Bị Bỏ Rơi Trong Lúc Chạy Nạn Đói Rét, Ta Mang Không Gian Dẫn Cả Nhà Sống Sót Làm Giàu - Chương 96: Có Phải Giang Hạ Ca Ca Tới Không? ---
Cập nhật lúc: 08/02/2026 10:08
Cố Thanh Uyển thấy trên mặt cậu bé hiếm khi có được chút sức sống, không khỏi mỉm cười: "Đi thôi."
Thế nhưng giây sau đó, nụ cười trên mặt Giang Hạ vụt tắt, y cúi người nhặt hai khúc xẻng sắt gãy dưới đất lên, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ lạc lõng và hối hận.
"Cố... Cố tỷ tỷ, tỷ về trước đi, ta còn có việc." Nói xong, y ôm hai khúc xẻng, quay người chạy biến.
Cố Thanh Uyển nhìn theo hướng y rời đi, cũng sải bước đi theo.
Triệu Đạt ra ngoài giúp Cố Thanh Uyển liên hệ việc dựng nhà vẫn chưa về. Đinh thị giặt xong tã cho cháu nội, vừa bưng nước ra đổ thì thấy Giang Hạ tay cầm hai khúc xẻng gãy, liền "úi chà" một tiếng, vội vàng đặt chậu xuống bước tới.
Giang Hạ thấy vậy càng thêm luống cuống, đứng chôn chân tại chỗ, hai bàn chân cứ di di dưới đất.
Đinh thị nhìn chiếc xẻng sắt nhà mình gãy đôi mà xót xa không thôi, trực tiếp giật lấy từ tay Giang Hạ: "Trời đất, sao... sao lại ra nông nỗi này? Cái thằng bé này, dùng cái xẻng mà cũng để gãy thế này được sao, ngươi đã làm cái gì hả?"
Giang Hạ thấy Đinh thị xót chiếc xẻng, giọng điệu thúc giục hỏi han, liền cúi đầu, lí nhí đáp: "Xin... xin lỗi, ta... ta sẽ đền một cái mới tốt hơn."
Đinh thị nhìn đứa trẻ trước mặt, trong lòng đầy bực bội nhưng cũng chẳng thể trút lên đầu một đứa trẻ: "Aizz, ngươi... thôi thôi bỏ đi, lát nữa bảo Thiết Ngưu thúc ngươi sửa lại xem sao. Ngươi đấy, dùng đồ đạc mà chẳng cẩn thận gì cả."
Giang Hạ bị mắng đến đỏ cả mặt, chỉ biết cúi đầu im lặng. Chẳng biết từ bao giờ, y đã quen với việc không bao giờ biện minh cho chính mình.
Đôi khi có giải thích cũng chẳng ai tin, lâu dần thành thói quen.
Dù sao đồ cũng hỏng trong tay y, là ai làm thì còn quan trọng gì nữa?
Khi Cố Thanh Uyển tới nơi, đúng lúc nghe thấy giọng điệu xót của xen lẫn oán trách của Đinh thị, nàng liền bước nhanh vào sân.
"Thẩm thẩm."
Đinh thị thấy Cố Thanh Uyển thì lập tức tươi tỉnh hẳn lên: "Nha đầu nhà họ Cố đấy à? Có việc gì không? Lý chính thúc ngươi vừa mới ra ngoài rồi."
Cố Thanh Uyển đi tới cạnh Giang Hạ, đặt tay lên bả vai y, mỉm cười nói: "Dạ không, cháu đến tìm Giang Hạ ạ."
Đinh thị nhìn bộ dạng này của nàng thì có chút kinh ngạc, nhưng nghĩ lại hôm qua Cố Thanh Uyển nói Giang Hạ đã giúp đỡ nhà nàng, nên cũng không thấy lạ nữa.
"À, được rồi, vậy hai đứa mau về đi, trời lạnh lắm." Đinh thị gật đầu nói.
Dứt lời, bà bưng chậu định quay vào nhà.
"Thẩm thẩm." Cố Thanh Uyển chợt gọi một tiếng.
Đinh thị quay đầu, thắc mắc hỏi: "Còn chuyện gì nữa sao?"
Cố Thanh Uyển mỉm cười, nhìn chiếc xẻng sắt: "Chiếc xẻng này không phải do Giang Hạ làm hỏng đâu ạ, là mấy đứa trẻ trong thôn bắt nạt Giang Hạ, cố ý làm hỏng của y đấy."
Giang Hạ nghe vậy liền sững sờ, nhìn về phía Cố Thanh Uyển.
Cố Thanh Uyển cúi đầu, xoa xoa cái đầu nhỏ của y. Lúc nãy khi nàng nghe tiếng chạy tới, rõ ràng thấy nửa trên của chiếc xẻng nằm trong tay Triệu Đại Tráng, nghĩ cũng biết là bọn chúng cố tình phá hoại đồ của Giang Hạ.
Đinh thị nghe xong ngẩn ra, nhìn Giang Hạ: "Cái thằng bé này, sao ngươi không nói hả."
Cố Thanh Uyển mỉm cười, cũng không định nói thêm gì nhiều. Giang Hạ bị bắt nạt trong thôn không phải chuyện một sớm một chiều, nàng không tin mọi người ở đây lại không hay biết gì.
"Thẩm thẩm nếu muốn đòi bồi thường thì cứ tìm Triệu Đại Tráng ạ. Nương cháu nấu cơm xong rồi, chúng cháu xin phép về trước."
Nói xong, nàng dắt Giang Hạ rời khỏi sân.
Đinh thị đứng ngẩn ngơ tại chỗ, nét mặt có chút phức tạp, nhìn hai khúc xẻng gãy mà chẳng biết nói gì cho phải.
Lúc Triệu Đạt trở về, thấy nương t.ử nhà mình đang đứng trong sân hứng gió lạnh, liền cười đi tới.
"Làm gì mà đứng đây, sao không vào nhà?"
Đinh thị nhìn ông với ánh mắt phức tạp, kể lại đầu đuôi câu chuyện vừa rồi. Nụ cười trên mặt Triệu Đạt dần tan biến, ông thở dài một tiếng.
"Sự xuất hiện của nhà họ Cố, đối với Giang Hạ mà nói có lẽ là một chuyện tốt." Nói xong, ông nghiêm mặt nhìn Đinh thị: "Bà cũng thật là, chẳng qua chỉ là cái xẻng, đi chấp nhặt với một đứa trẻ làm gì."
Đinh thị lập tức không vui, bắt đầu đuổi theo Lý chính để lý luận, hai người ồn ào đi vào trong nhà.
Giang Hạ cứ mơ mơ hồ hồ đi theo Cố Thanh Uyển về phía cuối thôn. Đang định đi về nhà mình thì y lại bị Cố Thanh Uyển kéo về phía nhà nàng.
Giang Hạ giật mình, không hiểu chuyện gì: "Cố... Cố tỷ tỷ?"
Cố Thanh Uyển cười dắt y vào sân nhà mình: "Sáng sớm đã sang nhặt củi, lại còn giúp xây tường, cả buổi sáng chắc bếp nhà ngươi còn chưa đỏ lửa, cơm sáng chắc cũng chưa ăn đúng không?"
Đôi gò má Giang Hạ đỏ bừng, y gãi đầu: "Ăn... ăn rồi ạ."
Miếng kẹo vừng hôm qua Cố Thanh Uyển cho, sáng nay y đã ăn một miếng nhỏ, thơm lắm, ngọt lắm.
Cố Thanh Uyển không vạch trần lời nói dối của y, tiếp tục nói: "Ừm, vậy coi như cảm ơn chuyện hôm qua ngươi đã giúp đỡ, vào nhà ăn một bữa cơm đi."
Giang Hạ còn định từ chối. Đã lâu lắm rồi y chưa từng bước chân vào sân nhà ai, chứ đừng nói là ăn cơm khách. Y có chút đứng ngồi không yên, cúi gằm mặt không dám ngẩng lên.
Diệp Tiểu Vân vừa nấu cơm xong, đang thái củ cải lớn chuẩn bị nấu canh, thấy Cố Thanh Uyển dẫn Giang Hạ về liền niềm nở đón tiếp, cười rạng rỡ nắm lấy tay Giang Hạ.
"Giang Hạ tới rồi à, mau vào đi. Cái thằng bé này, sáng sớm ra đã nhặt củi rồi xây tường, khách sáo quá đi mất. Mau vào nhà lên giường sưởi, thẩm thẩm đốt lò nóng hầm hập rồi."
Bà biết cái giường sưởi nhà Giang Hạ đã sập mất một góc, dù có đốt lửa chắc chắn cũng không ấm áp được bao lâu.
"Có phải Giang Hạ ca ca tới không ạ?" Trong nhà nghe thấy động động tĩnh, Thái Đầu cũng chạy ra ngoài.
Hai đứa trẻ đây là lần đầu gặp mặt. Thái Đầu nhìn Giang Hạ chỉ cao hơn mình một chút, liền toét miệng cười: "Giang Hạ ca ca chào huynh, đệ là Thái Đầu. Đại tỷ đệ bảo tối qua bọn xấu tới là nhờ huynh ném đá báo động cho nhà đệ, huynh còn bị bọn chúng phát hiện nữa. Từ nay về sau huynh chính là hảo huynh đệ của Thái Đầu đệ rồi! Huynh cứ yên tâm, đại tỷ đệ đã đe dọa bọn chúng rồi, không đứa nào dám tới tìm huynh gây rắc rối nữa đâu."
Thái Đầu vừa nói vừa vỗ n.g.ự.c bôm bốp, vỗ mạnh đến mức Giang Hạ cũng phải giật mình.
Sau đó chẳng hiểu sao y bị Thái Đầu kéo tuột vào trong nhà. Nhìn cậu bé nhỏ hơn mình một chút, cái miệng nhỏ cứ liến thoắng không ngừng, Giang Hạ mấp máy môi hồi lâu mà chẳng chen vào được câu nào.
Diệp Tiểu Vân dặn dò hai đứa nhỏ chơi với nhau cho ngoan rồi lại vào bếp bận rộn.
"Uyển Nhi, trưa nay nhà mình nấu canh củ cải, còn cả mộc nhĩ của con nữa, trời đất, lúc khô có tí tẹo mà ngâm xong sao nó nở to thế? Lại còn mềm mềm dai dai, thú vị thật đấy."
Cố Thanh Uyển nghe vậy khẽ cười, liếc nhìn mộc nhĩ. Vì ngâm bằng nước sôi nên nở khá nhanh, tính thời gian chắc cũng được hơn nửa canh giờ rồi, có thể xào được.
"Nương, người cứ để đấy, để con làm cho. Đúng rồi, người thái thêm ít thịt nữa nhé."
Hai mẹ con bắt đầu bận rộn trong bếp.
Còn ở trong phòng, Giang Hạ cục túc đứng giữa nhà, nhìn vị 'hảo huynh đệ' nói năng không ngớt, một tiểu muội muội đáng yêu thắt hai chỏm tóc, và một con ch.ó xám đang thè lưỡi thở hồng hộc với y.
Những lời nói và nụ cười tràn đầy thiện ý ấy khiến y cứ xoắn xít mấy ngón tay vào nhau, bối rối chẳng biết phải làm sao...
