Bị Bỏ Rơi Trong Lúc Chạy Nạn Đói Rét, Ta Mang Không Gian Dẫn Cả Nhà Sống Sót Làm Giàu - Chương 301: Cố Viễn Kiều, Có Lẽ Chưa Chết... ---

Cập nhật lúc: 11/02/2026 00:07

Tiểu hoa viên đột nhiên yên tĩnh trở lại.

Vốn là yến tiệc tổ chức cho Khang Triệu Huy, giờ xảy ra chuyện thế này, ai còn tâm trí đâu mà ăn uống?

Khang Triệu Huy trực tiếp xua tay ra hiệu yến tiệc đến đây thôi, hắn không còn hứng thú nữa.

Không chỉ hắn, Phí Tuấn Tường lúc này cũng chẳng còn chút tâm trạng nào, hắn biết hôm nay mình đã hoàn toàn đắc tội với Khang Triệu Huy rồi.

Nếu không thể cho hắn một lời giải thích thỏa đáng, e rằng còn kết thù.

Còn về việc giải thích với Khang Triệu Huy thế nào, làm sao để hắn trút được cơn giận này...

Trong mắt Phí Tuấn Tường xẹt qua một tia lạnh lẽo.

Tự nhiên là dùng Cố Trân Trân...

Phí Tuấn Tường cố nén cơn giận và sự nhục nhã, cáo lỗi với các vị khách có mặt, tuyên bố hủy bỏ yến tiệc, mời mọi người rời đi.

Những người đến đây đều là bậc có danh tiếng ở huyện Phụng Hưng, ai cũng chẳng thiếu một bữa tiệc này, được xem một màn náo nhiệt thế này còn sướng hơn là ăn bất cứ thứ gì.

Từng người một rời đi.

Duy chỉ có Cố Thanh Uyển là không rời đi, vẫn đứng đó.

Phí Tuấn Tường lạnh lùng nhìn nàng, nén giận: “Phó Trì đi rồi, ngươi còn ở lại đây làm gì?”

Hắn phải cố gắng lắm mới không c.h.ử.i thề trước mặt Khang thiếu gia.

Cố Thanh Uyển mỉm cười, nhìn về phía Quỳnh cô nương, ánh mắt mang theo vài phần thâm ý: “Ta và Quỳnh cô nương là cố nhân, muốn ôn lại chuyện cũ, sao nào, Phí thiếu gia có ý kiến gì không?”

Phí Tuấn Tường: “...”

Hắn dám có ý kiến cái rắm ấy.

Quỳnh cô nương nhìn nàng, ánh mắt thoáng động, nói: “Đúng là cần phải ôn lại chuyện cũ.”

Khang thiếu gia cũng kinh ngạc nhìn hai người một cái, Quỳnh cô nương thực sự quen biết người ở huyện Phụng Hưng này sao?

Chờ đã, tiểu nha đầu này sao trông quen mắt thế nhỉ? Hình như hắn đã gặp nàng ở đâu rồi thì phải?

Khách khứa đã tản đi hết, Cố Trân Trân bị đưa tới phòng chứa củi phía sau.

Cố Thanh Uyển và Quỳnh cô nương thì ở trong căn khách phòng lúc trước.

Hai người vừa bước vào phòng, Sương Giáng theo sát phía sau liền trực tiếp quỳ xuống trước mặt Cố Thanh Uyển.

“Cố cô nương, chuyện lúc trước là do ta tự ý quyết định, tiểu thư nhà ta hoàn toàn không biết tình, mục tiêu của tiểu thư từ đầu đến cuối chỉ có Cố Trân Trân.”

Cố Thanh Uyển nhìn người đang quỳ dưới đất, không ngờ nàng ta lại quỳ xuống xin lỗi mình.

Nàng liếc nhìn Quỳnh cô nương một cái, thấy nàng ấy cau mày nhưng không lên tiếng.

Cố Thanh Uyển trực tiếp ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, nghiêng đầu cười: “Mục tiêu chỉ có Cố Trân Trân? Sao nào, đám người nhà họ Cố kia, ngươi không định thu dọn luôn à?”

Quỳnh cô nương nhìn người dưới đất, thở dài: “Ngươi lui xuống đi.”

Sương Giáng căng thẳng nhìn Quỳnh cô nương một cái, nàng ta thực lòng không muốn xin lỗi Cố Thanh Uyển, chỉ là thấy tiểu thư nhà mình thực sự không định kết oán với nàng nên sợ hành động của mình làm hỏng chuyện mới đứng ra xin lỗi.

Sương Giáng nhìn Cố Thanh Uyển một cái, c.ắ.n môi rồi lui ra ngoài.

Cố Thanh Uyển cầm một miếng bánh ngọt trong hộp thức ăn trên bàn, giống như đang ngắm nghía một thứ gì đó thú vị.

“Mấy lời vừa rồi, nha hoàn kia của ngươi đã giải thích qua một lần rồi.”

Quỳnh cô nương hơi khựng lại, biết nàng đang nói đến Hạ Chí.

Vốn dĩ nàng định để Hạ Chí đến tiểu hoa viên xem tình hình trước, thuận tiện xử lý một chút, nhưng mãi không thấy người đâu.

Giờ nghe thấy lời này thì hiểu ra, Hạ Chí đã bị nàng cầm chân rồi.

Lúc này nàng mới quan sát kỹ người trước mặt.

Chẳng qua mới vài tháng không gặp, sự thay đổi của Cố Thanh Uyển còn lớn hơn cả nàng, tia sáng sắc lạnh trong đôi mắt kia khiến nàng nhìn vào cũng cảm thấy ớn lạnh cả người.

Đây tuyệt đối không nên là ánh mắt xuất hiện ở Cố Thanh Uyển.

Không, cũng không hẳn.

Lúc bị tráo lương thực, Cố Thanh Uyển cũng như vậy, nhưng khi đó không rõ ràng, bây giờ mới thực sự cảm nhận được sự khác biệt của nàng.

Nàng mỉm cười: “Ngươi thay đổi nhiều quá.”

Cố Thanh Uyển cười như không cười: “Ngươi cũng vậy.”

Quỳnh cô nương im lặng một lúc: “Tên hiện tại của ta là Phương Quỳnh.”

Cố Thanh Uyển không tò mò về những chuyện đã xảy ra trên người nàng, mỗi người đều có kỳ ngộ của riêng mình.

Cố Khinh Khinh rõ ràng là có kỳ ngộ đặc biệt nào đó, không những không c.h.ế.t mà còn thay hình đổi dạng, trở thành đại tiểu thư đến từ kinh thành, Phương Quỳnh...

Đột nhiên, mắt Cố Thanh Uyển lóe lên, nhìn về phía Phương Quỳnh hỏi: “Người nhà họ Cố đều tin chắc rằng ngươi đã c.h.ế.t, cái điệu bộ đó cứ như thể ngươi bị g.i.ế.c ngay trước mặt bọn họ vậy, ngươi làm sao mà sống sót được?”

Phương Quỳnh cũng không ngờ Cố Thanh Uyển lại hỏi câu này.

Đó hẳn là quãng thời gian đen tối nhất trong đời nàng, nàng vốn không muốn nhắc lại.

Nhưng có lẽ vì sự oán hận không có chỗ phát tiết đối với nhà họ Cố, có lẽ vì sự bi ai cho thân phận bí mật không thể nói ra của mình.

Nàng nhìn Cố Thanh Uyển, chậm rãi gật đầu: “Cũng coi là vậy, không lâu sau khi các người rời đi, lúc ở phủ Vạn Thịnh, chúng ta gặp phải bạo loạn, tuy chúng ta đã trốn đi nhưng vẫn gặp phải lưu dân, bọn chúng muốn bắt Cố Trân Trân đi.”

Nói đến đây, khóe miệng Phương Quỳnh nở một nụ cười lạnh lùng: “Đám súc vật nhà họ Cố đó sao nỡ, Cố Trân Trân là phúc tinh của bọn chúng mà, còn trông chờ nàng ta mang lại vinh hoa phú quý cho cả nhà, tự nhiên là đẩy ta ra.”

Mắt Phương Quỳnh đỏ hoe ngấn lệ, nụ cười lạnh lẽo: “Chỉ cách nhau một gò đất, bọn chúng tận tai nghe thấy ta bị ức h.i.ế.p như thế nào.”

Tim Cố Thanh Uyển đập thình thịch, nhìn Phương Quỳnh, sắc mặt cũng trầm xuống vài phần: “Ngươi...”

Phương Quỳnh cười một tiếng: “Bọn chúng tưởng ta bị hành hạ đến c.h.ế.t, thực ra ta căn bản không bị ức h.i.ế.p, đám người đó bắt rất nhiều người, chưa đến lượt ta, sau đó ta đã trốn thoát được...”

Quá trình cụ thể, Phương Quỳnh không nhắc tới.

Nhưng nhìn bộ dạng của nàng, có lẽ đúng là chưa bị xâm hại.

Nhưng điều Cố Thanh Uyển nghĩ tới lúc này lại là một chuyện khác.

Người nhà họ Cố đều nghĩ Cố Khinh Khinh đã c.h.ế.t, thậm chí tin tưởng không chút nghi ngờ, chính mình giả quỷ nhát bọn họ, ngay cả Tôn thị ngày đầu tiên nhìn thấy mình cũng không nghĩ là Cố Khinh Khinh đã trở lại, chỉ tưởng là hồn phách của nàng ta về thôi.

Vậy thì, liệu có khả năng nào Cố Viễn Kiều thực ra cũng chưa c.h.ế.t không?

Tuy lúc đó Cố Khiêm thấy ông bị đ.â.m một đao, nhưng sau đó cũng không tìm thấy t.h.i t.h.ể của ông.

Biết đâu Cố Viễn Kiều cũng giống như Cố Khinh Khinh, mạng lớn không c.h.ế.t thì sao?

Dù biết khả năng này rất nhỏ, nhưng Cố Thanh Uyển vẫn không nhịn được mà suy đoán, thậm chí có chút kích động.

Phương Quỳnh thấy thần sắc nàng thay đổi, không biết nàng đang nghĩ gì nên cũng không hỏi.

Hồi lâu sau, Cố Thanh Uyển mới ngẩng đầu lên, cười nhìn Phương Quỳnh: “Chuyện của Cố Trân Trân, ngươi định cứ thế mà kết thúc sao?”

Phương Quỳnh nhìn nàng, ánh mắt lóe lên: “Ngươi muốn làm gì?”

Trong phòng chứa củi, lần đầu tiên Cố Trân Trân cảm nhận được thế nào là tuyệt vọng, bùn đất trong miệng thế nào cũng không khạc sạch được, cả đời này nàng chưa từng chịu uất ức lớn đến thế, không ngừng khóc lóc gào thét.

Tiếng gào thét rốt cuộc cũng gọi được Phí Tuấn Tường đến.

Nàng lệ đẫm bờ mi khóc lóc kể lể, muốn hắn niệm chút tình xưa, nhưng nàng rốt cuộc đã đ.á.n.h giá quá cao tình cảm của Phí Tuấn Tường dành cho mình.

Khi những lời nh.ụ.c m.ạ ác độc nhất thốt ra từ miệng Phí Tuấn Tường, khi những lằn roi vô tình nhất bị hắn giáng xuống.

Cố Trân Trân chỉ thấy trời sụp đất nứt, tan nát gào thét né tránh.

Đợi đến khi Phí Tuấn Tường trút giận xong rồi rời đi, Cố Trân Trân lết thân thể đầy vết thương, nằm rạp trên đất mà khóc rống lên.

Nàng không hiểu, rõ ràng trước đó mọi chuyện vẫn tốt đẹp, nàng bày mưu tính kế, nắm chắc mọi thứ trong lòng bàn tay, vậy mà chỉ trong vòng một canh giờ, tất cả đều tan biến.

Trời đất đảo lộn, khiến nàng rơi xuống vực thẳm vạn kiếp bất phục!

Đang mải suy nghĩ, cửa phòng chứa củi lại bị đẩy ra một lần nữa, Cố Trân Trân đã không còn dám ôm hy vọng gì nữa, co rúm người lại trốn về phía sau.

Nhưng khi nhìn thấy bóng dáng người vừa tới, đôi mắt nàng đột nhiên bùng lên hận thù ngút trời.

“Là các người, chính các người đã hại ta!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.