Bị Bỏ Rơi Trong Lúc Chạy Nạn Đói Rét, Ta Mang Không Gian Dẫn Cả Nhà Sống Sót Làm Giàu - Chương 106: Ăn... Ăn Lòng Lợn Sao? ---
Cập nhật lúc: 08/02/2026 14:17
Trong đáy mắt Cố Thanh Uyển thoáng qua một tia kinh ngạc, định nhìn kỹ lại thì bóng dáng người kia đã lẫn vào đám đông, biến mất hút.
"Này tiểu cô nương, ngươi có lấy nữa không? Ta nói cho ngươi biết mười lăm văn đã là giá thấp nhất rồi đó." Người bán thịt thấy nàng định đi liền vội vàng hỏi.
"Lấy chứ." Cố Thanh Uyển thu hồi tầm mắt, đưa những đồng tiền đồng qua.
Sau đó nàng lại nhìn về hướng kia, người qua kẻ lại tấp nập, từ lâu đã chẳng còn thấy bóng dáng đó nữa. Nàng nhún vai, cũng không quá để tâm.
Mua xong lòng lợn, Cố Thanh Uyển lại ghé qua tiệm tạp hóa mua thêm rất nhiều gia vị. Cả gia đình có một buổi mua sắm thỏa thuê, nhưng xếp lên xe bò cũng chẳng chiếm bao nhiêu diện tích.
Diệp Tiểu Vân sợ vải vóc bị bẩn nên đặt vào một góc rồi dùng tấm chăn bọc lại. Còn bộ lòng lợn bốc mùi nhất thì bị bà ghét bỏ treo lủng lẳng ở phía sau xe bò.
Khi Cố Thanh Uyển đ.á.n.h xe bò về tới thôn Mãn Thủy thì đã là giữa giờ Mùi. Lúc này nắng còn đẹp hơn cả lúc ban trưa, phụ nữ trong thôn người thì lên núi nhặt củi, kẻ thì tụ tập dưới gốc cây đại thụ giữa thôn bàn tán chuyện phiếm.
Lúc này họ đang bàn đến chuyện hai gia đình mới chuyển tới định dựng nhà, một nhà họ Cố, một nhà họ Cát, đến lúc đó chắc chắn sẽ cần người làm.
"Ta với nhà ta đã bàn kỹ rồi, lúc đó sẽ sang giúp nhà họ Cố, nghe nói tiền công họ trả không ít đâu." Tiểu Phan thị cầm một củ cải lớn vừa gặm vừa nói.
Triệu tam tẩu đứng bên cạnh cười lạnh một tiếng:
"Sao, người nhà họ Cố đích thân nói với ngươi là trả bao nhiêu tiền công rồi à? Bảo là trả theo ngày sao? Khoác lác cho cố vào, đừng để đến lúc đó một đồng xu dính túi cũng không có, lại nợ dai để dân làng làm không công cho nhà họ."
Tiểu Phan thị lập tức lườm thị một cái:
"Triệu tam tẩu cái nhà ngươi thật là, đúng là hẹp hòi, thấy người ta tốt là không chịu nổi. Chuyện này là do Lý chính đại nhân đứng ra chèo lái, nhà họ Cố sao có thể không có tiền? Ta thấy nể ngươi đấy, có phải ngươi sợ nhà họ Cố không thèm dùng nhà ngươi không? Mà cũng đúng thôi, cái lão Triệu tam kia vốn quen thói trốn việc, ai mà dám mướn lão làm gì?"
Triệu tam tẩu bật dậy như lò xo:
"Cái đồ Phan loa phường kia, ngươi nói ai trốn việc hả? Cái nhà ngươi có tên nhát c.h.ế.t, vai không gánh nổi bao gạo, tay không bưng nổi chậu nước mà cũng có người dùng sao?"
Tiểu Phan thị lập tức ném củ cải xuống đất, xắn tay áo mắng nhiếc, định xông vào lý luận với Triệu tam tẩu một trận ra trò.
Trình thị đứng bên cạnh vội vàng can ngăn:
"Thôi đi, chẳng qua chỉ là dăm ba câu chuyện phiếm, hai người làm cái gì vậy, chuyện nhỏ nhặt thôi mà."
Tiểu Phan thị hừ một tiếng với Triệu tam tẩu, sau đó nhìn sang Trình thị:
"Ta nhớ nam nhân nhà ngươi biết nghề thợ nề, đến lúc đó cũng bảo lão sang nhà họ Cố mà làm, nghe nói tiền công chẳng kém gì thợ nề trên trấn đâu."
Trình thị mỉm cười nhẹ nhàng:
"Nhà ta chắc không đi đâu, đã hứa với nhà họ Cát rồi, lúc đó sẽ sang bên đó giúp một tay."
Tiểu Phan thị nghe vậy, con ngươi đảo liên tục một vòng, ghé sát lại:
"Cái nhà họ Cát đó trả bao nhiêu tiền vậy?"
Trình thị trên mặt vẫn giữ nụ cười:
"Ta làm sao mà biết được, ta thấy người nhà họ Cát dễ chung sống nên mới giúp, chẳng phải vì chuyện tiền nong đâu."
Tiểu Phan thị bĩu môi, ai mà chẳng biết cái mụ Trình thị này là kẻ khôn lỏi nhất, tâm tư nhiều như lỗ tổ ong vậy.
Thị nhặt củ cải dưới đất lên, định bụng về nhà lên giường sưởi cho ấm, chẳng thèm đứng đây đôi co với đám đàn bà này nữa.
Chưa kịp đi thì đã thấy xe bò nhà họ Cố đi tới hướng này. Thị biết hôm nay nhà họ Cố lên trấn, phải lại xem họ mua được đồ gì tốt mới được.
Một tay cầm củ cải trắng, thị lật đật rảo bước đón đầu.
"Cố tẩu t.ử, mọi người đã về rồi sao. Thanh Khê trấn nhà ta có phải là rất tốt không? Mọi người mua được những gì thế?" Tiểu Phan thị bám theo bên xe bò, đôi mắt cứ liếc dọc liếc ngang vào trong xe, nhìn những bọc lớn bọc nhỏ chẳng biết bên trong chứa thứ gì.
"Toàn là mấy thứ lặt vặt thôi, mới dọn đến nên trong nhà chẳng có gì, đành phải sắm sửa một chút." Diệp Tiểu Vân ôm đứa trẻ, mỉm cười đáp lại.
Tiểu Phan thị phụ họa vài câu rồi hít hít mũi:
"Sao có mùi gì thối thế này, có phải phân bò dính vào bánh xe không?"
Vừa nói thị vừa cúi xuống nhìn bánh xe, rõ ràng chẳng có phân bò nào cả?
Diệp Tiểu Vân nghe vậy, nụ cười có phần gượng gạo: "À, có mua một ít lòng lợn."
Tiểu Phan thị nghe xong kinh hãi, cái giọng loa phường vốn có kèm theo sự ngạc nhiên mà hét lên:
"Cái gì? Lòng lợn! Nhà tẩu mua thứ đó làm gì, chẳng phải lãng phí tiền sao? Thứ đó rửa thế nào cũng thối hoắc, nấu xong cái mùi đó, ôi chao, thật chẳng biết nói sao cho hết."
Tiểu Phan thị vừa nói, khuôn mặt vừa nhăn nhó một cách khoa trương, sau đó nhìn về phía Tiểu Hôi đang chạy theo sau:
"À, chắc là nhà tẩu mua lòng lợn về cho ch.ó ăn nhỉ, con ch.ó này nuôi cũng quá là quý tộc rồi, còn mua cả thứ này cho nó."
Nụ cười khô khốc trên mặt Diệp Tiểu Vân sắp không giữ nổi nữa rồi. Tiểu Phan thị đã nói vậy, bà cũng chẳng nỡ mở miệng bảo đây không phải cho ch.ó, mà là cho người ăn.
Cố Thanh Uyển lại chẳng thấy có gì ngượng ngùng, nàng mỉm cười với Tiểu Phan thị:
"Phan thẩm, chỗ lòng lợn này chúng ta mua về để làm đồ ăn, không phải cho Tiểu Hôi đâu."
Tiểu Phan thị lập tức sững sờ, há hốc mồm không nói nên lời: "Ăn... ăn lòng lợn sao?"
Thôn bọn họ nghèo như vậy cũng chẳng có ai ăn thứ này cả, vừa hôi vừa dở, thật khó mà nuốt trôi. Thà gặm vài cái bánh lá rau còn ngon hơn là ăn đống lòng này.
Cố Thanh Uyển cười:
"Vâng, thứ này nhìn thì không đẹp mắt, ngửi cũng thối, nhưng nếu biết cách sơ chế và nấu nướng thì ngon lắm đấy ạ."
Tiểu Phan thị cười gượng gạo hai tiếng: "Vậy... vậy sao?"
Cố Thanh Uyển thu hết biểu cảm của thị vào mắt, nhịn không được muốn cười, bèn lên tiếng trêu chọc một câu:
"Hay là lát nữa cháu làm xong sẽ gửi sang cho thẩm nếm thử nhé?"
Tiểu Phan thị vội vàng xua tay:
"Thôi thôi không cần đâu, mọi người cứ để mà dùng, ta... thôi ta phải về nhà đây."
Nói xong thị quay người đi thẳng về nhà, chỉ sợ Cố Thanh Uyển thật sự mang sang cho mình.
Cái thứ đó mà mang sang thật thì nhà thị chẳng ai ăn nổi, lúc đó lại còn mang nợ ân tình nhà họ Cố, thật chẳng đáng chút nào.
Diệp Tiểu Vân nhìn dáng vẻ Cố Thanh Uyển sau khi làm điều xấu còn đứng đó cười thầm, liền trách móc:
"Cái con bé này, đến trưởng bối mà con cũng trêu cho được."
Cố Thanh Uyển cười lớn, sau đó nhìn về phía mấy người phụ nữ dưới gốc cây đại thụ, lịch sự chào hỏi một tiếng, mấy người họ cũng vội vàng cười đáp lễ.
Sau khi xe bò nhà họ Cố rời đi, Triệu tam tẩu lập tức bịt mũi đầy vẻ khinh bỉ:
"Cái nhà họ Cố này chắc là nghèo đến mức không còn gì để ăn rồi, ngay cả lòng lợn cũng mua về ăn. Chúng ta có nghèo đến mấy cũng chẳng ai thèm động vào thứ đó. Cái hạng như vậy mà đòi trả tiền công dựng nhà sao? Ta khuyên các ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ, đừng có chạy sang đó làm lụng cực nhọc rồi cuối cùng chẳng được đồng nào đâu."
Trình thị mỉm cười, đứng dậy:
"Trời lạnh quá, ta cũng về đây. Nhà ta lão Trường Xuân hôm qua săn được hai con thỏ rừng, con lớn mang lên trấn bán rồi, con nhỏ ta định bụng để lại hầm cho bọn trẻ ăn lấy chút hơi mặn."
Nói đoạn, dường như nhớ ra điều gì, thị cười lên:
"Lúc nãy gặp người nhà họ Cố quên không hỏi xem mấy thứ trong bụng thỏ rừng nhà họ có lấy không, dù sao nhà ta cũng chẳng ai ăn, cuối cùng cũng đem vứt thôi."
Triệu tam tẩu lập tức cười trên nỗi đau của người khác:
"Biết đâu họ lại cần thật đấy, hay là tối nay ngươi mang sang cho họ đi?"
