Bị Bạn Trai Cũ Biến Thái Tiểu Thúc Điên Cuồng Mơ Ước Chạy Không Thoát - Chương 254

Cập nhật lúc: 10/05/2026 12:06

Hạ Vãn Chỉ Từ Trên Cao Nhìn Xuống Dưới Lầu, Quả Nhiên Thấy Mười Tên Vệ Sĩ Mặc Áo Đen, Động Tác Nhất Trí Đứng Nghiêm Trang.

Cô cảm thấy có chút khó hiểu.

Trong tay vuốt ve những cánh hoa màu đỏ, Lục Chước Căng rốt cuộc đang làm cái quái gì vậy?

Cô muốn dùng những người này…… Đương nhiên là có tác dụng, nhưng Lục Chước Căng làm sao mà biết được?

Hạ Vãn Chỉ suy nghĩ một chút, gọi điện thoại qua.

Lục Chước Căng bắt máy ngay lập tức, chất giọng trầm thấp dễ nghe truyền ra từ micro điện thoại: “Alo?”

Hạ Vãn Chỉ: “Lục Chước Căng, ngươi rốt cuộc đang làm gì vậy?”

Lục Chước Căng bật cười trầm thấp: “Em mở cửa ra, ta sẽ nói cho ngươi biết.”

Hạ Vãn Chỉ: “Mở cửa?”

Cô đi ra cửa, vừa mở cửa ra.

Lục Chước Căng ôm một bó hồng vàng rực rỡ, mặc bộ âu phục màu đen, tự phụ ưu nhã, đứng ngay trước cửa, khóe môi mang theo ý cười.

Màu sắc của đóa hồng vàng quá mức kiều diễm, tôn lên khuôn mặt hắn càng thêm mị hoặc vô ngần.

Lục Chước Căng đưa bó hoa cho Hạ Vãn Chỉ.

Hạ Vãn Chỉ nhận lấy: “Sao ngươi lại tới đây?”

Lục Chước Căng đứng ở cửa, dùng ánh mắt thâm thúy nhìn cô: “Lúc đang họp bỗng nhiên nghĩ đến, hôm nay em sẽ gọi điện thoại cho ta. Nếu em gọi cho ta, nhất định là muốn gặp ta. Vì thế ta liền tới đây.”

Hạ Vãn Chỉ: “Kẻ l.ừ.a đ.ả.o.”

Lục Chước Căng cười khẽ: “Không mời ta vào nhà sao?”

Hạ Vãn Chỉ mở rộng cửa: “Tôi lại cản được ngươi chắc.”

Lục Chước Căng sải bước tiến vào: “Bảo bối à.... bị động tự nguyện cũng là tự nguyện.”

Hắn vô cùng tự giác, mở tủ lạnh, lấy một lon soda.

Lại rót cho Hạ Vãn Chỉ một ly sữa bò, hâm nóng lên, đưa cho cô.

Thực sự không hề coi mình là người ngoài.

Hạ Vãn Chỉ ôm ly sữa bò, nhấp từng ngụm nhỏ: “Lục Chước Căng, dạo gần đây ngươi đang làm cái gì vậy?”

Lục Chước Căng ngồi xuống bên cạnh cô, ánh mắt cực kỳ sâu thẳm, nhìn chằm chằm cô: “Em đừng nói với ta là, em vẫn luôn không nhìn ra, ta đang theo đuổi em.”

Hạ Vãn Chỉ hoảng hốt, tay suýt chút nữa làm đổ ly sữa: “Ngươi đang làm gì cơ?”

Lục Chước Căng híp mắt cười: “Ta đang theo đuổi em.”

Hạ Vãn Chỉ: “Ngươi theo đuổi tôi làm gì?”

Lục Chước Căng trầm mặc một chút, giọng nói thong thả: “Ta thích em, đương nhiên muốn theo đuổi em.”

Giọng Hạ Vãn Chỉ rất nhẹ: “Ngươi biết thế nào là thích sao?”

Lục Chước Căng: “Không muốn mất đi em, có phải là thích không?”

Hạ Vãn Chỉ: “Không phải.”

Lục Chước Căng: “Luôn nhớ đến em, có phải là thích không?”

Hạ Vãn Chỉ: “Không phải.”

Lục Chước Căng: “Muốn…… cùng em kết hôn, có phải là thích không?”

Hạ Vãn Chỉ trầm mặc: “Không phải.”

Lục Chước Căng: “Vậy em cảm thấy thế nào mới là thích?”

Hạ Vãn Chỉ: “Mất đi rồi mới muốn theo đuổi lại thì không phải là thích. Đó chỉ là không cam lòng mất đi.”

Lục Chước Căng khựng lại một chút, thở dài: “Ta có thể chờ.”

“Chờ đến khi em, thích ta.”

Hắn nói rồi đứng dậy: “Những người dưới lầu kia, cho em dùng, để đối phó với Chung Hi, ta sợ ngươi tự mình động thủ sẽ ảnh hưởng không tốt đến thân thể. Không được vận động kịch liệt. Em cần gì đều có thể nói với ta, không muốn nói với ta, có thể tìm Thường Khoan. Không muốn tìm Thường Khoan thì có thể tìm ban quản lý tòa nhà.”

“Ta đi trước đây.”

Lục Chước Căng đi ra đến cửa, lấy từ trong túi ra một cây kẹo mút, ngậm vào miệng, sắc mặt u buồn tự nhiên.

Những điều đó đều không phải là thích, vậy thích là cái gì?

Lục Chước Căng rời đi, mùi hương độc nhất vô nhị của hắn vẫn nhàn nhạt lẩn khuất trong không khí không chịu tan đi.

Hạ Vãn Chỉ vuốt ve đóa hồng vàng tươi tắn trong tay, nghi hoặc, Lục Chước Căng, thích cô sao?

Cô lắc lắc đầu, Lục Chước Căng từng nói, không có ý định kết hôn, loại thích này thì có ích lợi gì, cô bị những lời của Lục Chước Căng làm cho rối tung cả đầu óc.

Bắt đầu suy nghĩ về chuyện của Chung Hi.

Trong lòng âm thầm vạch ra một kế hoạch.

Buổi tối, Chung Hi từ hộp đêm bước ra, uống rượu say khướt, trong tay ôm ấp một gã nam nhân: “Mẹ kiếp, không thích tao đúng không, tao có đầy người thích. Mày dám bắt tao quỳ xuống, mày dựa vào cái gì chứ?”

Cô ta bóp cằm gã nam nhân: “Mày, quỳ xuống cho tao.”

Gã nam mô cười cợt, quỳ rạp xuống ngay trước cửa hộp đêm.

Chung Hi lúc này mới hài lòng, ôm lấy gã nam nhân, định bước lên xe.

Mới đi được hai bước, đầu óc Chung Hi choáng váng, ngã gục xuống đất.

Gã nam nhân lại bị một đám người bịt mặt chĩa s.ú.n.g vào đầu, dọa cho gã suýt khóc: “Tôi chỉ là muốn kiếm chút tiền thôi……”

Kẻ bịt mặt lạnh lùng quát: “Cút. Nhưng, nếu Chung Hi có hỏi tới, mày không được hé răng nửa lời. Cứ nói là mày cũng không biết gì hết.”

Gã nam nhân liên tục gật đầu đáp ứng, sợ đến mức tè ra quần rồi bỏ chạy thục mạng.

Chung Hi bất tỉnh nhân sự nằm trên mặt đất.

Mấy kẻ bịt mặt nhìn nhau một cái, khiêng Chung Hi ném lên xe.

Ngày hôm sau, Chung Hi tỉnh dậy trước cửa đồn công an, bị cảnh sát đ.á.n.h thức: “Cô tên là gì, vì sao lại ngủ trước cửa đồn công an cả đêm? Là muốn tìm chúng tôi sao?”

Chung Hi say rượu đau đầu như b.úa bổ, không hiểu bản thân bị làm sao, vội vàng rời khỏi đồn công an, bắt taxi về nhà.

Nghĩ tới nghĩ lui, đầu óc vẫn ong ong, uống quá nhiều rượu, chuyện xảy ra ngày hôm qua cô ta đã quên sạch sành sanh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.