Bị Bỏ Rơi Trong Lúc Chạy Nạn Đói Rét, Ta Mang Không Gian Dẫn Cả Nhà Sống Sót Làm Giàu - Chương 91: Giang Hạ ---
Cập nhật lúc: 08/02/2026 10:07
Gần như ngay tức khắc, cửa viện hé ra một khe nhỏ, một đôi mắt đen lánh ẩn sau khe cửa, mang theo vài phần căng thẳng và bất an nhìn nàng.
Cố Thanh Uyển thầm nghĩ đứa nhỏ này chắc hẳn vẫn luôn đứng sau cửa chờ đợi, bất giác bật cười khẽ: "Chuyện đêm qua, đa tạ đệ."
Cậu bé nghe thấy lời cảm ơn này, cả người căng cứng, ngón tay siết c.h.ặ.t vạt áo, nhịp tim đập loạn xạ: "Không... không cần khách khí."
Dường như chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt cậu bé bỗng trở nên lo lắng, cục cữ nhìn Cố Thanh Uyển, vì quá vội vàng nên lời nói cũng không được lưu loát: "Ta... ta không phải cố ý không... không ra ngoài làm chứng cho tỷ, là bởi vì không có ai, không có ai..." tin ta cả.
Khuôn mặt Giang Hạ đỏ bừng, lời phía sau nửa ngày cũng không thốt ra được, vì sốt ruột mà mắt cũng đỏ lên, khóe môi trĩu xuống, cố nén vị đắng chát trong lòng, nhìn Cố Thanh Uyển với vẻ cầu xin.
"Ta... ta sẽ không trộm đồ nhà tỷ, ta... ta cũng không trèo tường. Chút nữa ta sẽ xây tường viện thật cao, các người... các người đừng... đừng ghét bỏ ta."
Đứa nhỏ bé bỏng ấy, đáy mắt tràn ngập khát vọng và sự khẩn cầu, sợ rằng người nhà họ Cố mới dọn đến này mới ở một đêm đã muốn dọn đi mất.
Cậu... cậu muốn bọn họ ở lại đây. Mỗi ngày chỉ cần nghe tiếng động từ sân bên cạnh vọng sang đối với cậu đã là đủ rồi.
Cố Thanh Uyển nhìn cậu bé đang khẩn cầu một cách hèn mọn, chân mày khẽ nhíu lại, trong lòng nảy sinh một cảm giác xót xa khó tả.
Giang Hạ thấy biểu tình của nàng, chút dũng khí khó khăn lắm mới lấy ra được bỗng chốc tan biến sạch sành sanh, cậu cúi đầu nhìn mũi chân mình.
Lại như vậy rồi sao...
Giây tiếp theo, trên đỉnh đầu truyền đến cảm giác ấm áp, tiếng cười dịu dàng của thiếu nữ vang lên bên tai, mang theo hơi ấm mà đã lâu lắm rồi cậu chưa được cảm nhận.
"Tại sao phải ghét bỏ đệ? Đệ rất dũng cảm, lại rất thông minh, hôm qua đệ đã mạo hiểm nhắc nhở chúng ta, đúng là một tiểu nam t.ử hán."
Nghe thấy lời này, Giang Hạ vụt ngẩng đầu lên, đôi mắt đen lánh quanh năm như bị phủ một lớp sương mù xám xịt kia, lúc này bỗng sáng rực như chứa cả vạn vì tinh tú.
Sau đó nhìn Cố Thanh Uyển sạch sẽ đứng trước mặt, nghĩ đến mái đầu không biết đã bao lâu chưa gội của mình, mặt cậu đỏ bừng đến mức không thể nhìn nổi, đôi môi mấp máy nửa ngày cũng không thốt nên lời.
"Cầm lấy cái này đi."
Một túi vải nhỏ bỗng nhiên được đưa tới trước mặt, Giang Hạ ngẩn ra, không đưa tay nhận, nhưng đã bị Cố Thanh Uyển trực tiếp nhét vào bàn tay nhỏ bé đen nhẻm của cậu.
"Tỷ tỷ mời đệ ăn kẹo." Thiếu nữ đôi mắt cong cong như trăng khuyết, tiếng cười thanh linh khiến lòng Giang Hạ như có dòng suối ấm chảy qua.
Tuy nhiên ngay sau đó, Giang Hạ như cầm phải hòn than nóng, vội vàng muốn trả lại cho Cố Thanh Uyển: "Không... không cần đâu, ta không lấy."
Cố Thanh Uyển lại rất mạnh mẽ đẩy tay cậu về, liếc nhìn vào trong sân một chút: "Đệ... chỉ sống một mình thôi sao?"
Dù từ lời bàn tán của thôn dân lúc nãy nàng đã đoán được phần nào, nhưng vẫn muốn xác nhận lại một phen.
Giang Hạ nghĩ đến căn sân đơn sơ của nhà mình, ngượng ngùng dời bước, cố gắng che chắn tầm mắt của Cố Thanh Uyển, cúi đầu giọng lí nhí: "Chỉ... chỉ có mình ta thôi. Cha mẹ mất từ khi ta còn nhỏ, nãi nãi... ba năm trước cũng đi rồi."
Cố Thanh Uyển nhìn cậu bé trước mặt, trông chỉ lớn hơn Thái Đầu chừng một hai tuổi, bên cạnh không còn một người thân nào, lại còn bị người trong thôn ghẻ lạnh, có thể thấy đứa trẻ này ngày thường sống khổ sở thế nào.
Cố Thanh Uyển định nói thêm gì đó, liền nghe thấy tiếng gọi của Diệp Tiểu Vân từ nhà bên vọng sang, nàng lập tức ngẩng đầu cao giọng đáp lại một tiếng.
Giang Hạ lập tức lùi người vào trong cửa, khép cánh cửa gỗ lại quá nửa: "Tỷ... tỷ mau về đi."
Nếu để nương nàng nhìn thấy nàng nói chuyện với cậu, có lẽ nàng sẽ bị mắng mất.
Trẻ con trong thôn đều như vậy, hễ nói chuyện với cậu, hễ về nhà là sẽ bị mắng.
Nói xong, Giang Hạ trực tiếp đóng cửa lại, để lại Cố Thanh Uyển còn chưa kịp mở lời.
Nàng khẽ thở dài, xoay người trở về sân nhà mình.
Ngăn cách bởi một cánh cửa, Giang Hạ nâng bọc điểm tâm trong tay, ngẩn ngơ hồi lâu không dứt ra được, sau đó chợt nghĩ đến điều gì, sắc mặt liền biến đổi, phi nhanh vào trong phòng.
Nhìn căn nhà đơn sơ của mình, miếng điểm tâm được bọc trong chiếc khăn tay sạch sẽ mà cậu tìm mãi không thấy chỗ nào thích hợp để đặt, cuối cùng đành bỏ vào trong chiếc bát ăn cơm đã được rửa sạch sẽ của mình.
Sau đó cậu đi rửa tay, nước đá lạnh buốt khiến đôi bàn tay đỏ ửng, cậu lại túm túm tóc mình, gắng sức ngửi thử, không hôi lắm, nhưng có hơi bẩn.
Nghĩ đến đôi bàn tay sạch sẽ của Cố Thanh Uyển, lần đầu tiên cậu cảm thấy xấu hổ đến thế, thẹn thùng đến mức hốc mắt có chút đỏ lên, sau đó nhìn về phía dấu tay đen nhẻm trên bọc điểm tâm kia...
Cố Thanh Uyển trở lại sân nhà mình, thấy Diệp Tiểu Vân dường như vừa rửa tay xong, đôi tay vẫn còn run lẩy bẩy, một phần là do bị gậy chấn động, một phần là vì trong lòng còn hoảng hốt.
"Nương, sao vậy?" Cố Thanh Uyển hỏi.
Diệp Tiểu Vân cố gắng kìm lại đôi tay, nói: "Nương vừa nghe tiểu Phan thị hôm qua kể chuyện nhà bên cạnh. Đứa trẻ nhà hàng xóm ấy cũng là một kẻ đáng thương. Hôm qua nó có thể không quản nguy hiểm giúp ta, thế nào cũng không thể giống như những lời đám người kia nói. Haizz, một đứa nhỏ chừng ấy tuổi, thật không dễ dàng gì."
"Vốn dĩ hôm qua đã định hôm nay sang nhà bên xem sao, giờ tình hình này, nương định mang chút đồ cho nó, mà chưa biết đưa cái gì, muốn gọi con xem thử."
Bà vừa mới trở về xem các con, lại thêm việc đi tay không cũng không tiện lên cửa, nên về trước một chuyến.
Cố Thanh Uyển không ngờ nương mình lại đang trăn trở chuyện này, bèn bật cười, sau đó cũng suy tính một chút.
"Cứ mang chút đồ ăn sang trước đã, dù sao cũng là hàng xóm, còn nhiều cơ hội mà."
Diệp Tiểu Vân gật đầu: "Con nói đúng, vậy cứ mang chút đồ ăn sang."
Thái Đầu và Xảo Thư đã rửa mặt chải đầu xong, nghe nương và đại tỷ đối thoại thì tò mò nhìn sang.
"Đại tỷ, đêm qua là người nhà bên cạnh báo tin cho chúng ta sao? Vậy đệ cũng muốn đi cảm ơn người ta!" Thái Đầu tự nguyện xung phong.
Xảo Thư không hiểu lắm, chỉ biết mọi người sắp ra ngoài, bèn lạch bạch chạy tới, góp vui nói: "Đi, đi."
Cố Thanh Uyển nghĩ đến cậu bé có chút tự ti lại hay thẹn thùng nhà bên, cảm thấy lần đầu lên cửa vẫn không nên đi quá đông người.
"Đại tỷ và nương đi trước, lát nữa sẽ dẫn hai đứa sang sau có được không?"
Để hai đứa nhỏ trông nhà, Cố Thanh Uyển và Diệp Tiểu Vân mang theo ít đồ ăn sang nhà bên.
Hai người vừa mới bước vào sân nhà Giang Hạ, đã có thôn dân đi ngang qua nhỏ giọng xì xào.
"Nhà họ Cố này lại còn tự mình tìm đến nhà tiểu ôn thần kia, chẳng sợ ám phải vận xui sao. Cũng phải, nhà họ Cố này mới đến, chắc chắn cái gì cũng không biết."
"Quản người ta làm gì, sau này chịu thiệt thì tự biết thôi. Hồi đó ai mà chẳng thương hại thằng ranh con đó, kết quả thì sao, đúng là một lũ sói mắt trắng, nhà họ Cố này muốn làm người tốt thì cứ để mặc họ đi."
Lại nói về nhà Giang Hạ, cậu cũng không ngờ thẩm thẩm và tỷ tỷ nhà bên cạnh lại cùng nhau tới nhà mình.
Sau khi mời hai người vào phòng, cậu cục cữ đứng đó, chân tay luống cuống, cậu không nhớ nổi đã bao lâu rồi không có người tới nhà mình.
Diệp Tiểu Vân cũng kinh ngạc nhìn căn nhà trước mặt. Hồi ở thôn Ngưu Đầu, điều kiện nhà bà đã đủ tệ rồi, vậy mà căn nhà này thậm chí còn chẳng bằng căn nhà bỏ hoang lâu ngày bên cạnh.
Một đứa trẻ, ngày thường nhà có chỗ nào hỏng hóc căn bản sẽ không biết sửa, cũng chẳng dám đi tìm lý chính, cứ thế chắp vá đông tây mà sống qua ngày.
Cửa trước thì hỏng, đóng không kín, giường đất sập mất một nửa, trong phòng chẳng có lấy hai món đồ gia dụng ra hồn, chỉ có mấy bộ quần áo chăn màn lẻ tẻ được xếp méo mó đặt trên giường.
Diệp Tiểu Vân nhìn hoàn cảnh này, thậm chí không thể tưởng tượng nổi đứa nhỏ này làm sao có thể sống ở đây, trong lòng xót xa không nỡ, ánh mắt nhìn Giang Hạ càng thêm phần thương cảm.
Còn Giang Hạ vẫn luôn đứng đó cúi đầu, rõ ràng là giữa mùa đông giá rét, nhưng cậu lại thấy cả đại não ong ong, giống như bị thiêu đốt vậy.
Nhà cậu quá rách nát, rách đến mức cậu không dám ngẩng đầu nhìn hai người y phục sạch sẽ chỉnh tề đối diện.
"Ta... ta đi đun nước cho mọi người uống."
Cậu nhớ mang máng, trong nhà có khách đến thì phải rót nước.
Diệp Tiểu Vân vội vàng cản cậu lại: "Đứa nhỏ này, không cần đi đâu, chúng ta không khát."
Giang Hạ đứng một bên, luống cuống bấu lấy ngón tay, đã lâu không tiếp xúc với người khác, cậu thậm chí không biết mình phải làm gì, nói gì.
Diệp Tiểu Vân nhận ra sự không tự nhiên của cậu, thở dài một tiếng, đặt đồ mang tới lên cạnh giường đất, cố gắng hạ giọng dịu dàng: "Chúng ta mới chuyển tới thôn Mãn Thủy này, con cứ gọi nương một tiếng Cố thẩm thẩm. Sau này chúng ta là hàng xóm rồi, có gì cần giúp đỡ cứ sang bên cạnh gọi thẩm."
Giang Hạ im lặng một thoáng, sau đó gật gật đầu.
Cố Thanh Uyển nhìn dáng vẻ không hay nói chuyện, lại rất mất tự nhiên của cậu, khẽ cười: "Nhà tỷ còn có hai đệ đệ muội muội nhỏ tuổi hơn đệ, sau này đệ có thể sang tìm chúng chơi cùng."
Giang Hạ đột nhiên ngẩng đầu lên, đáy mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc, dường như đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy có người nói rằng con cái nhà họ có thể chơi với cậu.
Sau đó cậu lại cúi đầu, không nói không rằng, chẳng dám có lấy một tia vui mừng hay hớn hở.
Bởi vì cậu biết, thái độ như vậy sẽ không duy trì được lâu đâu, rồi họ cũng sẽ giống như người trong thôn, chán ghét cậu thôi.
Nhưng cậu chỉ hy vọng bọn họ đừng dọn đi, cứ ở lại nhà bên cạnh, thế là cậu đã rất vui rồi, cậu cũng sẽ không đi làm phiền họ đâu.
Có thể thấy thái độ của Giang Hạ đối với hai người bỗng trở nên lãnh đạm và có chút bài xích, Cố Thanh Uyển và Diệp Tiểu Vân nhìn nhau một cái, nói thêm hai câu dặn cậu có chuyện gì nhất định phải sang tìm bọn họ, rồi mới đứng dậy rời đi.
Nhìn hai người ra khỏi sân, Giang Hạ thất thần ngẩn ra, căn phòng dường như lại khôi phục vẻ trống trải lạnh lẽo như trước, cậu ôm bọc đồ trên giường lên, nhưng không mở ra, cảm giác có chút nặng.
Không biết qua bao lâu, cậu ôm bọc đồ đi ra sân, nghe tiếng khói bốc lên từ ống khói nhà bên, tiếng nói chuyện thấp thoáng, còn có tiếng cười đùa của trẻ nhỏ và tiếng ch.ó con sủa vang.
Chân mày cậu giãn ra, cậu nhích lại gần góc tường, ngồi xổm xuống, lắng tai nghe động tĩnh nhà bên.
"Nương, nhà mình hết củi rồi, ăn cơm xong mình lên núi nhặt ít củi về đi."
Sau này phải sống ở đây rồi, phải chuẩn bị nhiều củi lửa một chút mới được, thời tiết này tuy đã ấm dần nhưng vẫn còn lạnh một thời gian nữa.
Giang Hạ nghe thấy giọng nói non nớt từ nhà bên truyền tới thì ngẩn ra, sau đó đứng bật dậy phi nhanh vào phòng, cất giấu bọc đồ trong n.g.ự.c như báu vật, xách lấy một chiếc liềm nhỏ trong bếp, chạy ra khỏi nhà, đi về hướng lên núi.
Nhà họ Cố bên cạnh hâm nóng lại cơm canh tối qua, Diệp Tiểu Vân rướn cổ nhìn sang nhà bên một cái: "Sân nhà bên sao vẫn chưa thấy đỏ lửa nhỉ, đứa nhỏ đó từ sáng tới giờ không biết đã ăn gì chưa."
Vốn dĩ bà có ý định gọi đứa nhỏ đó sang nhà mình ăn cơm, nhưng thấy đứa nhỏ ấy đối mặt với họ còn có vẻ không tự nhiên, nên không dám mạo muội mở lời.
Cố Thanh Uyển nghĩ đến động tĩnh bên nhà hàng xóm vừa rồi, bèn nói: "Hình như ra ngoài rồi ạ."
Cả nhà bốn người dùng bữa xong, thu dọn đơn giản một chút rồi chuẩn bị cùng nhau lên núi.
Củi khô Cố Thanh Uyển thu thập ở cái thôn trước khi vào núi cũng chẳng còn bao nhiêu, giờ định cư ở đây, trước khi sang xuân thì gỗ củi là vật tiêu hao quan trọng nhất, phải đi tìm một ít mang về.
Vốn dĩ nàng định đi một mình, kết quả Diệp Tiểu Vân nói thế nào cũng không đồng ý.
Vốn đã đất khách quê người, hôm qua vừa tới đã gặp mấy kẻ xấu, bà làm sao yên tâm để Cố Thanh Uyển một mình lên núi cho được?
Thái Đầu cũng giơ tay, tự nguyện xung phong: "Đệ cũng đi, đệ sức dài vai rộng, cũng có thể kéo được rất nhiều củi về."
Thái Đầu đã đi, Xảo Thư tự nhiên không thể bỏ lại ở nhà, Tiểu Hôi cũng phải mang theo.
Thế nên cuối cùng thành ra cả nhà cùng nhau hành động.
Cả nhà cùng ra ngoài nên có chút lề mề, mãi một lúc lâu sau mới thu xếp xong để xuất phát.
Thái Đầu lạch bạch chạy lên phía trước, vừa mở cửa bước chân ra thì suýt chút nữa bị vấp ngã nhào.
Đứng vững lại sau đó, nhìn bó củi lớn chất đống ngoài cổng nhà mình, cậu nhóc liền trợn tròn mắt.
"Nương, đại tỷ, nhà ai để củi ở cửa nhà mình thế này?"
Cố Thanh Uyển bước tới, nhìn bó củi kia cũng ngẩn người. Những cành củi được bẻ gãy với chiều dài tương đương nhau, được buộc lại vô cùng chắc chắn, đặt ngay trước chính môn nhà nàng, rõ ràng là tặng cho nhà bọn họ.
Nhà nàng mới tới, cũng chẳng quen biết ai, không thể có chuyện người ta đem tặng củi được.
Đột nhiên, Cố Thanh Uyển nghĩ đến tiếng hét vừa rồi của Thái Đầu, ánh mắt nhìn sang nhà bên cạnh, do dự một thoáng rồi nói: "Chắc là do Giang Hạ nhà bên mang tới đấy."
Diệp Tiểu Vân lập tức "ôi chao" một tiếng: "Đứa nhỏ này, nhà mình còn chưa đỏ lửa nấu cơm mà đã chạy đi nhặt củi cho nhà ta rồi. Ta thấy trong sân nhà nó cũng chẳng có mấy củi đâu, không được, nương phải sang xem thử."
Diệp Tiểu Vân vội vàng đi sang nhà bên, nhưng trong sân chẳng có bóng người.
"Sao lại không có ai thế này, chẳng lẽ lại lên núi nhặt củi rồi? Chúng ta mau đuổi theo xem sao, đứa nhỏ chừng ấy tuổi mà gầy giơ xương ra, lấy đâu ra sức mà vác mấy bó củi này."
Cả nhà vội vàng đi lên núi, xem có thể đón được Giang Hạ hay không.
Tuy nhiên, người mà bọn họ tưởng là đã chạy lên núi là Giang Hạ, lúc này lại đang nhút nhát đứng trước cửa nhà lý chính, đi qua đi lại hồi lâu vẫn không dám vào.
Mãi đến khi Đinh thị, nương t.ử của lý chính, bưng bô nước tiểu của tôn t.ử ra đổ, mới nhìn thấy bóng dáng đang lưỡng lự ngoài viện.
"Giang Hạ? Thằng bé này, lảng vảng ngoài cổng làm gì thế, có chuyện gì sao? Sao không vào nhà?"
Giang Hạ nhìn Đinh thị, hai tay bấu lấy vạt áo, ấp úng hồi lâu: "Ta... ta tìm Lý chính gia gia."
Đinh thị nhìn Giang Hạ giữa mùa đông giá rét mà mặc phong phanh, trên tai còn mọc cả nốt lạnh, thở dài một tiếng: "Lý chính gia gia của con ở trong phòng đấy, mau vào đi."
Giang Hạ mím môi, không vào: "Ta..."
"Đây chẳng phải Giang Hạ sao, trời lạnh thế này đứng ngoài làm gì, mau vào đi." Nghe thấy động tĩnh, Triệu Đạt khoác chiếc áo da cừu bước ra, thấy bóng người gầy gò trong gió lạnh, vội vàng vẫy tay.
Giang Hạ thấy ông, lúc này mới nói: "Lý chính gia gia, ta muốn mượn xẻng nhà ngài một chút."
Triệu Đạt nghe vậy thì ngẩn ra, rảo bước đi tới: "Sao vậy, nhà có chỗ nào hỏng sao? Để ta tìm mấy người qua xem cho con."
Giang Hạ vội vàng xua tay: "Không, không hỏng, ta muốn mượn xẻng trộn ít bùn, xây... xây tường."
Đứa trẻ mới mấy tuổi đầu, lúc này cúi gầm mặt, nhìn mũi giày bết bát bùn đất sắp rách toạc của mình, chỉ có thể thấy một mái đầu khô khốc rối loạn.
Triệu Đạt nhìn đứa nhỏ trước mặt, thở dài một tiếng, mang xẻng tới: "Đi, Lý chính gia gia giúp con xây."
Giang Hạ vội vàng hoảng hốt xua tay: "Không, không cần đâu, tự ta làm được."
Nói xong, cậu cầm lấy chiếc xẻng từ tay Triệu Đạt, mặt đỏ bừng, ấp úng nửa ngày: "Ta dùng xong sẽ mang trả ngay."
Sau đó cậu xoay người chạy biến, để lại Triệu Đạt muốn nói lại thôi.
"Đứa nhỏ này..."
