có cái nào không đạt yêu cầu, hiệu quả của công xưởng cũng rất tốt, những thứ này coi như phúc lợi phát cho các ngươi."

"Sang năm mọi người tiếp tục cố gắng, cùng nhau làm cho công xưởng ngày càng lớn mạnh!"

"Cũng mong mọi người kiểm soát tốt khâu chất lượng, hiệu quả và danh tiếng của công xưởng liên quan mật thiết đến tất cả mọi người, công xưởng tốt thì ngày vui của các ngươi mới dài lâu được."

Những lời này vừa có khuyến khích vừa có cảnh báo, các nhân viên vui vẻ gật đầu.

Thực ra không cần Dương Vãn nói nhiều, chỉ riêng tiền công và phần quà Tết hậu hĩnh này đã thu phục được lòng trung thành của tất cả nhân viên.

Công việc này đã thay đổi cảnh ngộ túng quẫn ở nhà của rất nhiều phụ nhân, trong lòng họ, công xưởng chính là chỗ dựa của họ.

Nếu nghe thấy ai nói một câu không tốt về công xưởng, họ lập tức xắn tay áo lên đi đ.á.n.h lộn với người ta ngay, người nhà nói cũng không được!

Sau đó chính là đối chiếu sổ sách phát tiền công, Dương Vãn ở trong phòng gọi tên, nhân viên vào lĩnh tiền xong đi ra, Tiểu Thảo sẽ đưa lên một phần quà Tết.

Ai nấy đều hớn hở, Trương Phượng lĩnh xong tiền công đi ra nhận quà Tết nhưng không đi ngay, nhân lúc rảnh rỗi, nàng ghé sát tai Tiểu Thảo nói:

"Nếu cha nương muội có tới tìm, tuyệt đối đừng để ý tới bọn họ!"

Tiểu Thảo tuy thắc mắc nhưng cũng thành thật nói: "Họ không còn là cha nương của muội nữa, muội giờ chỉ là nha hoàn của tiểu thư thôi."

Trương Phượng an ủi vỗ vỗ tay nàng: "Muội nghĩ được như vậy là tốt nhất, hãy sống tốt cuộc đời của mình."

Dứt lời, nữ công lĩnh xong tiền công đi ra, Trương Phượng không nói thêm nữa, xách quà Tết của mình vui vẻ ra về.

Là hàng xóm của La gia, thời gian qua chuyện xảy ra ở La gia nàng nắm rõ mồn một.

La gia xây thêm hai gian phòng, La Tây đã đính hôn, La gia thường xuyên bị trộm, cũng chẳng biết tiền bán thân của Tiểu Thảo còn lại bao nhiêu.

Họ không biết nghe tin từ đâu nói rằng Tiểu Thảo làm nha hoàn mỗi tháng đều có tiền lương, La mẫu còn đặc biệt chạy đến trước mặt nàng hỏi có thật không.

Với bản tính của mấy người La gia, chắc chắn là lại nhắm vào Tiểu Thảo rồi, nàng nhắc nhở một câu cũng là để tránh cho Tiểu Thảo bị dụ dỗ.

Những nhân viên nhận được quà Tết dọc đường đều khoe khoang trở về nhà.

Vốn dĩ chỉ mất một khắc đồng hồ là về đến nhà, hôm nay cố tình đi mất một canh giờ, đi đường vòng vèo, đi đi lại lại khắp nơi tìm người hỏi thăm.

Ví như, người qua đường Giáp: "Vương muội t.ử, sao hôm nay tan làm sớm thế, vào nhà ngồi chơi chút không?"

Nhân viên: "Thôi thôi, công xưởng phát quà Tết, nặng quá! Gà vịt thịt hun khói một đống, xách không nổi luôn!"

Người qua đường Ất: "Chà, cái gì đây? Túi lớn túi nhỏ thế?"

Nhân viên: "Đông gia phát quà Tết, toàn là thịt, nặng c.h.ế.t đi được, Tết này chẳng cần mua thịt nữa rồi!"

Người qua đường Bính đi ngang qua liếc nhìn một cái, còn chưa kịp nói gì, nhân viên đã lập tức mở miệng giải thích: "Quà Tết, quà Tết biết không? Ngươi chưa được lĩnh bao giờ chắc chắn là không biết đâu..."

Người qua đường Đinh đ.á.n.h con, đứa trẻ khóc lóc om sòm cả sân.

Nhân viên: "Đừng suốt ngày đ.á.n.h con thế, đôi khi hãy tìm nguyên nhân ở bản thân mình ấy, bao nhiêu năm rồi có phải không chuẩn bị quà Tết đã đón Tết không!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.