Bị Bỏ Rơi Trong Lúc Chạy Nạn Đói Rét, Ta Mang Không Gian Dẫn Cả Nhà Sống Sót Làm Giàu - Chương 65: Mọi Người Mau Tới Xem Này, Tức Phụ Đánh Bà Mẹ Chồng Rồi!
Cập nhật lúc: 08/02/2026 10:03
Lời nói của Cố lão thái khiến vẻ phẫn nộ trên mặt Diệp Tiểu Vân lập tức đông cứng lại. Ngay giây tiếp theo, nàng như chộp được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, liều mạng túm c.h.ặ.t t.a.y áo Cố lão thái, giọng nói gần như mang theo cầu xin:
“Ngươi gặp ai rồi? Có phải là Viễn Kiều và Khiêm ca nhi không? Bọn họ hiện giờ ở đâu? Có phải cũng đã đến phủ Cảnh Bình rồi không?”
Nghe đến tên đại nhi t.ử và đại tôn t.ử, thần sắc Cố lão thái khẽ d.a.o động, nhưng ngay sau đó liền thô bạo hất tay nàng ra, hừ lạnh nói:
“Nếu ta có gặp con trai, việc đầu tiên ta làm nhất định là bảo nó lập tức hưu ngươi – cái đồ đàn bà nghịch t.ử bất hiếu này!”
Nghe được câu trả lời phủ định, toàn thân Diệp Tiểu Vân như bị rút cạn sức lực trong chớp mắt. Thân hình nàng loạng choạng, suýt nữa ngã quỵ. Cố Thanh Uyển mắt nhanh tay lẹ, lập tức đỡ lấy nàng.
“Ít nói nhảm thôi. Nếu còn dây dưa nữa, ta sẽ đi tìm quan sai bên kia để bàn cho rõ cái tội ‘buôn bán người’ này.”
Giọng Cố Thanh Uyển bình thản, nhưng lại lạnh lẽo đến thấu xương.
Cố lão thái lập tức nổi điên:
“Phóng rắm! Buôn bán người cái gì chứ? Ngươi là cháu gái ruột của ta, lão bà t.ử này muốn bán thì bán, ai dám quản?!”
Ánh mắt Cố Thanh Uyển khẽ nheo lại. Nếu không phải kiêng dè nơi này người đông mắt tạp, nàng thật sự không muốn tiếp tục dung túng cho đám hề nhảy nhót này nữa.
Cố lão thái đối diện với ánh mắt của nàng, chẳng hiểu vì sao lại cảm thấy cánh tay từng bị thương trước kia âm ỉ đau nhói. Bà ta nuốt khan một ngụm nước bọt, trong mắt tràn đầy oán độc, đột nhiên cười gằn:
“Diệp thị, ta có gặp bà già nhà ngươi rồi đấy – cái bà lão sắp chui vào quan tài ấy. Chậc chậc, đúng là t.h.ả.m thật. Phải nói người nhà họ Diệp các ngươi chẳng có ai được kết cục tốt. Cha ngươi bị lưu dân đ.á.n.h c.h.ế.t, mấy đứa huynh đệ ruột của ngươi thì trực tiếp vứt mẹ ngươi bên vệ đường. Ha ha ha! Một bà lão cô độc, hai tay trắng, không lương không áo, giờ này e rằng đã sớm c.h.ế.t cóng thành xác cứng rồi nhỉ? Đó gọi là báo ứng đấy!”
Nghe những lời ấy, Diệp Tiểu Vân tái mét không còn chút huyết sắc, một hơi nghẹn lại nơi cổ họng, suýt nữa thì ngất xỉu tại chỗ.
Ngay sau đó, nàng run rẩy chỉ tay vào Cố lão thái, mặc kệ thân thể đã rã rời, phát điên lao tới:
“Ngươi là đồ đàn bà đen lòng độc dạ, ta liều mạng với ngươi!”
Cố lão thái thấy vậy không những không sợ mà còn mừng thầm, lập tức kéo cổ họng gào khóc:
“Ôi trời ơi! Mọi người mau tới xem này! Con dâu bất hiếu đ.á.n.h bà mẹ chồng rồi!”
Trong mắt Cố Thanh Uyển lóe lên một tia lạnh lẽo. Nàng vươn tay chặn Diệp Tiểu Vân lại. Diệp Tiểu Vân đỏ hoe mắt nhìn con gái.
Chỉ thấy khóe môi Cố Thanh Uyển khẽ cong lên một nụ cười lạnh khó nhận ra. Ngay sau đó, nàng thuận thế chộp lấy cánh tay đang thò tới của Cố lão thái, dùng sức kéo mạnh một cái.
Khoảng cách giữa hai bên cực gần, nhưng trước bao ánh mắt đổ dồn, không một ai nhìn rõ động tác nhỏ của Cố Thanh Uyển. Chỉ thấy bà lão đang gào khóc kia bỗng nhiên như hổ đói vồ mồi, lao thẳng về phía hai mẹ con gầy yếu.
Cố Thanh Uyển nhanh tay véo mạnh một cái vào eo mẫu thân, hạ giọng nói:
“Kêu lên.”
Diệp Tiểu Vân tuy không hiểu gì, nhưng cơn đau nhói ở eo cùng mệnh lệnh của con gái khiến nàng theo bản năng bật lên một tiếng kêu đau đớn.
Cùng lúc đó, Cố Thanh Uyển tay chân phối hợp, âm thầm ra tay với Cố lão thái.
Cố lão thái còn chưa kịp phản ứng thì đã vì mất thăng bằng mà nặng nề đè lên hai mẹ con.
Cố Thanh Uyển thuận thế ngã ngồi xuống đất, cất giọng t.h.ả.m thiết kêu lên:
“Nãi nãi! Người có giận thì cứ trút lên người con, xin đừng đ.á.n.h nương con! Nương chỉ vì quá thương con nên mới như vậy thôi!”
Cố lão thái còn đang choáng váng thì đã cảm thấy trên người bị con nha đầu c.h.ế.t tiệt kia liên tiếp bấm véo, đá đạp bằng mấy đòn hiểm. Bà ta vừa định mở miệng kêu t.h.ả.m thì đã bị Cố Thanh Uyển tiện tay nhét một mảnh vải vụn vào miệng, bịt c.h.ặ.t không cho phát ra tiếng nào.
Thái Đầu vốn dĩ còn tưởng nãi nãi thật sự muốn đ.á.n.h mẹ và đại tỷ mình, kết quả thấy đại tỷ nháy mắt một cái, lại nhìn tiểu động tác của ba người, đôi mắt lập tức sáng lên, lao v.út tới.
“Nội, nội đừng đ.á.n.h mẹ và đại tỷ nữa, đừng đ.á.n.h chúng con nữa, hu hu hu... Thái Đầu sẽ đi cắt thịt đổi lương thực cho nội ăn, cầu nội đừng đ.á.n.h nữa.”
Thái Đầu vừa gào khóc vừa dùng thân hình nhỏ bé che chắn mọi góc độ, bao bọc lấy tay chân đang “hành hung” của đại tỷ mình.
Cố lão thái tức tới mức gân xanh trên mặt giật liên hồi, nhưng khổ nỗi không sao thét lên được, cơn đau truyền tới từ khắp cơ thể khiến bà ta trợn trắng mắt.
Con nhỏ c.h.ế.t tiệt này ra tay sao mà độc địa thế không biết, đau tới mức bà ta không tài nào chịu nổi, định bò dậy, nhưng cái chân đang mượn lực để đứng lên bỗng bị đá một cú thật mạnh. Bà ta mất đà, lại một lần nữa ngã sầm lên người hai mẹ con kia.
Mà lần này, khuỷu tay của Cố Thanh Uyển đ.á.n.h thẳng vào n.g.ự.c bà ta, đau đến mức bà ta đảo mắt, sắc mặt trắng bệch, suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ.
Đám người nhà họ Cố lúc đầu cũng bị cảnh này làm cho kinh hãi. Không ngờ lão thái thái nói động thủ là động thủ ngay được?
Tiền thị nhìn cảnh đó, chẳng hề có ý định can ngăn. Theo mụ thấy, lão thái thái nên dạy dỗ lại cái nhà Diệp thị này một trận, đ.á.n.h cho bọn họ biết thân biết phận cũng tốt.
Cố lão đầu không ngờ lão bà t.ử nhà mình lại xung động như vậy, nói đ.á.n.h là đ.á.n.h. Nhìn mẹ con nhà kia bị đ.á.n.h tới mức kêu la t.h.ả.m thiết, Thái Đầu bên cạnh thì khóc lóc om sòm, sắc mặt ông ta khó coi đến cực điểm.
“Các người còn đứng đó nhìn cái gì? Mau kéo bà già các người dậy!” Ông ta quát lớn một tiếng.
Tiền thị bị quát tới mức rụt cổ lại, sau đó “dạ” một tiếng, kéo Tôn thị tiến lên định can ngăn.
“Chao ôi, con nói này mẹ ơi, dù mẹ có tức giận đến đâu cũng không nên động tay động chân với bọn họ chứ. Tuy nói đại tẩu bất hiếu, mẹ dạy dỗ là phải đạo, nhưng để bản thân tức giận đến sinh bệnh thì không đáng đâu.”
Cố lão thái đâu còn tâm trí nghe mụ nói nhảm, hiện tại bà ta chỉ muốn mau ch.óng ngồi dậy. Chẳng biết con nhóc thối tha kia đã nhét thứ gì vào miệng bà ta, bà ta khạc nhổ nãy giờ vẫn không ra.
Hai cánh tay được Tiền thị và Tôn thị đỡ lấy, ngay khoảnh khắc bị kéo dậy, Cố Thanh Uyển tung chân đá thẳng vào bụng bà ta một cú thật mạnh. Đau đến mức nước mắt bà ta trào ra, lúc bà ta há hốc mồm, thứ trong miệng cũng bị Cố Thanh Uyển thu lại.
“Ối trời đất ơi, đau c.h.ế.t ta rồi! Đồ tiểu nương t.ử do tiện nhân sinh ra kia, ngươi dám đ.á.n.h ta? Tin hay không ta lột da ngươi ra!”
Có lại tự do, Cố lão thái tức tới mức đầu óc váng vất, lập tức tháo chiếc giày ra định nện vào người Cố Thanh Uyển.
Cố Thanh Uyển vội vàng ôm lấy Thái Đầu và mẹ mình đang đứng bên cạnh “can ngăn”, khuôn mặt non nớt hiện lên vẻ khiến người ta xót xa:
“Nội ơi, đừng đ.á.n.h nữa, là chúng con sai rồi. Thái Đầu nói đúng, chúng con nên đi cắt thịt đổi lương thực cho nội ăn, không nên cãi lời, cầu xin nội đừng đ.á.n.h chúng con nữa.”
Cố Thanh Uyển nói lời chân thành tha thiết làm Cố lão thái ngẩn ngơ. Con nhóc c.h.ế.t tiệt này nói cái gì vậy? Rốt cuộc là ai đ.á.n.h ai!
Hiện tại bà ta thấy chỗ nào trên người cũng đau, chẳng biết con nhóc này đã đ.á.n.h vào đâu, cơn đau cứ âm ỉ rồi bùng lên khiến bà ta sắp không nhịn nổi nữa.
Những người xung quanh chứng kiến cảnh này, trên mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ phẫn nộ và chán ghét, nhất là những người đã từng chịu khổ vì bà bà ở nhà.
“Bọn họ là hạng người gì vậy? Giữa thanh thiên bạch nhật mà lại đ.á.n.h đập mẹ góa con côi nhà người ta như thế, thật quá quắt!”
“Đúng thế, chẳng lẽ làm mẹ không nỡ bán nữ nhi đổi lương thực thì phải bị bà bà đ.á.n.h sao? Hơn nữa nam nhân và nhi t.ử lớn của vị tỷ muội này đi tìm lương thực cho cả nhà, giờ còn chưa rõ sống c.h.ế.t, vậy mà bà già này còn đối xử với họ như vậy, đúng là cầm thú.”
“Phải đó, còn dám đ.á.n.h người. Quan sai đang đứng kia kìa mà bà ta vẫn dám động thủ, đủ thấy ngày thường bà ta bắt nạt người khác thế nào.”
