Bị Bạo Quân Điên Phê Điên Cuồng Cưỡng Chế Ái - Chương 100: Hồng Nhan Bạc Mệnh

Cập nhật lúc: 02/04/2026 16:34

Ngọc bội bình thường đều là bạch ngọc, dây tua nâu, mà ngọc mực tua đỏ chỉ có thủ lĩnh Đại Lý Tự là Đại Lý Tự Khanh mới có.

Vậy vị trước mắt này chẳng phải là...

Vương Lục sợ tới mức liên tục dập đầu: "Tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn, cầu đại nhân tha mạng, cầu đại nhân tha mạng..."

Tạ Chi Yến thần tình lạnh nhạt, thưởng thức d.a.o găm trong tay, ngữ khí lạnh lẽo: "Ngươi đem chuyện biết được trong cung năm đó, đều thành thật khai báo rõ ràng, ta có thể suy xét tha cho ngươi một mạng."

"Nếu có nửa câu hư ngôn..." Nói rồi, d.a.o găm lạnh băng sắc bén dán lên khuôn mặt Vương Lục.

Khí trường quanh thân Tạ Chi Yến đều phiếm hàn ý âm u, giống như một Diêm La lạnh lùng vô tình, âm lãnh lại đáng sợ, không tự chủ được khiến người ta sinh sợ, thần phục.

Thân thể Vương Lục run lên, một cử động cũng không dám: "Vâng vâng... tiểu nhân nói, tiểu nhân đều nói..."

Giang Vãn Đường lúc này mới thiết thực cảm nhận được cái gì gọi là Đại Thịnh đệ nhất khốc lại.

Vương Lục định thần lại, bắt đầu hồi ức lại đoạn quá khứ làm việc ở Cẩm Tú Cung kia.

Hóa ra, năm đó hắn chỉ là một tiểu thái giám ngoại thị trong Cẩm Tú Cung, bởi vì có vài phần quan hệ họ hàng xa b.ắ.n đại bác cũng không tới với thái giám tổng quản năm đó là Trần công công, nhận hắn làm cha nuôi, dưỡng lão tống chung cho hắn, lúc tịnh thân trộm giữ lại một nửa.

Hắn nói Ngu Quý phi xưa nay ôn uyển tùy hòa, ngày thường đối với những nô tài bọn họ cũng đều tương đối hào phóng khoan dung.

Về chuyện nàng sinh con, nội tình trong đó hắn một thái giám ngoại thị biết không nhiều lắm.

Theo hắn nói năm đó công chúa Ngu Quý phi sinh c.h.ế.t yểu xong, từng cho lui tất cả cung nhân, một mình ở trong điện bùng nổ tranh chấp kịch liệt với Tiên đế, tiếng đập phá đồ đạc bên trong vang vọng cả cung điện.

Sau đó, Tiên đế đùng đùng nổi giận, một khuôn mặt đen như đáy nồi đi ra ngoài, mà Ngu Quý phi thoi thóp nằm trên mặt đất đầy mảnh vỡ, suýt chút nữa thì không cứu được.

Sau đó Ngu Quý phi liền hoàn toàn thất sủng.

Mà Thích phi vốn không được sủng ái từ sau khi sinh sản bắt đầu một bước lên mây, ân sủng không ngừng, đến sau này trở thành Thích Hoàng hậu độc sủng hậu cung.

Sau khi Ngu Quý phi thất sủng, Cẩm Tú Cung liền không khác gì lãnh cung, người bên cạnh Ngu Quý phi, xử t.ử thì xử t.ử, đổi đi thì đổi đi, Vương Lục vốn là nhóm bị đổi đi thả ra khỏi cung.

Nhưng nhóm người bọn họ lại trước khi xuất cung bị bí mật đưa đến một nơi xử t.ử, hắn trước đó từ miệng cha nuôi Trần công công biết được tin tức, dưới sự sắp xếp của hắn giả c.h.ế.t trốn thoát khỏi cung.

Cho nên cung nhân Cẩm Tú Cung năm đó, ngoại trừ hắn đều bị xử t.ử rồi.

Nói xong, Vương Lục quỳ trên mặt đất dập đầu cầu xin tha thứ: "Đại nhân, ta biết được chỉ có bấy nhiêu thôi, lúc trước giả c.h.ế.t rời cung cũng là tình thế bức bách a."

Tạ Chi Yến lạnh lùng thẩm thị nam nhân đang run lẩy bẩy trước mắt, khí thế bức người, không nói một lời.

Giang Vãn Đường suy tư một lát, lạnh lùng nói: "Ngươi lại nghĩ kỹ xem, còn có người nào khác hiểu rõ chuyện Ngu Quý phi sinh sản còn sống hay không, ví dụ như bà đỡ, ngự y..."

Nghe thấy hai chữ "ngự y", mắt Vương Lục sáng lên, vội vàng nói: "Có có có, xác thực còn có một người."

"Năm đó phó thủ Lâm thái y phụ trách thỉnh bình an mạch cho Ngu Quý phi."

"Bởi vì trong nhà đột phát biến cố, một tháng trước khi Ngu Quý phi sinh sản xin từ chức về quê rồi, may mắn tránh thoát một kiếp này.

Giang Vãn Đường lập tức hỏi: "Vậy ngươi có biết vị Lâm thái y này, quê quán ở nơi nào?"

Vương Lục lắc đầu, nói: "Tiểu nhân không biết."

Lúc này, Giang Vãn Đường vén khăn che mặt lên, giơ tay chỉ chỉ mặt mình, tiếp tục hỏi: "Vậy ngươi ở trong cung đã từng gặp qua khuôn mặt tương tự như vậy chưa?"

Trong mắt Vương Lục xẹt qua một tia kinh diễm không chút che giấu, nhìn một hồi lâu.

Cho đến khi Tạ Chi Yến đá hắn một cước, mới nơm nớp lo sợ trả lời: "Chưa từng."

"Ngươi xác định sao?" Giang Vãn Đường truy hỏi.

Vương Lục nuốt nước miếng, vội vàng nói: "Tiểu nhân xác định, cô nương thiên tư quốc sắc như vậy, tiểu nhân gặp qua nhất định là gặp một lần khó quên."

Giang Vãn Đường lại trầm mặc một lát, mới nói: "Vậy ngươi biết Văn Đức Thái hậu không?"

Lời này vừa nói ra, Tạ Chi Yến và Vương Lục đều ngẩn ra.

Tạ Chi Yến hơi nheo mắt, màu mắt thâm thúy u trầm, rơi vào trên người Giang Vãn Đường.

Vương Lục thì là trước gật đầu, sau lại lắc đầu.

Hắn nói: "Tiểu nhân năm đó chỉ là lược có nghe thấy, chưa từng gặp qua tôn dung của Văn Đức Thái hậu."

Giang Vãn Đường nhíu mày: "Vậy đem những gì ngươi biết đều nói một chút."

Vương Lục nói năm đó sau khi Tiên đế đăng cơ, Văn Đức Thái hậu liền đi hành cung tu thân lễ Phật.

Mà Tiên đế vừa đăng cơ, hoàng cung liền tiến hành một đợt thay m.á.u lớn, những cung nhân già c.h.ế.t thì c.h.ế.t, tan thì tan, cho nên gần như không ai còn gặp qua vị Văn Đức Thái hậu này.

Nghe được cũng đều chỉ là lời đồn, có người nói nàng đoan trang hiền thục, ôn hòa thiện lương, là một vị Thái hậu tốt;

Cũng có người nói nàng dung mạo khuynh thành, họa quốc yêu phi, hại c.h.ế.t quân vương, mới đẩy Tiên đế lên hoàng vị;

Còn có người nói nàng, tâm ngoan thủ lạt, họa loạn cung vi, đức không xứng vị...

Kiểu nói gì cũng có, bất quá cũng đều là lén lút nghị luận.

Bởi vì hậu cung vọng nghị Văn Đức Thái hậu, là t.ử tội.

Chỉ là vị Văn Đức Thái hậu này hồng nhan bạc mệnh, Tiên đế đăng cơ chưa đến một năm vị này tuổi còn trẻ liền đột phát ác tật, hương tiêu ngọc vẫn tại hành cung.

Nghe xong, ấn đường Giang Vãn Đường càng nhíu càng sâu, luôn cảm thấy chỗ nào không đúng, lại là cảm giác không nói lên lời.

Vị Văn Đức Thái hậu này thật sự là quá thần bí, càng tìm hiểu càng thần bí.

Lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng nữ t.ử kinh hô.

"Ai nha... Quan gia các ngài đây là làm gì?"

Ngay sau đó một giọng nam lạnh băng vang lên: "Hình Bộ lệ hành kiểm tra, mau mở cửa phòng ra."

Nữ t.ử chặn trước cửa, kiều tiếu nói: "Quan gia a, quý nhân bên trong đang làm việc đâu, hiện tại mở cửa, không ổn đâu?"

"Bớt TM lắm mồm, bảo ngươi mở thì mở, muốn c.h.ế.t phải không?"

"A..."

Nam t.ử nói xong, liền đẩy nữ t.ử ở cửa ngã xuống đất.

Trong phòng, Giang Vãn Đường và Tạ Chi Yến hai người nhìn nhau, trong mắt xẹt qua một mạt màu mắt lạnh băng.

Tạ Chi Yến nhanh ch.óng bịt miệng Vương Lục, điểm huyệt đạo trên người hắn, nhét người vào trong tủ quần áo.

Hắn vừa xoay người lại, không kịp đề phòng đã bị Giang Vãn Đường đứng một bên đẩy lên giường, chăn vừa đắp, trốn đi.

Tạ Chi Yến kinh ngạc trừng lớn mắt, trong mắt mang theo tức giận, đang muốn đứng dậy, cửa phòng bị người dùng sức từ bên ngoài đá văng ra.

Nam t.ử lạnh lùng cầm đầu nãi là đích trưởng t.ử trưởng phòng Thích gia Thích Thịnh, tân nhậm Hình bộ Thị lang.

Phía sau hắn đứng vài vị thị vệ Hình Bộ.

Thích Thịnh ngửi thấy mùi vị dâm mĩ nam nữ hoan hảo rõ ràng trong phòng, nhíu mày, lạnh lùng nói: "Lục soát cho ta!"

"Ta xem ai dám!"

Tạ Chi Yến từ trên giường ngồi dậy, nhìn mấy người cửa, đôi mắt vốn u thâm giờ phút này hàn ý âm u, tràn đầy sát ý.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.