Bị Bỏ Rơi Trong Lúc Chạy Nạn Đói Rét, Ta Mang Không Gian Dẫn Cả Nhà Sống Sót Làm Giàu - Chương 60: Cuối Cùng Cũng Đến Phủ Cảnh Bình

Cập nhật lúc: 08/02/2026 10:02

Phó Trì nghe vậy, như vừa nghe phải chuyện cười lớn nhất thiên hạ, liền bật cười ha hả, giữa mày đầy vẻ phóng khoáng bay bổng.

“Ta nói này tiểu muội muội, câu hỏi này của ngươi thật lạ. Bổn thiếu gia trông giống kẻ thiếu tiền lắm sao?”

Cố Thanh Uyển nhướng mày, ý cười càng sâu:

“Vậy theo đại thiếu gia, mấy xiên thịt nướng này của ta, đáng giá bao nhiêu?”

Phó Trì sững người, ánh mắt rơi xuống mấy xiên thịt bên cạnh đống lửa.

Đó hẳn là thịt hoẵng, trong năm mất mùa này cũng xem như hiếm. Nhưng mỗi xiên chẳng có mấy miếng thịt, gà rừng thì đã ăn gần hết, còn khoai tây lại càng chẳng đáng tiền.

Tính qua tính lại, cùng lắm ba trăm văn là kịch trần rồi. Nhưng Phó đại thiếu gia xưa nay hào sảng, vung tay nói:

“Thế này đi, số còn lại ngươi nướng hết. Bổn thiếu gia thưởng ngươi một lạng bạc.”

Coi như giúp đỡ một nhà già trẻ đang chạy nạn.

Cố Thanh Uyển vẫn cười, nhưng tay chân lại không hề nhúc nhích.

Phó Trì thấy nàng không phản ứng, khẽ nhíu mày, dò hỏi:

“Chê ít à?”

Cố Thanh Uyển cong cong đôi mắt, lộ ra hàm răng trắng, chậm rãi giơ hai ngón tay.

“Hai lạng?” Phó Trì cũng dứt khoát, “Được, hai lạng thì hai lạng.”

Cố Thanh Uyển mỉm cười, lắc đầu nhẹ, thản nhiên thốt ra một con số:

“Ta nói… là hai mươi lạng.”

Hai mắt Phó Trì lập tức trừng to, giọng cao v.út lên tám phần:

“Bao nhiêu cơ!?”

Cố Thanh Uyển không nhanh không chậm, bắt đầu bẻ ngón tay tính sổ cho hắn:

“Phó đại thiếu gia, không phải ta hét giá trên trời. Ngài xem, đây là năm đại hạn, khắp nơi mất mùa. Ngài đưa ta hai lạng bạc, ở nơi hoang dã này cũng chưa chắc mua nổi nửa cân lương thực đâu. Giá lương trong phủ thành hiện giờ, e rằng đã tăng gấp mười lần không chỉ.”

“Hơn nữa, đây là thịt hoẵng từ núi tuyết. Đường núi khó đi thế nào, ngài cũng biết. Vì đ.á.n.h được miếng thịt tươi này, nói không chừng còn phải đối mặt với tuyết lở, mãnh thú , đây là đổi bằng nguy hiểm mất mạng…”

“Cho nên, riêng tiền nguyên liệu, đắt là có lý.”

Sắc mặt Phó Trì xanh lét vì tức. Hắn có tiền, nhưng không phải đồ ngốc để bị c.h.é.m đẹp:

“Có đắt đến mấy thì một cân thịt cũng không thể đáng hai mươi lạng! Tiểu nha đầu, lòng dạ đừng có đen quá.”

Cố Thanh Uyển lắc đầu ra chiều bất đồng:

“Nói vậy là sai rồi. Vừa rồi ta mới tính tiền nguyên liệu, còn chưa tính phí gia công ‘bí kỹ độc môn’ của ta nữa mà?”

Nàng liếc sang phía Bạch lão, giọng đầy thấu tình đạt lý:

“Nhưng ta thấy nhà các ngươi cũng có đầu bếp. Hay là… các ngươi mang về tự nấu ăn?”

Cổ họng Phó Trì nghẹn cứng:

“……”

Ở kinh thành, hắn ăn một bữa Mãn Hán Toàn Tịch ở t.ửu lầu tốt nhất cũng chưa tới hai mươi lạng, vậy mà mấy cây xiên này lại dám c.h.é.m hắn hai mươi lạng!

Thế nhưng ngửi mùi thịt thơm quyến rũ trong không khí, lại nghĩ đến những ngày tháng bị hành hạ vừa qua, hắn thật sự không chịu nổi nữa.

Hít sâu một hơi, hắn nghiến răng nhìn chằm chằm Cố Thanh Uyển:

“Hai mươi lạng , thì hai mươi lạng!”

Khóe môi Cố Thanh Uyển cong lên, nàng xòe một bàn tay, ngửa lòng bàn tay lên, lặng lẽ chờ đợi.

Phó Trì hừ lạnh một tiếng, quay đầu gào lớn về phía sau:

“Mạc thúc! Lấy hai mươi lạng bạc tới đây!”

Mạc thúc vốn đứng xa xa quan sát, thấy thiếu gia đi thương lượng mua bán còn cảm thấy an ủi. Nhưng vừa nghe con số này, suýt nữa thì loạng choạng ngã nhào.

Bao… bao nhiêu cơ?

Thiếu gia nhà ông chẳng lẽ bị con tiểu yêu tinh này mê hoặc mất trí rồi, để người ta lột da đến tận nhà ngoại như vậy sao!

Bạch lão cũng đen mặt như đáy nồi, hừ nặng một tiếng, dứt khoát mặc kệ Phó Trì, quay sang trừng mắt nhìn bốn tên hộ vệ:

“Trịnh Cao, Trịnh Đại, Trịnh Uy, Trịnh Vũ! Còn đứng ngây ra đó làm gì? Qua đây uống canh!”

Bốn huynh đệ “Cao Đại Uy Vũ” nhìn nhau câm nín:

“……”

Chúng ta có thể xin đổi nhiệm vụ, đi mua hai mươi lạng thịt nướng kia được không?

Mạc thúc tiến lại gần lôi Phó Trì ra một góc, cố gắng hạ thấp giọng, sốt sắng nói: “Đại thiếu gia, tiểu cô nương này rõ ràng là đang làm thịt ngài mà. Chẳng phải chỉ là chút thịt thôi sao, không được thì để ta nướng cho ngài ăn.”

Phó Trì cười như không cười đáp: “Mạc thúc, con gà lần trước thúc nướng, ngoài xương ra thì chẳng có chỗ nào là không cháy đen cả.”

“Hai mươi lượng thì hai mươi lượng, ta rốt cuộc muốn xem thử, tay nghề của nàng ta thế nào mà dám đòi ta tới hai mươi lượng bạc!”

Cố Thanh Uyển nhìn đống xiên gỗ đã bị Thái Đầu gặm sạch bách, bụng nàng rất không nể tình mà kêu lên một tiếng “vị tư”...

Khi Cố Thanh Uyển nhận lấy túi bạc nặng trịch, nàng nở nụ cười hài lòng: “Phó đại thiếu gia thật sảng khoái!”

Dứt lời, nàng liền gọi Diệp Tiểu Vân đang đứng ngẩn ngơ phía sau vì kinh ngạc trước màn thao tác này: “Nương, mang hết thịt qua đây, con phải trổ tài cho Phó thiếu gia xem một phen.”

Diệp Tiểu Vân ngơ ngác đưa thịt tới, sau đó nhìn túi bạc trĩu nặng trong tay nữ nhi, trái tim đập thình thịch liên hồi.

Trời đất ơi, cả đời này bà chưa bao giờ thấy nhiều tiền đến thế.

Nhà họ Cố tuy điều kiện không tính là khá giả, nhưng ở trong thôn cũng chẳng phải hạng nghèo nhất. Thu nhập của tam phòng cộng thêm tiền hoa lợi hằng năm của nhị lão ở lão trạch, tổng kết lại cả năm có được hai ba lượng bạc đã là tột đỉnh rồi.

Vậy mà Nhi Tỷ nhi nhà bà chỉ khua môi múa mép vài câu, đã kiếm được hẳn hai mươi lượng!?

Thiên linh địa linh ơi!

Trong lòng tuy chấn động khôn cùng, nhưng động tác của bà lại vô cùng lanh lẹ. Bà bày biện từng loại nguyên liệu mà Cố Thanh Uyển cần ra, sau đó bế Xảo tỷ nhi lánh sang một bên để... tiếp tục bàng hoàng.

Cố Thanh Uyển động tác thuần thục, dứt khoát bắt đầu nổi lửa nướng thịt. Từng xiên thịt đỏ tươi được đặt lên, sau đó rắc thêm gia vị bí truyền.

Mùi hương ngào ngạt lập tức xộc thẳng vào mũi, thơm nức lòng người.

Đôi mắt Phó Trì sáng rực lên, còn động tác nuốt nước miếng của Mạc thúc bên cạnh thì chưa từng dừng lại.

Cố Thanh Uyển nhìn hai người đang ngồi xổm trước mặt, trông chẳng khác nào hai chú ch.ó vàng lớn đang đợi được cho ăn.

Nàng nhanh ch.óng nướng xong mấy xiên đầu tiên rồi đưa tới: “Ngài ăn trước đi.”

Phó Trì vội vàng đón lấy, chẳng quản nóng hổi mà há miệng c.ắ.n một miếng lớn. Hương vị độc đáo nồng nàn ấy xông thẳng lên tận thiên linh cái của hắn.

“Ưm... ngon, quá ngon!” Phó Trì bị nóng đến mức lưỡi líu cả lại, nhưng vẫn không quên buông lời khen ngợi.

Bỗng nhiên hắn cảm thấy, hai mươi lượng bạc này bỏ ra dường như chẳng hề đắt chút nào?

Mạc thúc đứng bên cạnh nhìn đến trợn tròn mắt: “Thiếu gia, vị gì mà thơm thế?”

Phó Trì liếc nhìn Mạc thúc, lại nhìn đống xiên thịt cũng chẳng có bao nhiêu, thầm nghĩ Mạc thúc và đám người này dọc đường đi cũng vất vả rồi, đợi khi về tới nơi nhất định sẽ bù đắp t.ử tế cho bọn họ. Thế là hắn khẽ nghiêng người che đi, đáp: “Toàn mùi khói lửa thôi.”

Mạc thúc hỏi: “Hả? Có ngon không ạ?”

Phó Trì: “Cũng thường thôi, không ngon lắm.”

Mạc thúc: “Chín chưa thiếu gia?”

Phó Trì: “Hình như vẫn còn tái lắm.”

Mạc thúc: “Vậy để lão nô nếm giúp thiếu gia nhé.”

Phó Trì: “...”

Cố Thanh Uyển thấy cảnh tượng này thì buồn cười, nhưng cũng không dám cười ra mặt, lẳng lặng tiếp tục nướng thịt.

Số xiên thịt không ít, cuối cùng đều chui tọt vào bụng Phó Trì. Ngay cả mấy xiên khoai tây còn sót lại cũng bị hắn đ.á.n.h chén sạch sành sanh.

Cố Thanh Uyển nhìn đống xiên gỗ trống không dưới đất, ừm, tốt lắm, quả thực không lãng phí một chút nào.

Ăn no uống đủ, Phó Trì quay về chuẩn bị đi ngủ. Mạc thúc chỉ giành được duy nhất một xiên thịt, sau khi ăn xong đến cái que cũng không nỡ vứt, cứ thế ngậm xiên gỗ đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn Cố Thanh Uyển đã thức dậy nấu một bữa sáng đơn giản, sau đó cả nhà lại tiếp tục lên đường.

Cố Thanh Uyển liếc mắt nhìn qua, đám người Phó Trì không đi cùng đường với họ, hướng đi của bọn họ không phải là về phía phủ Cảnh Bình.

Càng tiến gần đến phủ Cảnh Bình, dân đói xuất hiện càng nhiều. Những kẻ mang dã tâm bất lương, lũ lưu dân chực chờ ở đây để ra tay với người qua đường cũng không hề ít.

Sau khi Cố Thanh Uyển dùng thủ đoạn lôi đình xử lý mấy kẻ có ý đồ xấu, quãng đường còn lại đã yên ổn hơn nhiều.

Mãi đến khi trời sắp tối, họ mới tới được phủ Cảnh Bình.

Thế nhưng, cảnh tượng trước mắt lại khiến Diệp Tiểu Vân phải hít một ngụm khí lạnh.

Cố Thanh Uyển nắm c.h.ặ.t thanh đao còn vương m.á.u trong tay, đôi mắt lạnh lùng nhìn cảnh tượng phía trước. Mọi thứ quả thực không khác mấy so với dự liệu của nàng...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.