Bị Bỏ Rơi Trong Lúc Chạy Nạn Đói Rét, Ta Mang Không Gian Dẫn Cả Nhà Sống Sót Làm Giàu - Chương 152: Chiếc Xe Ngựa Đó Là Tới Nhà Họ Cát Sao? ---
Cập nhật lúc: 08/02/2026 16:36
Ở thôn Mãn Thủy này, chiếc xe tốt nhất chính là xe bò nhà Cố Thanh Uyển, vậy mà không ngờ trong thôn lại có xe ngựa lộng lẫy thế kia tìm tới. Trong mắt dân làng, đây phải là bậc viên ngoại gia thế lẫy lừng mới có tư cách ngồi.
Hơn nữa, một trước một sau, cư nhiên có tận hai chiếc!
“Trời đất ơi, ta cả đời này còn chưa từng thấy qua xe ngựa nào như vậy, thật là oai phong quá đi, rốt cuộc là nhân vật phương nào vậy?”
“Cái xóm núi hẻo lánh này của chúng ta mà cũng có viên ngoại lão gia giàu có tìm đến sao? Có phải là tới tìm Lý chính không?”
“Chắc chắn là tìm Lý chính rồi, nếu không thì nhà ai có cái mặt mũi đó, được người ngồi xe ngựa đại giá quang lâm chứ.”
“Này, đừng nói vậy, nhà họ Cố người ta cũng đang làm ăn trên trấn, biết đâu lại là tới tìm nhà họ Cố thì sao.”
Có người vừa thốt lên như vậy, mọi người đều thấy rất có lý. Nếu nói trong thôn này nhà ai có bằng hữu giàu sang như thế, thì chỉ có thể là nhà họ Cố đang kinh doanh trên trấn mà thôi.
Khoảng thời gian này nhà họ Cố có thể nói là danh tiếng vang xa, những người làm công cho nhà họ Cố có ai mà không ngưỡng mộ?
Nghe nói công việc kinh doanh hồng quả mà nhà họ Cố không làm nữa cũng đã giao lại cho mấy phụ nhân trong thôn, khiến ai nấy đều thèm muốn không thôi, kẻ nào kẻ nấy đều hận không thể đến nịnh bợ nhà họ Cố để được hưởng chút ơn huệ.
Mấy người định bụng tiến lên hỏi han một phen để dẫn đường hộ, dù sao thì giữ quan hệ tốt với nhà họ Cố, sau này chắc chắn sẽ không thiếu chỗ tốt.
Tuy nhiên, lại thấy xe ngựa kia chuyển hướng đi về phía khác, khiến mọi người sững sờ.
“Ơ? Hóa ra không phải đi nhà họ Cố.”
“Hướng đó sao? Chẳng lẽ là tới nhà họ Cát? Không đời nào, nhà họ Cát làm sao mà quen biết được người giàu có như vậy?”
“Hướng đó đúng là phía nhà họ Cát rồi, không lẽ lại đi tìm Lý Nhị Ngưu hay Triệu Tam Cẩu?”
Nếu nói thời gian này nhà họ Cố rạng rỡ nhất thôn, thì nhà họ Cát chẳng khác nào một trò cười.
Nhưng không ai ngờ tới, nhà họ Cát này dường như cũng là bậc thâm tàng bất lộ.
Mọi người nhìn nhau, nhất thời im phăng phắc, sau đó không ai bảo ai đều bắt đầu đi về phía nhà họ Cát. Kẻ thì muốn xem náo nhiệt, kẻ lại muốn xem nhà họ Cát rốt cuộc có bối cảnh gì, liệu có thể nịnh bợ được chút nào không.
Mà lúc này, trên chiếc xe ngựa hoa lệ rộng rãi đi đầu, một thiếu niên vận y phục quý giá, mang khí chất cao sang nhưng gương mặt lại đầy vẻ u sầu, giữa đôi mày thấp thoáng sự thiếu kiên nhẫn.
Cây quạt xếp trong tay hắn "xoạch" một tiếng mở ra, không ngừng quạt lấy quạt để.
Ở vị trí gần cửa xe, Cát Kiều Ngọc đang ngồi khép nép, đầy vẻ căng thẳng, đáy mắt không giấu nổi sự kích động và thẹn thùng, hoàn toàn không nhận ra vẻ bực bội của người đối diện.
Nàng chỉ thấy vị công t.ử trước mặt quả thực không phải người thường, dáng vẻ phẩy quạt kia giống hệt như những công t.ử hào hoa trong thoại bản vậy.
“Thật đa tạ công t.ử đã đưa tiểu nữ về, nếu không e là tiểu nữ phải ngủ lại nơi hoang dã rồi.” Giọng nói của thiếu nữ nũng nịu đầy vẻ thẹn thùng, ánh mắt tràn ngập sự cảm kích và sùng bái.
Bình thường nam nhân quả thực khó lòng cưỡng lại ánh mắt như vậy của nữ nhi, nhưng Phó Trì lúc này đang tâm phiền ý loạn.
Hắn đã nếm mùi thất bại ở trấn Thanh Khê, giờ đi tìm Cố Thanh Uyển tâm tình mới khá lên đôi chút, vậy mà chưa tới thôn Mãn Thủy đã đụng phải nữ nhân này.
Đường xá trong thôn quá hẹp, xe ngựa của hắn lại quá lớn, tuy Nhẫn Đông đ.á.n.h xe rất giỏi, đi suốt dọc đường không xảy ra vấn đề gì.
Thế nhưng khi sắp tới thôn Mãn Thủy, lúc đi ngang qua thôn nữ này, nàng ta bỗng nhiên hét t.h.ả.m một tiếng rồi ngã nhào xuống hố bên đường, nói là bị xe ngựa của hắn va quẹt phải.
Dù sao cũng là lỗi của mình, Phó Trì lại luôn tự phụ là bậc quân t.ử, làm sao có thể đụng người ta rồi bỏ đi, lập tức bảo Nhẫn Đông lấy bạc.
Nhưng nàng ta nhất định không chịu lấy, chỉ cầu xin hắn đưa nàng về nhà là được, việc này chẳng phải làm lỡ việc của hắn sao?
May mà nhà nàng ta cũng ở thôn Mãn Thủy, nên cũng không tốn quá nhiều công sức của hắn.
Phó Trì càng nghĩ càng bực, cây quạt trong tay quạt vù vù.
Ở bên cạnh, Cát Kiều Ngọc lại cúi đầu, nghiêng mặt để lộ góc nghiêng hoàn mỹ nhất của mình về phía Phó Trì, thầm nghĩ về sự xao động trong lòng khi tình cờ gặp được chiếc xe ngựa quý giá này.
Lúc đó vị công t.ử này định đưa tiền cho nàng, nàng làm sao có thể nhận chứ? Nàng tin rằng dáng vẻ không màng tiền bạc của mình chắc chắn sẽ khiến những thiếu gia nhà giàu này phải nhìn bằng con mắt khác.
Sự thực cũng đúng như nàng nghĩ, nếu không thì rõ ràng phía sau còn một chiếc xe ngựa nữa, tại sao vị công t.ử này lại để nàng ngồi cùng xe với hắn?
Cát Kiều Ngọc chịu không ít đả kích từ chỗ Cố Thanh Uyển thời gian qua, hôm nay cuối cùng cũng tìm lại được chút lòng tự trọng, thầm nhủ phải nắm chắc cơ hội này.
Nếu Phó Trì mà biết nàng đang nghĩ gì, chắc chắn sẽ nhảy dựng lên. Hắn đâu có muốn ngồi cùng xe với nàng, chẳng qua là chiếc xe phía sau đã chất đầy đồ đạc, căn bản không còn chỗ chứa người mà thôi.
Cát Kiều Ngọc nghe gã sai vặt đ.á.n.h xe phía trước nói đã vào đến thôn Mãn Thủy, liền vén rèm xe lên, mỉm cười chỉ đường.
Những kẻ xúm lại xem náo nhiệt khi thấy Cát Kiều Ngọc ngồi trong xe, ai nấy đều trừng mắt kinh ngạc.
“Trời ạ, người trong xe đó chẳng phải là Cát Kiều Ngọc sao? Xe ngựa đúng là đi đến nhà họ Cát thật kìa! Trời ơi, Cát Kiều Ngọc còn được ngồi trên xe ngựa nữa, quan hệ với chủ nhân xe ngựa chắc chắn không tầm thường, chẳng lẽ là thân thích nhà họ Cát?”
“Thôi đi, nhà họ Cát mà có thân thích như vậy thì đã chẳng đến thôn Mãn Thủy chúng ta định cư rồi.”
“Thế thì là quan hệ gì? Dù không phải thân thích thì cũng phải đặc biệt lắm, nếu không sao lại để Cát Kiều Ngọc ngồi lên đó?”
Kẻ kia không nói được lời phản bác, phải công nhận rằng cử chỉ lời nói của Cát Kiều Ngọc đúng là khác hẳn các cô nương trong thôn, biết đâu trước kia thật sự là tiểu thư nhà giàu thì sao?
Nghĩ vậy, mọi người đều đổ xô về phía nhà họ Cát để xem cho rõ thực hư.
Trong thôn bình thường vốn chẳng có việc gì, hễ có chuyện gì mới lạ là dân làng lại rất ham hố.
Phía nhà họ Cát lúc này cũng đang khởi công, Cát Hữu Dân ở trong đám đông làm việc không ngơi tay, mồ hôi sau lưng đã thấm đẫm cả áo bông.
Chu thị đứng bên cạnh nhìn mà nghiến răng tức giận. Đám người này ngày nào cũng tới, nhà bà trả tiền công lại còn lo cơm nước, vậy mà từng đứa một không lười biếng thì cũng gian lận, trong khi nam nhân nhà bà lại phải làm việc nặng nhất!
Khổ nỗi bà lại không thể lên tiếng, trước đó bà đã nghe có kẻ nói xấu sau lưng rằng nhà bà keo kiệt, không phóng khoáng bằng nhà họ Cố, cơm nước hằng ngày cũng chẳng ra gì, lúc đó bà suýt chút nữa thì tức đến ngất đi.
Nhà bà tuy tiền công không bằng nhà họ Cố, nhưng cũng chẳng kém bao nhiêu, lại còn lo thêm một bữa cơm nữa!
Nhà họ Cố kia vốn chẳng lo cơm, chẳng qua chỉ là ngày đầu khai công làm một bữa mà thôi. Bà nghe nói rồi, cũng chẳng có gì ngon lành, còn có cả lòng lợn nữa, thứ đó làm sao mà cho người ăn được!
Lúc này thấy đám người kia vừa làm được một lát đã định nghỉ ngơi, bà định tiến lên dạy bảo một phen, bỗng thấy phía xa có một chiếc xe ngựa hoa lệ đang rầm rộ tiến về phía nhà mình.
