Bị Bỏ Rơi Trong Lúc Chạy Nạn Đói Rét, Ta Mang Không Gian Dẫn Cả Nhà Sống Sót Làm Giàu - Chương 155: Ngươi Thực Sự Là Cố Thanh Uyển? ---
Cập nhật lúc: 08/02/2026 16:37
Cố Thanh Uyển nhìn Diệp lão thái đang dẫn đầu, không kịp nghĩ ngợi gì thêm, vội vàng đón lấy rồi đỡ bà, thuận tay cầm lấy thanh củi trên tay bà.
"Ngoại bà, bà chậm một chút, coi chừng ngã." Lão thái thái tuổi đã cao, trước kia ở nha hành cũng chịu không ít khổ cực, nàng thật sự sợ bà vì nhất thời kích động mà vấp ngã hay va chạm ở đâu.
"Thanh Uyển cháu đừng sợ, mặc kệ cái gì nhà họ Cát hay nhà họ Da, nếu dám bắt nạt cháu, bà là người đầu tiên không đồng ý. Có tiền thì đã sao, có người thì có thể coi thường vương pháp chắc?"
Ngoài đám đông, Tống Thời Yến ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm hai cỗ xe ngựa, lặng lẽ tiến đến vị trí không xa sau lưng Cố Thanh Uyển, tư thế sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Dân làng thấy gia đình họ Cố bày ra tư thế này thì ai nấy đều hồi hộp phấn khích. Hôm nay thôn bọn họ e là có chuyện lớn để xem rồi!
"Lão thái thái nhà họ Cố này cũng ghê gớm thật, lát nữa không khéo đ.á.n.h nhau to mất?"
"Không đâu, vị đại thiếu gia kia chỉ mang theo ba người, nhà họ Cố đông người thế này, đ.á.n.h sao lại. Chắc chỉ tới dọa dẫm chút thôi. Mà nhà họ Cố cũng chẳng dám ra tay đâu, nếu thật sự đ.á.n.h người ta, sau này người ta phái mười hai mươi gia đinh tới đập nát cái nhà này thì sao."
Mọi người càng bàn tán càng hăng hái. Phó Trì trong xe lúc này cũng lờ mờ nghe thấy gì đó, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.
Cái thôn này bị làm sao vậy? Sao hở ra là đòi đ.á.n.h đòi g.i.ế.c, chẳng lẽ thấy hắn quá giàu nên định cướp của g.i.ế.c người!?
Nhà họ Cố này tìm cái nơi thâm sơn cùng cốc, dân phong hung hãn gì thế này không biết!
Cát Kiều Ngọc trong lòng vẫn đang tính toán lát nữa làm sao để lấy lòng Cố Thanh Uyển, hoàn toàn không chú ý đến khuôn mặt biến hóa như lật bánh tráng của Phó Trì.
Cố Thanh Uyển nhìn lão thái thái đang đằng đằng sát khí, nhịn cười nói: "Ngoại bà, không có ai đến tìm chuyện đâu ạ."
Vừa dứt lời, xe ngựa đã dừng trước cổng. Nhẫn Đông từ trên xe nhảy xuống đầu tiên, nén lại ý muốn chào hỏi Cố Thanh Uyển, vội vàng đặt bục kê chân cho Phó Trì: "Thiếu gia, đến nơi rồi."
Cửa xe mở ra, người xuống xe đầu tiên là Cát Kiều Ngọc. Cố Thanh Uyển thấy nàng ta thì nheo mắt lại, thầm kỳ lạ không hiểu vì sao vị Phó thiếu gia này lại dính dáng đến nhà họ Cát?
Cát Kiều Ngọc thấy Cố Thanh Uyển, không đợi Phó Trì xuống xe đã nhanh ch.óng vọt tới, định nắm lấy tay nàng.
"Thanh Uyển, ta nghe nói muội đã về nên lập tức tới ngay. Chuyện trước kia đều là hiểu lầm, mấy ngày nay ta ăn ngủ không yên, cứ muốn tìm cơ hội tới xin lỗi muội. Vốn dĩ quan hệ của chúng ta rất tốt, không nên vì chút chuyện nhỏ mà nảy sinh hiềm khích."
Cố Thanh Uyển trực tiếp lùi lại nửa bước, né tránh bàn tay của Cát Kiều Ngọc, liếc nhìn Phó Trì vừa xuống xe phía sau, cười như không cười.
"Cát cô nương nói lời này nghe thật nực cười. Giữa chúng ta chưa từng có hiểu lầm gì, lại càng không có chuyện quan hệ tốt đẹp."
Sắc mặt Cát Kiều Ngọc thoáng hiện vẻ hoảng hốt. Nàng không ngờ Cố Thanh Uyển lại chẳng nể mặt mình như vậy. Trước mặt Phó thiếu gia, chẳng lẽ nàng ta không định giả vờ một chút sao?
Nàng ta nghiến c.h.ặ.t răng, sau đó bày ra vẻ mặt đáng thương vô tội, mắt rưng rưng lệ, quay sang nhìn Phó Trì với vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.
"Phó thiếu gia, đây chính là nhà của Thanh Uyển. Giữa ta và muội ấy có chút hiểu lầm, ta không dám làm phiền các vị ôn chuyện cũ nữa, ta xin phép về trước."
Phó Trì chẳng thèm liếc mắt nhìn nàng ta lấy một cái, chỉ phất tay ra hiệu cho nàng ta đi đi. Sau đó ánh mắt hắn đảo quanh, quả nhiên thấy được những bóng dáng quen thuộc - mẫu thân của tiểu nha đầu kia, và cả đệ đệ của nàng nữa.
Nhưng mà, Cố Thanh Uyển đâu?
Hắn ưỡn n.g.ự.c, ngóng nhìn xung quanh, suýt chút nữa thì kiễng cả chân lên, nhưng mãi mà không thấy gương mặt đen nhẻm trong ấn tượng đâu cả.
Cát Kiều Ngọc thấy hắn như vậy, không kìm được hỏi: "Phó thiếu gia, ngài đang tìm gì vậy?"
Phó Trì dường như cũng cảm thấy hành động của mình có chút khiếm nhã, liền "xoạt" một cái mở quạt ra, ung dung bước tới trước mặt Diệp Tiểu Vân.
"Cố thẩm t.ử, đã lâu không gặp, không biết còn nhớ tại hạ chăng?"
Diệp Tiểu Vân nhìn thiếu niên trước mặt, kinh ngạc vô cùng: "Là... là cậu! Phó thiếu gia?"
Bà vẫn nhớ rõ vị đại thiếu gia "nhiều tiền mà ngốc" đã chi hẳn hai mươi lượng bạc để mua đống thịt nướng của nhà mình trong ngôi miếu đổ nát trước kia, hình như là họ Phó.
Lúc đó bà còn trêu đùa với Uyển Nhi rằng, đúng là họ Phó (giàu), nhìn một cái là thấy giàu thật.
Phó Trì mỉm cười, tự nhủ mình thật phong lưu, sau đó lại quay đầu nhìn quanh: "Cố cô nương không có nhà sao?"
Diệp Tiểu Vân: "?"
Cố Thanh Uyển: "!"
Nhẫn Đông: "..."
Mọi người có mặt: "!!!???"
"Chuyện gì thế này? Vị đại thiếu gia kia sao trông như quen biết nhà họ Cố vậy? Chẳng phải hắn là khách của nhà họ Cát sao?"
"Bảo là tới tìm phiền phức cơ mà? Sao cảm giác vị thiếu gia này còn thân thiết với nhà họ Cố hơn? Vừa nãy ở nhà họ Cát đâu có thế này, Chu thị và Cát Kiều Ngọc cung kính như hầu hạ tổ tiên, sao đến nhà họ Cố, đại thiếu gia này lại chủ động chào hỏi Diệp thị trước?"
"Thật là kịch hay. Nhà họ Cố và nhà họ Cát hóa ra đều quen biết vị thiếu gia này, chỉ không biết ngài ấy sẽ đứng về phía bên nào thôi."
Phía bên kia, Nhẫn Đông nhịn mãi không được, đành lên tiếng nhắc nhở: "Thiếu gia, Cố cô nương chẳng phải đang đứng ngay kia sao?"
Phó Trì nghe vậy, nương theo ngón tay Nhẫn Đông chỉ, nhìn về phía một cô bé có làn da trắng trẻo, tuy không hẳn là tuyệt sắc giai nhân nhưng cũng vô cùng xinh xắn.
Nhìn một cái, thấy hơi quen mắt.
Nhìn cái thứ hai, ngũ quan này, nụ cười hời hợt pha chút lười biếng này, thực sự là quen thuộc đến mức khiến hắn khắc cốt ghi tâm.
"Ngươi, ngươi ngươi ngươi!" Phó Trì vốn đang giữ vẻ cao quý, khí chất thế gia t.ử đệ, giờ đây trợn tròn mắt, chiếc quạt trong tay chỉ về phía Cố Thanh Uyển, hồi lâu không thốt nên lời.
Cố Thanh Uyển cười như không cười nhìn hắn: "Phó đại thiếu gia, đã lâu không gặp."
Phó Trì kinh ngạc tiến lên, nhìn ngắm Cố Thanh Uyển một lượt từ trên xuống dưới: "Ngươi thực sự là Cố Thanh Uyển?"
Sao lại khác xa với tiểu nha đầu gầy nhom, đen nhẻm trong trí nhớ của hắn như vậy?
Cát Kiều Ngọc đứng bên cạnh cũng sững sờ. Chẳng phải hắn nói mình là bạn của Cố Thanh Uyển sao, sao đến mặt mũi Cố Thanh Uyển thế nào hắn cũng không biết?
Ánh mắt nàng ta khẽ lóe lên, âm thầm quan sát, cân nhắc xem có nên nhân lúc mọi người đang mất tập trung mà lẻn về trước hay không.
Nhưng nàng ta lại nghĩ, nếu quan hệ giữa Cố Thanh Uyển và Phó Trì không tốt đến vậy, liệu nàng ta có thể tranh thủ đục nước thả câu được chăng?
Lưỡng lự đôi đường, nàng ta rốt cuộc vẫn chưa rời đi ngay.
"Phó thiếu gia xem ra chẳng thay đổi gì, vẫn anh tuấn tiêu sái như xưa."
Nghe giọng nói quen thuộc ấy, Phó Trì mới chắc chắn tiểu nha đầu này đúng là Cố Thanh Uyển. Thật không ngờ, tiểu thôn nữ đen nhẻm năm nào, sau khi sửa soạn lại trông cũng ra dáng lắm.
Thấy biểu cảm của Phó Trì khi nhìn Cố Thanh Uyển hoàn toàn khác hẳn vẻ thiếu kiên nhẫn, kiêu ngạo lúc trước, lòng Cát Kiều Ngọc dâng lên nỗi bất an, nàng ta chậm rãi lùi bước định chuồn lẹ.
Nhưng Cố Thanh Uyển đã kịp lên tiếng: "Cát cô nương, đừng vội đi chứ, chuyện của chúng ta vẫn chưa nói xong mà."
Cát Kiều Ngọc không ngờ lúc này Cố Thanh Uyển vẫn còn để mắt tới mình, thầm nghiến răng nguyền rủa, nhưng vẫn phải nặn ra một nụ cười.
"Thanh Uyển, chuyện của chúng ta để sau hãy nói, đừng để Phó thiếu gia chê cười."
