Bị Bạo Quân Điên Phê Điên Cuồng Cưỡng Chế Ái - Chương 311: Không Chừa Đường Lui

Cập nhật lúc: 07/04/2026 23:02

Cho nên, để bình ổn cơn thịnh nộ của Cơ Vô Uyên, Giang Vãn Đường chỉ có thể lựa chọn tự mình ra tay.

Như vậy, Cơ Vô Vọng mới có thể giữ được một mạng.

Nhưng Giang Vãn Đường không ngờ tới, hắn sẽ tự mình động thủ.

Đối với bản thân lại tàn nhẫn như vậy.

Không chừa lại chút đường lui nào như vậy...

Mà điều nàng càng không ngờ tới chính là, Cơ Vô Vọng hôn nàng là nhất thời mất khống chế, nhưng chuyện cướp người lại là đã chuẩn bị kỹ càng.

Cho dù Xích Diễm Quân của hắn bị chặn lại, nhưng hắn đã điều động toàn bộ thế lực ngầm của mình về Hoàng thành, chỉ đợi hắn ra lệnh một tiếng.

Cho nên, hắn là thật sự đã chuẩn bị sẵn sàng để đưa người đi.

Chỉ là hắn không ngờ tới, nàng sẽ không nguyện ý theo hắn rời đi.

Bởi vì theo như hắn điều tra được, là Giang Tri Hứa vì muốn để nàng thay thế Giang Vãn Phù nhập cung, mới đón nàng trở về...

Vào khoảnh khắc Cơ Vô Vọng ngã xuống, Tạ Chi Yến đã dẫn người đi tới.

Từ góc độ của tất cả mọi người có mặt ở đây, chính là Giang Vãn Đường một kiếm đ.â.m xuyên l.ồ.ng n.g.ự.c Cơ Vô Vọng, m.á.u tươi chảy đầy đất.

Trong lúc nhất thời, ngay cả không khí cũng trở nên c.h.ế.t lặng.

Một màn này diễn ra quá nhanh, khiến người ta không kịp trở tay.

Cơ Vô Uyên nhìn Giang Vãn Đường với sắc mặt trắng bệch, hốc mắt đỏ hoe đang đi về phía mình, trong lòng dâng lên một trận đau đớn.

Mặc dù, hắn biết đây cũng không phải là lỗi của nàng.

Mà hắn cũng không thể không thừa nhận, cách làm của Giang Vãn Đường xác thực đã trấn an được sát ý bạo ngược khát m.á.u của hắn.

Nếu không, hôm nay hắn nhất định sẽ cùng Cơ Vô Vọng đấu đến một mất một còn.

Chỉ là, nhìn dung nhan không còn chút huyết sắc và đôi đồng t.ử ảm đạm thất thần của Giang Vãn Đường, trong lòng Cơ Vô Uyên càng thêm khó chịu.

Tất cả những chuyện này, nhìn qua thì là hắn thắng.

Nhưng kỳ thật, hắn hiểu rõ, hắn thua rồi.

Thua Giang Vãn Đường.

Giang Vãn Đường chậm rãi đi đến trước mặt Cơ Vô Uyên, đưa trả trường kiếm lại cho hắn.

Dưới gương mặt bình tĩnh của nàng, vừa mở miệng, giọng nói lại khó giấu được sự run rẩy, nàng nói: "Bệ hạ, thần thiếp mệt rồi, muốn về nghỉ ngơi trước."

Cơ Vô Uyên ánh mắt thâm sâu chăm chú nhìn nàng, lộ vẻ lo lắng.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, gió nhẹ thổi vù vù qua, mang theo chút hơi lạnh.

Nhưng Giang Vãn Đường lại cảm giác thân thể bị bao bọc bởi hàn ý vô tận.

Trời đất quay cuồng, gương mặt của Cơ Vô Uyên trong tầm mắt nàng dần dần trở nên mơ hồ, tiếng gió xung quanh phảng phất như trong nháy mắt đi xa, giữa thiên địa một mảnh yên tĩnh không tiếng động, chỉ có tiếng "Đường Nhi" thất kinh thất sắc của Cơ Vô Uyên vang vọng bên tai.

Vào khoảnh khắc Giang Vãn Đường ngã xuống, nàng nhìn thấy đồng t.ử Cơ Vô Uyên co rút mạnh, hoảng loạn đưa tay đỡ lấy mình...

Bên trong Trường Lạc Cung, một mảnh hỗn loạn, lòng người bàng hoàng.

Trong tẩm điện, Giang Vãn Đường mặc một thân áo lót màu hồng nhạt, sắc mặt tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền nằm trên giường, Cơ Vô Uyên y phục cũng chưa thay ngồi bên mép giường, canh giữ nàng.

Ngoài tẩm điện, quỳ đầy đất là thái y và cung nhân, từng người dập đầu sát đất, im như ve sầu mùa đông.

Thái y đứng đầu quỳ trên mặt đất, nơm nớp lo sợ nói: "Bẩm Bệ hạ, Quý phi nương nương là do chịu kích động, khí huyết hỗn loạn, lúc này mới dẫn đến ngất xỉu."

"Cộng thêm vết thương cũ của nương nương chưa lành, hôm nay lại vận nội lực, trải qua một phen giay vò này, khí huyết trong cơ thể nghịch hành, vô cùng hỗn loạn, sau này nếu không tĩnh dưỡng thật tốt, e là sẽ để lại mầm bệnh..."

Thái y cẩn thận từng li từng tí nói, cảm nhận được khí thế cường đại mà áp bức xung quanh, giọng nói càng lúc càng nhỏ.

Sắc mặt Cơ Vô Uyên âm trầm phảng phất như có thể vắt ra nước, hai tay hắn nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của Giang Vãn Đường, khớp xương trắng bệch.

Giang Vãn Đường nằm trên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt sắc cách đây không lâu còn cười tươi như hoa với hắn, giờ đây không chút huyết sắc, ngay cả nốt ruồi lệ yêu dã nơi khóe mắt cũng ảm đạm đi vài phần.

Cơ Vô Uyên nín thở, mắt không chớp nhìn nàng, trong đáy mắt tràn đầy hối hận cùng thương tiếc.

Hồi lâu, hắn mở miệng, giọng nói nhẹ đến mức chính mình cũng cảm thấy vô lực: "Đều lui xuống đi."

Các thái y vội vàng mang theo hòm t.h.u.ố.c lui xuống kê đơn, sắc t.h.u.ố.c.

Toàn bộ tẩm điện một mảnh yên tĩnh không tiếng động.

Cơ Vô Uyên ngồi bên giường, giơ tay, động tác nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Giang Vãn Đường, ánh mắt thâm trầm mà phức tạp.

Trong miệng hắn khẽ lẩm bẩm: "Đường Nhi, hắn ở trong lòng nàng quan trọng đến vậy sao?"

"Vậy còn Cô?"

"Cô ở trong lòng nàng, tính là gì?"

Đáp lại hắn, chỉ có một mảnh yên tĩnh không lời.

Giang Vãn Đường đang hôn mê tự nhiên không cách nào trả lời.

Cơ Vô Uyên tự giễu cười cười, lẩm bẩm nói: "Giang Vãn Đường, nàng chính là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o nhỏ."

"Kẻ l.ừ.a đ.ả.o nhỏ..."

Không bao lâu sau, Vương Phúc Hải liền cẩn thận từng li từng tí bẩm báo ở cửa, nói là Tạ đại nhân đến, đang đợi ở cửa.

Cơ Vô Uyên trầm mặc một lát, buông tay Giang Vãn Đường ra, cúi người hôn lên trán nàng, sau đó liền đứng dậy đi ra ngoài.

Tạ Chi Yến đứng ở cửa Trường Lạc Cung, nhìn thái y ra ra vào vào bên trong, ánh mắt ngưng trọng mà lo lắng, đôi tay nắm c.h.ặ.t thành quyền siết rồi lại buông, buông rồi lại siết.

Cuối cùng, vào khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng Cơ Vô Uyên xuất hiện, trong nháy mắt lại quy về bình tĩnh.

Hắn nhìn Cơ Vô Uyên, trầm giọng nói: "Bệ hạ, Trấn Bắc Vương có lưu lại hậu thủ."

"Quân sư và hai vị phó tướng bên cạnh hắn đang ở cửa cung đòi người, tuyên bố nếu không đưa Vương gia và Vương phi tương lai của bọn họ bình an vô sự ra ngoài, mấy chục vạn Xích Diễm Quân sẽ tiến quân vào kinh, san bằng Hoàng thành."

"Khẩu khí thật lớn!" Cơ Vô Uyên cười lạnh một tiếng, trên mặt ngưng tụ hắc băng, từng chữ lạnh lẽo thấu xương: "Thật coi Cô là người c.h.ế.t hay sao."

"Hừ, Cô ngược lại muốn xem thử là Cô san bằng Bắc Cảnh trước, hay là bọn họ bước chân vào Hoàng thành trước?"

Tạ Chi Yến bất động thanh sắc nhíu mày, mở miệng nói: "Bệ hạ, tam tư!"

"Trước mắt sứ thần Nam Nguyệt Quốc vẫn còn ở kinh thành, lúc này cũng không phải thời cơ để nội loạn."

"Huống hồ, Cơ Vô Vọng nắm giữ mười sáu châu Bắc Cảnh và mấy chục vạn Xích Diễm Quân, thế lực không thể khinh thường."

"Lần này hắn dám mạo muội vào kinh, hiển nhiên là có chuẩn bị mà đến."

"Nam Nguyệt Quốc..." Cơ Vô Uyên thấp giọng lẩm bẩm mấy chữ này, nhếch môi, tràn đầy khinh thường nói: "Nam Nguyệt Quốc nhỏ bé không đáng để lo, rất nhanh thôi, bọn chúng sẽ ốc còn không mang nổi mình ốc."

Trong lòng Tạ Chi Yến hiểu rõ, rũ mắt nói: "Vậy Trấn Bắc Vương Cơ Vô Vọng, Bệ hạ định xử trí như thế nào?"

Một khoảng thời gian dài dằng dặc, Cơ Vô Uyên đều không nói gì.

Ánh mắt hắn rất phức tạp, thần tình u ám, không biết đang suy tính điều gì, giơ tay day day mi tâm.

Hắn đang phiền muộn điều gì, trong lòng Tạ Chi Yến cũng có thể đoán ra được một hai.

Cơ Vô Uyên trầm mặc hồi lâu, ngước mắt nhìn về phía Tạ Chi Yến, đột nhiên u u nói: "Ngươi cũng cảm thấy, Cô không nên g.i.ế.c Cơ Vô Vọng sao?"

"Phải." Tạ Chi Yến không do dự trả lời.

Sau đó, hắn thẳng thắn nói: "Bây giờ thiên hạ thái bình, bốn biển yên ổn, bách tính đều có nơi chốn, an cư lạc nghiệp, nếu lại nổi lên chiến tranh, tất sẽ dẫn đến sinh linh đồ thán, ruộng đồng hoang vu, bách tính trôi giạt khắp nơi..."

"Bệ hạ từng chinh chiến bên ngoài nhiều năm, hẳn là rõ ràng hơn ai hết sự bi t.h.ả.m và tàn khốc của chiến tranh."

"Trấn Bắc Vương không trực tiếp lựa chọn đại quân vào kinh, mà là đơn thương độc mã vào cung, nghĩ đến cũng là không muốn khơi mào chiến tranh..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.