Bị Bỏ Rơi Trong Lúc Chạy Nạn Đói Rét, Ta Mang Không Gian Dẫn Cả Nhà Sống Sót Làm Giàu - Chương 180: Hạ Lễ Của Phó Trì ---

Cập nhật lúc: 09/02/2026 11:03

Tuy chưa đến giờ lành, nhưng thế trận khai trương rõ rệt này vẫn thu hút không ít người qua đường ngoái nhìn.

Cố Thanh Uyển bế Xảo nhi xuống, sai người đ.á.n.h xe bò vào từ hậu viện, nhanh ch.óng xếp đồ kho lên giá để chuẩn bị khai trương.

Trong đám đông, có kẻ từ khi xe ngựa nhà họ Cố vào trấn Thanh Khê đã luôn dòm ngó, lúc này thấy xe ngựa đ.á.n.h vào hậu viện cửa tiệm, liền vội vàng xoay người rời đi.

Tống Thời Yến liếc nhìn bóng người lặng lẽ rút lui trong đám đông, ánh mắt khẽ nheo lại.

Cũng có người đang chú ý đến nhóm của Cố Thanh Uyển, khi thấy trang phục của nàng không còn vẻ bần hàn như lúc đến thuê tiệm, Đàm Trác liền có chút kinh ngạc.

Lại nhìn mấy người bên cạnh nàng, ngoại trừ thiếu niên trông tuổi tác không lớn kia, những người còn lại ăn vận đều không tầm thường, đặc biệt là tiểu nha đầu được bế trong lòng, gương mặt nhỏ nhắn phúng phính vừa nhìn đã biết là được nuôi dưỡng rất tốt.

Nói chung, gia đình này mà bảo là từ nông thôn lên, lão không tin.

Đồng thời lão lại càng ngứa ngáy trong lòng, muốn biết rốt cuộc gia đình này định mở tiệm gì?

Bày trận lớn thế này, ngộ nhỡ làm ăn không ra sao, chẳng lẽ lại định đến tìm lão đòi lại tiền thuê sao?

Cố Thanh Uyển cũng thấy Đàm Trác đang lộ vẻ tò mò trong đám đông, nhưng thấy lão không có ý định lộ diện, nàng cũng coi như không thấy.

Những người xung quanh có kẻ sống gần đó, vừa nhìn đã nhận ra Cố Thanh Uyển.

"Ơ? Ngươi chẳng phải là tiểu chủ quán đồ kho họ Cố sao? Nhà các ngươi sao mấy ngày nay không thấy bày hàng, chẳng lẽ không làm nữa à?"

Có người nói vậy, lập tức có không ít người chú ý đến nàng, đều vây quanh lại.

"Đúng là nàng ta rồi, ta nói này Cố tiểu chủ quán, mấy ngày nay ngươi đi đâu vậy, ta ngày nào cũng dậy sớm định đi xếp hàng, mà mấy ngày liền chẳng thấy các ngươi ra sạp."

"Phải đó, nhà ta hôm nay có khách, vốn định ngày hôm qua đến đặt trước với các ngươi một ít, kết quả lại vồ hụt. Hôm nay nhà ngươi có bán không? Còn hàng không, bao nhiêu cũng được, bớt cho ta một ít đi."

Cố Thanh Uyển nhìn mấy người bọn họ, đột nhiên thở dài một tiếng.

"Các vị chớ vội, hai ngày nay chúng ta không mở hàng cũng là có nguyên nhân cả."

Mọi người nghe vậy, lòng hiếu kỳ lập tức bị khơi dậy: "Có chuyện gì vậy, chẳng lẽ gặp phải rắc rối gì sao?"

Cố Thanh Uyển nghe vậy lại thở dài thêm tiếng nữa: "Trước đó có kẻ muốn mua lại bí phương đồ kho nhà chúng ta, nhưng bí phương này là gia truyền, không thể truyền ra ngoài. Không ngờ sau đó các cửa tiệm cung cấp gà vịt trên trấn bỗng nhiên đều không bán cho chúng ta nữa. Không có nguyên liệu, sạp hàng tự nhiên chẳng thể bày ra được."

Tống Thời Yến bất chợt ngước mắt nhìn nàng, hắn giờ mới biết, hóa ra có kẻ đã đến tìm nàng gây phiền phức...

Những người hai ngày nay không mua được đồ kho nghe đến đây, nhất thời đều tức giận không thôi.

"Lại có chuyện như vậy sao? Là kẻ nào? Cố tiểu chủ quán ngươi cứ nói ra đi, chúng ta nhất định đứng về phía ngươi. Đây chẳng phải là ép mua ép bán, cố ý ngáng chân người khác sao? Thật là độc ác!"

"Đúng vậy, làm ăn cốt ở chỗ thuận mua vừa bán, sao lại dùng thủ đoạn hạ lưu như vậy để ép người chứ! Cố cô nương, ngươi cứ nói kẻ đó là ai, sau này chúng ta nhất định sẽ không tới cửa tiệm nhà hắn nữa!"

Kẻ đến mua bí phương này, khả năng lớn cũng là người kinh doanh ăn uống trên trấn, cảm thấy nhà họ Cố cướp mất mối làm ăn của bọn họ.

Cố Thanh Uyển nghe vậy mới mỉm cười: "Mọi người ủng hộ ta như vậy, ta đã cảm thấy rất vui rồi, còn về phần là ai..."

Nàng dừng lại một chút, ra vẻ bất lực nói: "Thôi bỏ đi, chúng ta mới đến, cũng không muốn đắc tội với ai. May mà hai ngày nay ta đã tìm mua được gà vịt ở nơi khác, món đồ kho này mọi người vẫn có thể mua được."

Mọi người nghe thấy vậy, điều quan tâm nhất vẫn là đồ kho vẫn tiếp tục bán, ai nấy đều hân hoan vui sướng khôn cùng.

"Có phải vẫn ở chỗ cửa tiệm mì kia không, ta đi xếp hàng ngay đây."

"Đợi ta với, để ta mua trước đã, nhà ta hôm nay có khách từ nơi khác tới, họ còn bảo trấn Thanh Khê chúng ta chẳng có mỹ thực gì, đều là người trấn Thanh Khê cả, các ngươi phải cho ta cơ hội này để ta làm rạng danh trấn mình chứ."

"Phi, vì miếng ăn mà hạng quỷ kế gì cũng bịa ra được, muốn mua thì đi mà xếp hàng."

Cố Thanh Uyển thấy phản ứng của mọi người thì không nhịn được cười, vội vã vẫy tay ngăn họ lại: "Mọi người khoan đã, nhà ta không bày sạp ở đằng kia nữa."

Sau đó nàng chỉ vào cửa tiệm bên cạnh: "Mọi người đều yêu thích đồ kho nhà chúng ta như vậy, ta đương nhiên cũng không thể phụ lòng các vị thực khách. Nhà chúng ta đã thuê một gian cửa tiệm, sau này đồ kho sẽ bán suốt cả ngày. Hôm nay khai trương, mong mọi người nhiệt tình ủng hộ!"

Mấy người nghe xong, đều nhìn về phía tấm biển hiệu treo lụa đỏ, còn tưởng trên trấn lại có tiệm mới nào mở, không ngờ lại là tiệm đồ kho nhà họ Cố.

Hơn nữa tiểu chủ quán còn nói, sau này đồ kho sẽ cung ứng cả ngày?

Chẳng phải có nghĩa là không cần phải xếp hàng khổ sở nữa sao!

"Nhất định phải ủng hộ, nhất định phải ủng hộ! Cố tiểu chủ quán, khi nào thì mở cửa, ta nhất định là người đầu tiên vào mở hàng cho nhà ngươi!"

Cố Thanh Uyển cười, liếc nhìn thời gian thấy đã gần tới giờ lành, đang định cất lời thì thấy một chiếc xe ngựa dừng ngay trước cửa tiệm.

Sau đó, rèm xe được vén lên, một bóng dáng phong lưu tiêu sái, tay cầm quạt giấy bước xuống.

Nhìn thấy Cố Thanh Uyển, người đó lập tức nở một nụ cười sảng khoái.

"Ta nói này Cố muội t.ử, ngươi thật là chẳng biết điều nha, nhà ngươi mở cửa tiệm trên trấn mà chẳng hề báo cho ta một tiếng, dù sao chúng ta cũng được coi là chỗ quen biết cũ."

Cố Thanh Uyển thấy hắn, sững sờ trong giây lát, sau đó liền nghĩ ngay đến những lẵng hoa ở cửa.

Tống Thời Yến khi nhìn thấy vị đại thiếu gia ăn mặc lòe loẹt này, sắc mặt liền trầm xuống mấy phần, vẻ mặt lộ rõ sự lạnh nhạt.

"Phó thiếu gia, những lẵng hoa này là do ngài tặng sao?" Cố Thanh Uyển hỏi.

Phó Trì vô cùng đắc ý xòe quạt giấy ra, nhướng mày cười một cách trương dương: "Chớ còn ai nữa, muội xem các ngươi khai trương mà đến một kẻ tặng lễ cũng chẳng có, thật là hiu quạnh. Nếu không phải hôm qua ta thấy cái gã to xác nhà muội cầm tấm biển hiệu, liền lập tức bảo Nhẫn Đông đi chuẩn bị hạ lễ, thì buổi khai trương này của muội chẳng phải sẽ lạnh lẽo lắm sao?"

Nói xong, hắn lại vẫy tay với Nhẫn Đông ở phía sau.

"Các ngươi khi nào thì khai trương, để ta bảo Nhẫn Đông đốt pháo."

Tống Thời Yến nghe đến đây, trong lòng lập tức thắt lại, hắn vậy mà không nghĩ tới chuyện mua pháo, liền nhìn vị đại thiếu gia lòe loẹt kia, đôi môi càng mím c.h.ặ.t hơn.

Thực ra Cố Thanh Uyển cũng không quá để ý những thứ này, bởi lẽ món đồ kho này đã có danh tiếng trên trấn rồi, chỉ cần bảo Phạm Tiểu Khuê đi quảng bá một vòng trong phố Trường Hữu là không lo không có khách tới cửa.

"Cũng không cần thiết phải..."

"Sao lại không cần! Đây là khai trương, có nhà ai khai trương mà lại đơn sơ như muội không, đến cả pháo cũng chẳng đốt. Ai mà biết các ngươi khai trương cơ chứ, rượu ngon cũng sợ ngõ sâu nha, muội thật sự nghĩ món đồ kho này có thể tự bay mùi ra ngoài để mời gọi người ta chắc?"

Nói xong, hắn trưng ra bộ mặt đắc ý "túc trí đa mưu", đang định phẩy quạt thì bỗng nhìn thấy một khuôn mặt hầm hầm phía sau Cố Thanh Uyển.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.