Bị Bỏ Rơi Trong Lúc Chạy Nạn Đói Rét, Ta Mang Không Gian Dẫn Cả Nhà Sống Sót Làm Giàu - Chương 187: Thượng Lương Mời Khách ---
Cập nhật lúc: 09/02/2026 11:05
Lý chính xem xét một chút rồi nói: "Ngọn núi hoang này nói lớn không lớn, vị trí thôn ta hẻo lánh, nhưng núi hoang này cũng phải năm trăm văn một mẫu, cả ngọn núi có hai trăm ba mươi mẫu, tức là một trăm mười lăm lượng bạc."
Con số này khiến Đinh thị đứng bên cạnh cũng thấy kinh hãi, lại nghĩ đến việc nhà họ Cố vừa xây nhà vừa mở tiệm, trong tay sao có thể có một trăm lượng được?
Lý chính cũng nghĩ như vậy, tuy nhiên Cố Thanh Uyển lại nở nụ cười nhẹ nhõm, sảng khoái nói: "Không vấn đề gì, con mua."
Sau đó nàng lấy ra một tờ ngân phiếu một trăm lượng và mười mấy lượng bạc vụn.
Nhìn khoản tiền khổng lồ mà Cố Thanh Uyển tùy ý lấy ra, vợ chồng Triệu Lý chính: "..."
Dưới vẻ mặt phức tạp của Triệu Lý chính, thủ tục mua bán núi hoang nhanh ch.óng được hoàn tất, phần còn lại chỉ chờ lúc nào Triệu Lý chính lên trấn làm nốt các thủ tục giấy tờ là xong.
Bàn giao xong xuôi, Cố Thanh Uyển cất kỹ khế ước, bấy giờ mới nói: "Lý chính thúc, thẩm t.ử, hậu t.ử (ngày kia) nhà con thượng lương, mời mọi người đến dùng bữa, hai người nhất định phải nể mặt đó nhé, còn có Thiết Ngưu ca và tẩu t.ử cũng nhất định phải tới."
Triệu Lý chính biết nhà bọn họ đã xây xong, nghe vậy liền cười hì hì gật đầu: "Được, đến lúc đó chúng ta nhất định sẽ đi."
Xây nhà thượng lương là đại sự, ông chắc chắn phải tới góp vui.
Cố Thanh Uyển từ nhà Lý chính trở về, sắp xếp thực đơn cho tiệc thượng lương hậu t.ử, đồng thời cũng phải tính toán xem có bao nhiêu người.
Nhà họ Cố đến thôn chưa lâu, có một số mối quan hệ không tốt, tự nhiên không phải ai cũng mời.
Gia đình Lý chính, gia đình Tiểu Phan thị, nhà đẻ và nhà chồng của Chu Dĩnh, nhà Vương nhị gia cùng với những công nhân làm việc cho nhà mình, vừa vặn vợ của những công nhân này cũng có không ít người đã từng học nàng làm mứt đường phèn, không cần phải đi mời riêng nữa.
Cố Thanh Uyển nghĩ nghĩ, dường như cũng không còn ai khác.
Tính toán xong số người, nàng bảo Lâm thị đi soạn một danh sách mua sắm, ngày mai bảo Phạm Tiểu Khuê mang từ trên trấn về.
Sau đó nàng tìm đến vợ chồng nhà họ Chu, định đi lên ngọn núi hoang phía Bắc xem thử, việc chăn nuôi gà vịt thì bọn họ mới là người chuyên nghiệp.
Vợ chồng họ Chu hiện vẫn đang ở tạm nhà chồng của Chu Dĩnh, lúc mới đầu bọn họ vẫn rất lo lắng, hễ cứ ở nhà là lại giúp dọn dẹp nhà cửa sân vườn.
Chu Hán Dân biết con rể làm việc xây nhà bên nhà họ Cố rất mệt mỏi, nên đã bổ hết củi trong nhà, còn Lư thị thì ngày ngày tranh việc nấu cơm.
Hai vợ chồng họ giờ đã có tiền trong tay, cũng không ăn không của nhà nữ nhi con rể, lúc đi thu mua gà vịt còn tiện đường mua lương thực ở chợ lớn, thậm chí còn mua thêm cả thịt.
bà bà của Chu Dĩnh biết bọn họ đang làm việc cho nhà họ Cố thì vốn đã vui mừng, thấy bọn họ như vậy lại càng cười đến không khép được miệng.
Sáng sớm hôm nay mấy đứa trẻ nhà họ Cố qua nhắn lời, nói bảo vợ chồng họ Chu sang nhà họ Cố, nói là đại tỷ của tụi nó có việc tìm.
Lư thị vội vàng nhận lời, bảo dọn dẹp xong sẽ đi ngay.
Triệu Lưu thị vội cười hì hì đón lấy bát đũa trong tay bà: "Ái chà, việc này có thấm tháp gì đâu, thông gia mẫu bà khách khí quá rồi, mấy việc này cần gì đến bà phải làm, thôi được rồi, nhà họ Cố tìm hai người, mau sang đó đi, chỗ này cứ để ta lo."
Lư thị nghe vậy cười cười, cũng không tiện để Cố Thanh Uyển chờ lâu, lau lau tay: "Được, vậy chúng ta qua đó trước."
Vợ chồng họ Chu vừa đi, Triệu Dũng mới từ trong phòng bước ra, thấy bà đang dọn dẹp, nghĩ nghĩ một hồi rồi bước tới cầm bát giúp rửa một tay.
"Nương, nhạc phụ bọn họ là vì phải làm việc cho nhà họ Cố, thôn Thượng Thủy quá xa, muốn thuận tiện nên mới tạm trú ở nhà ta, hôm qua nhạc phụ về lại mua thêm năm cân lương thực, việc trong nhà cũng giúp làm không ít..."
Nghe nhi t.ử không đi làm công mà cứ đứng bên cạnh mình lải nhải, Triệu Lưu thị nghe mà phát phiền.
"Ái chà, ta còn cần anh phải nói sao, ta lại không biết chắc? Đã đến giờ rồi sao anh không đi làm công đi mà còn ở đây lầm bầm cái gì?"
Sau đó bà lộ ra vẻ mặt tinh khôn lại đắc ý: "Nhà họ Cố đó là người có bản lĩnh lớn, anh xem có dân chạy nạn nào mà trong thời gian ngắn vừa xây được nhà gạch xanh ngói lớn lại vừa mở được tiệm không? Nhạc phụ nhạc mẫu của anh có thể làm việc cho nhà họ Cố, đó là cái phúc khí lớn lắm đấy, ta đây cũng muốn làm việc cho nhà họ Cố, tiếc là ta không có cái bản lĩnh đó."
Nói xong, bà liếc nhìn về phía phòng của nhi t.ử một cái: "Là Dĩnh nhi bảo anh nói với ta à? Anh bảo nó đừng nghĩ nhiều, cha anh mất sớm, nhạc mẫu nó ở đây còn có người nói chuyện giải khuây với ta, cứ để họ yên tâm mà ở lại. Còn nữa, anh nói với Dĩnh nhi, bảo cha mẹ nó đừng có lúc nào cũng mua cái này cái kia, làm việc cho nhà họ Cố thì kiếm được mấy đồng bạc chứ? Đều là người một nhà, khách khí quá làm ta cũng chẳng biết nói sao."
Triệu Dũng nghe vậy, trên mặt lập tức rạng rỡ nụ cười, gật đầu thật mạnh: "Dạ, lát nữa con sẽ nói với Dĩnh nhi ngay."
Nói xong, hắn đặt bát trong tay xuống, quay người chạy đi: "Nương, đến giờ con làm công rồi, phải đi gấp đây, nương tự lo liệu nhé."
Triệu Lưu thị nghe vậy, cười mắng một tiếng: "Cái thằng ranh con này."
Trên núi phía Bắc, vợ chồng họ Chu nhìn ngọn núi hoang bát ngát này, khi nghe nói cả ngọn núi đã được nhà họ Cố mua lại, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
"Để nuôi gà vịt thì cũng không cần đến ngọn núi lớn thế này." Chu Hán Dân vẫn còn bàng hoàng.
Cố Thanh Uyển bỗng nhiên mỉm cười: "Không phải ạ, con định khoanh ra một khu đất để chăn nuôi, những chỗ còn lại con có sắp xếp khác. Mời hai người qua đây là muốn hỏi xem hai người thấy chỗ nào thích hợp? Cần diện tích bao nhiêu? Lượng dùng hàng ngày của nhà con hai người cũng rõ rồi đấy, sau này có lẽ còn mở thêm chi nhánh, nên nhu cầu gà vịt sẽ rất lớn."
Những điều này vợ chồng họ Chu đều biết, lập tức bắt đầu đi quanh ngọn núi hoang này, cuối cùng chọn ra được một khu đất thích hợp, chuẩn bị xây dựng khu chăn nuôi.
Nhà cửa cũng sắp hoàn công rồi, sau này chỉ cần dựng thêm cái lán cho khu chăn nuôi này, nghĩ đoạn, Cố Thanh Uyển chợt nhớ tới phương thức chăn nuôi ở kiếp trước, định bụng về lật xem trong không gian có tài liệu hoặc video nào liên quan không.
Thoắt cái đã đến ngày nhà họ Cố thượng lương.
Từ sáng sớm, các phụ nhân đều đến rất sớm, vừa tới đã bắt đầu giúp rửa rau thái thịt.
Thời buổi này mời khách dùng tiệc đều là làm tại nhà, cũng không có dịch vụ trọn gói như hiện đại, đa phần đều là người quen trong thôn tới giúp đỡ một tay.
Xung quanh Diệp Tiểu Vân và Diệp lão thái từ sáng sớm đã tràn ngập những lời chúc mừng, nụ cười trên mặt hai người chưa bao giờ dứt.
Nhà họ Cố gần đây trong thôn rất được chú ý, nay thượng lương, từ sớm cửa nhà đã vây quanh không ít người.
Có những người chưa từng nảy sinh xung đột mâu thuẫn với nhà họ Cố thì cười hì hì mang theo lễ vật đơn giản đến cửa, phần lớn là có ý định tạo quan hệ tốt.
Người ta đã mang lễ đến, nhà họ Cố tự nhiên không thể cự tuyệt, may mà nguyên liệu nhà họ Cố chuẩn bị không ít, những người không mời mà đến thường chỉ đi một mình, không kéo theo cả gia đình.
Ngược lại, không ít người từng có hiềm khích với nhà họ Cố, hoặc sau lưng từng nói xấu nhà họ Cố, lúc này chỉ có thể chua chát đứng nhìn, hoàn toàn không dám bước vào.
Triệu tam tẩu đứng ngoài đám đông, nhìn những người hoàn toàn chẳng có giao tình gì với nhà họ Cố xách một xâu củ cải khô đi vào, biểu cảm đố kỵ đến mức vặn vẹo.
Ngay sau đó bà ta đen mặt quay người đi sang nhà họ Cát.
