Bị Bỏ Rơi Trong Lúc Chạy Nạn Đói Rét, Ta Mang Không Gian Dẫn Cả Nhà Sống Sót Làm Giàu - Chương 10: Lãng Phí Một Cái Bánh Nướng, Biết Thế Cứ Để Hắn Chết Đói Cho Xong ---
Cập nhật lúc: 08/02/2026 09:02
Cố Thanh Uyển nhướng mày. Kẻ đang hôn mê bất tỉnh trên mặt đất hóa ra là một thiếu niên chừng mười bảy, mười tám tuổi.
Tiểu Hôi ở bên cạnh sốt ruột xoay như chong ch.óng, dùng mũi hích tay nàng, dường như muốn nàng cứu mạng người này.
Cố Thanh Uyển chậc lưỡi một tiếng, đưa tay vỗ bành bạch vào mặt thiếu niên, lực đạo chẳng hề nhẹ chút nào.
Gương mặt như ngọc của thiếu niên nhanh ch.óng ửng hồng, dấu ngón tay hiện lên rõ rệt.
"Thấy chưa, chẳng có phản ứng gì, chắc là c.h.ế.t cóng rồi. Hay là ta giúp ngươi đào cái hố chôn hắn nhé?" Cố Thanh Uyển nghiêm túc thương lượng với Tiểu Hôi.
Tiểu Hôi nghển cổ hú lên một hồi dài đầy ai oán: "Ao ư ư ư~~"
Cái giọng vừa vô lại vừa như nũng nịu ấy làm Cố Thanh Uyển nhức cả đầu.
Cái thứ này là giống lai giữa sói và ngáo (Husky) chắc!
Nàng nhếch môi, bỗng nở một nụ cười quái ác, lại bồi thêm mấy cái tát nữa vào mặt thiếu niên: "C.h.ế.t thật rồi, hay là ta nướng lên cho ngươi ăn nhé?"
Tiểu Hôi vừa tức vừa cuống, bốn chân nhảy choi choi tại chỗ, tiếng hú vang lên không dứt.
Cái bộ dạng ngốc nghếch ấy khiến Cố Thanh Uyển thấy hả dạ, không trêu nó nữa: "Được rồi, im miệng đi, còn hú nữa là gọi sói thật đến bây giờ."
Sau đó nàng nhìn thiếu niên dưới đất, không chừng kẻ này đúng là chủ cũ của Tiểu Hôi thật. Nếu nàng mặc kệ, e là Tiểu Hôi sẽ không chịu về cùng nàng nữa.
Nàng thì sao cũng được, nhưng nghĩ đến cảnh Xảo nhi ôm Tiểu Hôi thích thú đến vậy, nếu không mang được nó về, chắc con bé sẽ buồn bã lâu lắm.
Cố Thanh Uyển xoa đầu Tiểu Hôi, cười đầy hiền hậu: "Nói trước nhé, ta giúp ngươi cứu hắn, sau này ngươi phải là ch.ó của ta, không được ăn cây táo rào cây sung nghe rõ chưa? Bằng không ta lột da hầm thịt ngươi luôn đấy!"
Tiểu Hôi chẳng biết có hiểu hay không, nhưng làm bộ nịnh bợ, hai chân trước phủ phục xuống, cái đầu nhỏ cọ vào chân nàng, m.ô.n.g vểnh lên thật cao, cái đuôi xù vẫy loạn xạ.
Cố Thanh Uyển chê bai đẩy đầu nó ra, rồi xem xét thiếu niên dưới đất. Nàng bóp cằm hắn xoay trái xoay phải, ngón tay thăm dò hơi thở. Hơi thở tuy yếu ớt nhưng mạng lớn vẫn chưa c.h.ế.t.
Trên người không có ngoại thương rõ rệt, xem ra phần lớn là do đói mà ngất.
Nàng nhìn quanh một lượt, dù không có bóng người nhưng cũng không dám tùy tiện lôi đồ vật gì quá lộ liễu ra ngoài. Nàng rút ra một tấm bạt nilon lớn, lót dưới người thiếu niên rồi kéo đi cho rảnh tay.
Cố Thanh Uyển kéo hắn đến một nơi cách chỗ nghỉ chân của cả nhà một đoạn, dưới một vách đá lõm sâu vào. Tuy không gọi là sơn động nhưng cũng đủ chỗ cho một người trú ẩn.
Nàng để thiếu niên tựa lưng vào vách đá, trầm ngâm một lát rồi từ không gian lôi ra một miếng bánh nướng mà nàng từng c.ắ.n một miếng rồi bỏ dở vì không hợp khẩu vị.
Nàng bẻ một mẩu, nhét vào miệng thiếu niên, vừa nhét vừa lầm bầm:
"Nếu ngươi thực sự là chủ của con ch.ó ngốc này, thì cái bánh này coi như là tiền ngươi dùng ch.ó để đổi. Ngươi không nói lời nào, ta coi như ngươi đã đồng ý rồi đấy."
Nhét được vài mẩu bánh nhưng thấy hắn không nhai, nàng nhíu mày, lại lôi ra một bình nước, bóp miệng thiếu niên rồi đổ vào.
"Khụ khụ..."
Ngụm nước này suýt nữa khiến thiếu niên sặc c.h.ế.t, nhưng cũng nhờ vậy mà hắn cuối cùng cũng mơ màng tỉnh lại.
Cố Thanh Uyển thấy hắn đã tỉnh, liền giữ vẻ mặt không cảm xúc, tiếp tục nhét bánh nướng vào miệng hắn.
Thiếu niên dường như vẫn chưa kịp định thần để hiểu rõ tình cảnh hiện tại, đã thấy một tiểu cô nương mặt mày vàng vọt, gầy gò ốm yếu đang thô bạo nhét thứ gì đó vào miệng mình.
Toàn thân y vô lực, chỉ có thể bị động để mặc nàng làm càn.
Hương thơm nồng đượm của lúa mạch khiến Tống Thời Yến sững sờ, kinh ngạc nhìn tiểu cô nương trước mặt.
Cố Thanh Uyển đút đến phát phiền, dứt khoát ném luôn phần bánh nướng còn lại vào lòng thiếu niên.
“Tỉnh rồi thì tự mà ăn.”
Tống Thời Yến đã đói đến mức thoát lực, ngay cả sức giơ tay đón lấy chiếc bánh cũng chẳng còn, chỉ theo bản năng nhai kỹ thức ăn trong miệng.
Thiếu niên mày mắt thanh đạm, lướt nhìn Cố Thanh Uyển một cái rồi cụp mi xuống bắt đầu nuốt, chỉ hiềm nỗi miếng bánh trong miệng quá nhiều.
Dáng vẻ bình tĩnh của y khiến Cố Thanh Uyển phải nhìn thêm lần nữa. Người bình thường sau khi suýt c.h.ế.t đói mà tỉnh lại, sao có thể phản ứng như thế này?
Cái điệu bộ có đồ thì ăn, không có thì c.h.ế.t đói cũng cam lòng của y thật giống như kẻ đang buông xuôi tất cả.
Cố Thanh Uyển thầm cảm thấy đáng tiếc, phí mất một chiếc bánh nướng, sớm biết vậy cứ để y c.h.ế.t đói cho xong.
“Này, con ch.ó ngốc này là của ngươi sao?”
Thấy thiếu niên đã nuốt xong, Cố Thanh Uyển ngồi xổm trước mặt y, nghiêng đầu, một tay chống cằm hỏi.
Lúc này Tống Thời Yến mới nhìn thấy Tiểu Hôi đang phủ phục bên cạnh thiếu nữ, đôi mắt sáng quắc nhìn mình trân trân, cuối cùng y cũng có phản ứng.
Đáy mắt đạm mạc hiện lên vài tia sáng, y chậm rãi ngồi thẳng dậy nhìn Tiểu Hôi, khóe miệng dường như khẽ nhếch lên một độ cong nhàn nhạt.
“Tiểu Hôi.”
“Ao u~”
Cố Thanh Uyển: “!!!” Cái tên này, chẳng phải quá trùng hợp sao...
“Khụ, Tiểu Hôi là do ta cứu từ tay bọn ác nhân về, nếu không giờ này xương cốt nó chắc đã nằm gọn trong nồi canh rồi. Xét về tình về lý, hiện tại nó là người nhà của ta.” Cố Thanh Uyển không khách khí nói.
“Nhưng ta vốn là người thấu tình đạt lý, không phải hạng người đi cướp ch.ó của kẻ khác. Lúc trước Tiểu Hôi cầu xin ta cứu ngươi, đã hứa sau này sẽ đi theo ta. Ồ, lúc nãy khi đút bánh cho ngươi ta cũng đã nói rõ rồi, chiếc bánh này coi như ngươi dùng ch.ó để đổi. Ngươi không lên tiếng, tức là mặc định đồng ý.”
Tống Thời Yến nhìn tiểu cô nương gầy gò trước mặt đang nghiêm túc nói đạo lý với mình, lần này y thực sự nhìn nàng thêm mấy lượt.
Y suy yếu tựa vào vách tường, tay cầm chiếc bánh nướng: “Được, sau này nó sẽ đi theo nàng.”
Cố Thanh Uyển nhướng mày, chợt thấy vui vẻ, nàng như biến hóa ra từ sau lưng một chiếc bánh nướng khác... ừm, là loại lúc trước mua quá nhiều nên ăn phát chán.
Sau đó nàng lại lấy ra một bình nước nhét vào lòng y: “Hai người các ngươi dù sao cũng từng là chủ tớ, đây coi như bữa cơm chia tay ta thay Tiểu Hôi tặng ngươi, sau này không được đến tìm ta đòi ch.ó đâu đấy.”
Tống Thời Yến nhìn chiếc bánh nướng trong lòng, nó còn lớn hơn cả đầu người trưởng thành, y không khỏi ngỡ ngàng. Thời buổi này, lương thực còn quan trọng hơn cả mạng sống.
Tiểu cô nương này lại cho y hai chiếc bánh lớn thế này, chẳng lẽ... nàng hào phóng quá mức rồi sao?
Đôi mắt y hơi nheo lại, ánh nhìn thanh đạm trong phút chốc thoáng hiện vẻ lạnh lẽo: “Nàng định dùng Tiểu Hôi làm lương thực dự trữ sao?”
Trong những năm tháng đói kém này, kẻ bằng lòng dùng thức ăn để trao đổi, chỉ có thể là để đổi lấy nhiều thức ăn hơn!
Cố Thanh Uyển: “...”
Nàng cười mà như không cười đáp: “Nếu ta muốn dùng nó làm lương thực, thì giờ này đến xương vụn của nó cũng chẳng còn, việc gì phải quản loại chủ nhân chẳng biết sẽ c.h.ế.t đói ở xó xỉnh nào như ngươi?”
Nhận ra mình đã nghĩ sai lệch, Tống Thời Yến mím môi: “Đắc tội rồi, xin lỗi nàng.”
Cố Thanh Uyển thấy y hiện tại chưa c.h.ế.t ngay được liền đứng bật dậy, phủi phủi vụn bánh trên tay.
“Tiểu Hôi, đi thôi.”
Tiểu Hôi nhìn Cố Thanh Uyển, lại nhìn Tống Thời Yến, có chút lưỡng lự kêu lên một tiếng “ao u”.
Tống Thời Yến vỗ vỗ đầu Tiểu Hôi: “Đi đi, sau này không cần quay lại tìm ta nữa.”
Y vốn không phải chủ nhân của Tiểu Hôi, chỉ là bạn đồng hành cùng đi. Lúc trước Tiểu Hôi vì muốn ra ngoài tìm thức ăn cho y mà đi mãi không về, y mới phải quay lại tìm nó.
Mà giờ đây, Tiểu Hôi đi theo tiểu cô nương này, dù sao cũng tốt hơn là đi theo y.
Tống Thời Yến nhìn bóng lưng đơn bạc của thiếu nữ, ánh mắt thanh đạm dường như sâu thẳm thêm vài phần...
