Bị Bỏ Rơi Trong Lúc Chạy Nạn Đói Rét, Ta Mang Không Gian Dẫn Cả Nhà Sống Sót Làm Giàu - Chương 177: Nỗi Lo Của Cố Thanh Uyển ---
Cập nhật lúc: 09/02/2026 11:02
Đi được vài bước, Tống Thời Yến bỗng dừng chân, liếc nhìn dấu chân trên mặt đất và âm thanh truyền đến từ phía trước.
Y quan sát tứ phía, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên một cây cổ thụ vừa cao vừa lớn.
"Muội có biết leo cây không?"
Cố Thanh Uyển ngẩn ra: "?"
"Muội lên cái cây kia đi, dùng cung nhắm chuẩn hắc hùng. Ta đi dẫn dụ nó tới, muội cứ nhắm đúng mục tiêu mà b.ắ.n."
Tống Thời Yến nói một cách nhẹ nhàng. Y có cảm giác lạ lùng rằng, nàng nhất định sẽ biết sử dụng cung tiễn.
Cố Thanh Uyển chớp mắt: "Nhãn lực của muội không chuẩn đâu. Để muội đi dụ hắc hùng, huynh b.ắ.n nó đi!"
Tống Thời Yến rốt cuộc vẫn đ.á.n.h giá thấp lá gan của cô nương này: "Ta đã từng giao đấu với nó, biết cách đối phó. Muội nghe lời đi, lên cây dùng cung tiễn mà b.ắ.n."
Cố Thanh Uyển định nói rằng nàng tới đây là để dùng hắc hùng luyện tay, giờ leo lên cây thì luyện cái gì? Luyện "khỉ vớt trăng" chắc?
Thế nhưng Tống Thời Yến không cho nàng cơ hội từ chối, trực tiếp trao cung tiễn vào tay nàng, rồi cầm lấy thanh tiêm đao của nàng, sải bước nhanh vào trong rừng.
Cố Thanh Uyển: "..."
Người này rốt cuộc lấy đâu ra sự tin tưởng vào tiễn pháp của nàng như thế?
Sự đã đành, Cố Thanh Uyển chỉ đành thở dài bất lực, xắn tay áo xoay người leo lên cây.
Luyện tập tiễn pháp cũng tốt, nếu nhắm chuẩn thì sau này bảo Tống Thời Yến bán cho nàng ít tên.
Cố Thanh Uyển vừa mới ngồi vững trên cây đã nghe thấy một tiếng gầm rú của dã thú. Nàng vươn cổ nhìn hồi lâu nhưng vẫn chẳng thấy một sợi lông gấu nào.
Trong lòng Cố Thanh Uyển bất an, sợ Tống Thời Yến chưa dụ được gấu đã bị nó tát cho nát bấy, liền vội vàng tụt xuống cây, chạy về phía phát ra âm thanh.
Chẳng mấy chốc, bóng dáng hắc hùng đã hiện ra. Tống Thời Yến vừa thấy nàng liền quát lớn: "Bắn tên!"
Cố Thanh Uyển nghe vậy cũng không kịp nghĩ ngợi gì khác, lập tức giương cung lắp tiễn. Sau khi nhắm chuẩn, một tiếng "vút" vang lên, mũi tên xé gió lao đi.
Mũi tên cắm phập vào sau gáy con hắc hùng.
Tống Thời Yến không ngờ nhãn lực của nàng lại khá như vậy. Y không dây dưa thêm nữa, cầm tiêm đao đ.â.m thẳng vào yết hầu con hắc hùng vốn đã kiệt sức.
Nhìn con hắc hùng đổ rầm xuống đất, Cố Thanh Uyển đứng ngây người.
"C.h.ế.t rồi sao?" Nàng cảm thấy chuyện này thật không thực chút nào.
Tống Thời Yến đưa tay lau vết m.á.u b.ắ.n lên mặt, ừ một tiếng: "C.h.ế.t rồi."
Cố Thanh Uyển rảo bước tới gần, luôn cảm thấy có gì đó không đúng. Hắc hùng kiểu gì mà yếu ớt quá vậy?
Tống Thời Yến không cho nàng cơ hội quan sát kỹ, trực tiếp dùng dây thừng trói lại, chuẩn bị kéo xuống núi.
Nhưng Cố Thanh Uyển vẫn tinh mắt nhìn thấy vết thương trên người con gấu này, có những vết không phải mới gây ra, m.á.u trên miệng vết thương đã đông cứng lại.
Nàng nhìn Tống Thời Yến - người chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên chút nào, tim không khỏi đập nhanh một nhịp. Y chắc hẳn đã sớm biết con hắc hùng này bị thương rồi chứ?
Trong lòng nàng nảy sinh một suy đoán, dù cho nàng không đến thì một mình y cũng có thể đ.á.n.h c.h.ế.t con gấu này thôi...
Tống Thời Yến quay đầu thấy nàng đang thẫn thờ, ánh mắt y khẽ động, mím môi, giọng nói có phần căng thẳng: "Hắc hùng này vừa mới c.h.ế.t, tốt nhất là nên kéo thẳng lên trấn mà bán ngay, có thể dùng xe bò nhà muội được không?"
Cố Thanh Uyển hoàn hồn, gật đầu: "Tất nhiên là được."
Hai người kéo hắc hùng xuống núi. Đến chân núi, nàng đ.á.n.h xe bò tới, cùng y khiêng hắc hùng lên xe, dùng một tấm chiếu cỏ che đậy kín đáo.
"Ta sẽ về nhanh thôi." Tống Thời Yến ngồi trên xe bò, nhìn Cố Thanh Uyển.
Bị ánh mắt kia nhìn đến mức không tự nhiên, Cố Thanh Uyển khẽ dời tầm mắt đi: "À, cái đó... để ta bảo Phạm Văn Lương đi cùng huynh."
Tống Thời Yến hiếm khi nở nụ cười: "Không cần đâu, ta sẽ về sớm."
Dứt lời, y liền đ.á.n.h xe bò rời đi.
Nhìn bóng dáng y khuất dần cùng tiếng xe bò, Cố Thanh Uyển cảm thấy có gì đó lạ lùng mà không nói rõ được.
Nghĩ nhiều chỉ thấy đau đầu, nàng dứt khoát không nghĩ nữa, đi thẳng về nhà.
Phạm Văn Lương vẫn đang ở trong lán cỏ làm việc hì hục để ép dầu. Cố Thanh Uyển vào xem một lát để phân tán sự chú ý của mình.
Nhìn thùng dầu lạc vàng óng ánh, Cố Thanh Uyển tỏ ra rất hài lòng.
Chỉ là hiện tại mới có một bộ máy ép gỗ, lại chỉ có một người làm, tốc độ vẫn còn quá chậm.
Phạm Văn Lương thấy nàng tới liền dừng tay: "Đại tiểu thư, kỹ thuật ép dầu của chúng ta coi như đã thuần thục rồi, khi nào thì mình bắt đầu bán đây?"
Lâm thị bưng nước vào cho Phạm Văn Lương, nghe vậy cũng cười nói: "Trong thôn dạo này ngày nào cũng có người tới hỏi nhà mình đang làm gì mà cứ nghe tiếng động huỳnh huỵch suốt. Ta toàn bảo là nhà ta đang đóng thêm đồ gỗ."
Cố Thanh Uyển nghe xong lập tức nhận ra vấn đề, sắc mặt trầm xuống vài phần, nhìn Lâm thị: "Tẩu trả lời vậy là rất tốt, lần sau có người hỏi cứ tiếp tục nói như thế."
Sau đó nàng quay sang Phạm Văn Lương: "Hai ngày tới huynh cứ nghỉ ngơi đi, dầu này không cần vội ép."
Phạm Văn Lương nhận bát nước từ tay nương t.ử, uống ực một hơi dài. Tuy không hiểu ý nàng nhưng y cũng không hỏi nhiều, gật đầu: "Được."
Lâm thị thì lại có chút thắc mắc: "Đại tiểu thư, dầu này của chúng ta là thứ tốt, dù bây giờ chưa mở tiệm thì cũng có thể bán cho người trong thôn trước mà."
Nàng tận mắt chứng kiến nhà Đại tiểu thư tiêu tiền như nước chảy, trong lòng cũng lo lắng thay. Nếu Cố gia có thêm nguồn thu, nàng cũng thấy mừng thầm.
Nhưng Cố Thanh Uyển lại lắc đầu: "Việc ép dầu tạm dừng đã, hai người cũng đừng để lộ ra ngoài. Chuyện này ta tự có tính toán, việc làm ăn này không vội được."
Tuy nghiên cứu việc ép dầu này vốn là để kiếm tiền, nhưng nàng rất tỉnh táo.
Ở cái thời đại mà mọi người chỉ dùng mỡ lợn này, việc đường đột đưa ra loại dầu thực vật giá thành rẻ, thứ mà bá tánh bình thường cũng có thể dùng được, chắc chắn sẽ gây ra một chấn động cực lớn.
Nếu Cố Thanh Uyển cứ thế mang dầu lạc ra, e rằng việc làm ăn chưa thành mà ngay cả bí phương kỹ thuật ép dầu cũng chẳng giữ nổi, giống như trường hợp của Thiệu chưởng quỹ ở Quảng Phúc t.ửu lầu vậy.
Hơn nữa hiện tại chỉ có một bộ máy ép gỗ nhỏ, muốn tạo thành quy mô lớn là điều không thực tế.
Tiền đề để đưa dầu lạc ra thị trường là nàng phải có đủ thực lực và một chỗ dựa vững chắc.
Cố Thanh Uyển nhìn thùng dầu trên mặt đất, rơi vào trầm mặc.
Thứ dầu này là viên gạch gõ cửa của nàng, nhưng nàng vẫn chưa có manh mối nào để biết nên gõ vào cánh cửa nhà ai...
Tống Thời Yến trở về rất nhanh, chắc hẳn là lên trấn tìm thẳng t.ửu lầu quen biết, bán xong liền quay về ngay.
Cố Thanh Uyển thấy môi y khô khốc, nhìn là biết ngay cả ngụm nước cũng chưa kịp uống, liền pha cho y một bát nước đường trắng.
Tống Thời Yến đúng là đang khát, nhận lấy bát nước rồi uống ngụm lớn. Khi dòng nước ngọt lịm vừa trôi xuống cổ họng, y khựng lại một chút, ngước mắt nhìn Cố Thanh Uyển.
Sau đó y uống cạn bát nước trong vài hơi. Thấy Cố Thanh Uyển định rót thêm, y liền dời bát đi: "Không cần đâu."
Tiếp đó, y từ trong n.g.ự.c lấy ra ba tờ ngân phiếu.
Một tờ năm mươi lượng, một tờ một trăm lượng, còn có thêm vài thỏi bạc vụn.
Tống Thời Yến đẩy tờ ngân phiếu một trăm lượng và ba mươi lượng bạc thỏi qua phía nàng.
"Con hắc hùng đó bán được một trăm tám mươi lượng. Mũi tên của muội là vết thương chí mạng, lại dùng xe bò nhà muội, ta chỉ lấy năm mươi lượng thôi, chỗ còn lại muội cất đi."
