Bị Bạn Thân Cướp Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Mang Thai Song Sinh "nằm Thắng" - Chương 38
Cập nhật lúc: 28/04/2026 07:17
“Nỗi nghi hoặc đó đã tan biến khi Ngô Quốc Hoa về đến nhà.”
Bởi vì Ngô mẫu ôm chầm lấy anh ta mà khóc lóc than vãn:
“Cái con Ngu Lê tiện nhân kia!!
Nó không chỉ quyến rũ được Lục Quan Sơn, đính hôn với cái thằng súc sinh họ Lục đó, mà còn đ.á.n.h cả mẹ và chị con nữa!
Gian bếp, vườn rau, đều bị nó đập phá tan tành!
Ngoài ra nó còn tống tiền nhà mình hơn ba trăm đồng, nói đó là tiền công làm thuê cho nhà mình mấy năm qua!
Quốc Hoa à, nếu con không về, mẹ con thật sự không sống nổi nữa!”
Chị anh ta là Ngô Đồng cũng khóc mắng:
“Quốc Hoa, em phải đòi lại công bằng cho chị và mẹ, nhà mình bị Ngu Lê hại ra nông nỗi này!
Em chẳng phải là liên trưởng sao?
Em đi tìm lãnh đạo phản ánh, bắt lãnh đạo khai trừ Lục Quan Sơn!
Rồi sau đó vào thôn tìm người, nhất định phải báo thù cho nhà mình!
Cái chân chị bị rắn c.ắ.n ra thế này, chắc chắn cũng có liên quan đến Ngu Lê!”
Nhìn cảnh nhà cửa lộn xộn, Ngô Quốc Hoa đầu to như cái đấu, tức giận đ.ấ.m mạnh một cái xuống bàn!
“Cô ta và Lục Quan Sơn đính hôn rồi?
Lục Quan Sơn thế mà lại đê tiện như vậy!
Uổng công ngày thường lãnh đạo vẫn khen ngợi anh ta!
Cái hạng đàn bà này cứ không cam lòng cô đơn như thế sao?
Cô ta không thấy xấu hổ à?
Còn làm nhà mình ra nông nỗi này!”
Hạ Ngọc Oánh đứng bên cạnh thầm vui sướng, nhưng vẫn khuyên:
“Quốc Hoa, Ngu Lê thật sự quá đáng quá!
Em cứ tưởng cô ta chỉ có chút khuyết điểm nhỏ thôi, không ngờ lại độc ác đến thế!
Bác là một người già như vậy mà cô ta cũng đ.á.n.h được?
Đây có phải là chuyện con người có thể làm ra không?”
Thấy mẹ ruột và chị ruột đều khóc lóc t.h.ả.m thiết, Ngô Quốc Hoa vụt đứng dậy!
“Con đi tìm cô ta tính sổ!”
Hạ Ngọc Oánh cũng định đi theo, nhưng Ngô mẫu như vớ được cứu tinh, tươi cười rạng rỡ gọi cô ta lại.
“Ngọc Oánh à, trong điện thoại bác đã nghe Quốc Hoa nói cháu tốt lắm rồi, cháu trước đây ở thôn bên cạnh, là bạn học tiểu học với Ngu Lê đúng không?
Đúng lúc dượng cháu là chính ủy nên cháu đến nương nhờ ông ấy à?
Ái chà chà, cháu với Quốc Hoa nhà bác đúng là trời sinh một cặp!”
Ngô Đồng cũng hùa theo:
“Đúng thế, mẹ em vẫn chưa được nếm thử cơm em nấu đâu!
Em chắc chắn phải hiếu thảo hơn cái con Ngu Lê kia, hay là em vào bếp nấu một bữa cho mẹ em ăn đi!”
Hạ Ngọc Oánh lập tức có chút không vui, nhưng cô ta và Ngô Quốc Hoa vẫn chưa kết hôn, giờ mối quan hệ giữa mẹ chồng tương lai và chị chồng tương lai cũng có chút tế nhị, nếu không khéo léo sẽ bị Ngu Lê cười cho thối mũi.
Chỉ có thể hy sinh một phen!
Hạ Ngọc Oánh nén sự khó chịu vào bếp nấu cơm.
Nhưng vẫn tự an ủi mình, dù sao họ cũng chẳng ở đây được mấy ngày, đến lúc đó lấy tiền rồi đi, cũng chẳng cần phải đối phó với mẹ chồng và chị chồng nữa.
Bên phía Ngô Quốc Hoa đến nhà họ Ngu liền gõ cửa.
Nhưng người nhà họ Ngu lúc này đều ra ngoài bận rộn cả rồi.
Đến cả Thạch Lựu cũng theo bố nó ra phía vườn trái cây chơi đùa với đám gà con vịt con.
Cổng khóa c.h.ặ.t, không có lấy một bóng người!
Ngô Quốc Hoa phẫn nộ đứng đợi trước cổng nhà họ Ngu, trong đầu đã chuẩn bị sẵn một tràng những lời mắng nhiếc!
Anh ta phải hỏi cho ra lẽ, anh ta ở bên ngoài bảo vệ đất nước vất vả mệt nhọc, Ngu Lê lại đối xử với anh ta như thế này sao?
Thay lòng đổi dạ!
Ngược đãi đ.á.n.h đập mẹ và chị anh ta!
Còn tống tiền một khoản lớn!
Còn đập phá nhà cửa tan tành!
Đến súc sinh cũng chẳng làm ra được loại chuyện này!
Ngô Quốc Hoa đợi rất lâu.
Vì Ngu Lê và Trần Ái Lan đang mua sắm rất hăng hái trên trấn.
Trong tay Ngu Lê có một khoản tiền lớn đòi được từ Ngô mẫu, lại còn tiền mình kiếm được từ việc chữa bệnh thời gian qua, ngoài ra còn có năm mươi đồng Lục Quan Sơn để lại, đúng là một tiểu phú bà!
Cô không chỉ mua vải may quần áo cho Lục Quan Sơn, mà còn mua thêm một ít nữa, để sẵn ở nhà, hễ có ai cần quần áo là Trần Ái Lan có thể thuận tay may cho một bộ.
Hai mẹ con xách một túi đồ mua được, vừa nói vừa cười về đến cổng nhà, thì nhìn thấy Ngô Quốc Hoa đang đợi đến mất kiên nhẫn.
Cơn giận ngút trời của Ngô Quốc Hoa khi nhìn thấy khuôn mặt Ngu Lê đã vơi đi vài phần.
Nhưng vẫn lạnh lùng cứng nhắc nói:
“Ngu Lê, tôi có chuyện muốn nói với cô.”
Ngu Lê mỉm cười, đưa đồ cho mẹ, sau đó xoay xoay cổ tay, bước tới tát Ngô Quốc Hoa một cái trời giáng!
Bộp!
Cái tát này, cô đã chờ đợi quá lâu rồi!
Cơn giận của Ngô Quốc Hoa lập tức bùng cháy:
“Tôi còn chưa ra tay mà cô đã dám đ.á.n.h tôi?
Ngu Lê, hay lắm, may mà tôi đã hủy hôn với cô!
Nhà họ Ngu các người đúng là tâm địa bất chính!
Tôi ở bên ngoài vất vả bảo vệ đất nước, cô ở nhà ngược đãi mẹ tôi, đ.á.n.h đập chị tôi!
Còn tống tiền nhà tôi, đập phá nhà tôi tan tành!
Cô và Lục Quan Sơn không rõ ràng thì cũng thôi đi, thế mà lại còn đính hôn với anh ta!
Cô định để những người khác ở đơn vị nhìn tôi như thế nào hả?!”
Ngu Lê khinh bỉ nhìn anh ta:
“Đúng là cóc ghẻ mà đòi hít khói, mồm to gớm nhỉ!
Ngô Quốc Hoa, anh ở ngoài vất vả mệt nhọc?
Sao nào, là lúc lén lút vụng trộm với Hạ Ngọc Oánh vất vả quá à?
Chuyện của Lục Quan Sơn là thế nào trong lòng anh tự hiểu rõ!
Tôi đối xử với mẹ anh, chị anh ra sao, anh cứ chịu khó động não mà đi nghe ngóng xem thì biết!
Mấy năm qua người vất vả mệt nhọc là tôi mới đúng chứ?
Cuối cùng thì hai mẹ con anh lại dùng những thủ đoạn đê tiện như vậy để đối phó với tôi, theo kế hoạch của các người thì tôi không thể phản kháng chỉ có thể chấp nhận số phận thôi đúng không?
Anh có thể tìm người khác, tại sao tôi không thể đính hôn với Lục Quan Sơn?
Anh ấy tốt hơn anh gấp nghìn lần vạn lần!
Những thứ tôi đập phá đều là do tôi sắm sửa, vốn dĩ chẳng phải đồ của nhà họ Ngô các người, tôi đập nát thì liên quan gì đến anh?!
Còn nữa, hơn ba trăm đồng đó là tiền tôi làm bảo mẫu cho mẹ anh.
Chẳng có nhà nào mà bảo mẫu lại làm việc khổ cực vất vả như thế, hầu hạ ngày ba bữa, còn bốc thu-ốc chữa bệnh, dỗ dành nịnh nọt, đến cả bô nước tiểu cũng phải đổ!
Tôi tính cho các người hơn ba trăm đồng đã là rẻ rồi!
Nếu anh không đồng ý, chúng ta lên đơn vị của anh mà quậy, nói cho rõ ràng xem ai có lý!”
Một tràng lời lẽ khiến Ngô Quốc Hoa cứng họng.
Quả thực, kế hoạch đó là do mẹ anh ta bày ra, nhưng anh ta cũng đã mặc nhận.
Vốn dĩ tưởng rằng Ngu Lê sẽ không dám lên tiếng mà chỉ có thể âm thầm chịu đựng.
Không ngờ, Ngu Lê lại cùng Lục Quan Sơn phản kháng, còn đính hôn nữa...
Ánh mắt Ngô Quốc Hoa lóe lên một cái:
“Tôi biết là trong lòng cô không cam tâm nên mới cố ý chọc tức tôi, nhưng cô tin tôi đi, Lục Quan Sơn không hợp với cô đâu, nếu cô thực sự không buông bỏ được tôi thì tôi...”
Lời chưa dứt, Trần Ái Lan đã vác một chiếc đòn gánh hung hãn từ trong sân xông ra!
“Cái thằng súc sinh không biết xấu hổ này!
Còn dám quấn quýt lấy con gái bà, hôm nay bà đ.á.n.h ch-ết mày!”
