Bị Chồng Bỏ Lại Trong Linh Đường Tôi Trở Thành Tân Nương Của Tà Thần - Chương 4

Cập nhật lúc: 12/08/2026 08:01

Tôi không hề bốc đồng. Tôi biết trên đời này chẳng có bữa ăn nào miễn phí, càng không có con quỷ nào rỗi hơi đi cứu một kẻ xa lạ.

Tôi nhìn cuộn khế thư trên bàn, cất giọng tra hỏi từng câu một:

"Sau khi ký xong, tôi có phải biến thành con rối nghe lời anh không?"

"Không."

"Anh có thể chiếm đoạt cơ thể tôi không?"

"Không."

"Anh có thể tùy ý lấy mạng tôi khi anh muốn không?"

Ứng Huyền Dạ nhìn tôi bằng ánh mắt coi thường:

"Nếu ta muốn lấy mạng nàng, ngay từ lúc nàng rơi vào quan tài, nàng đã không còn cơ hội thở đến bây giờ."

Tôi im lặng vài giây để tiêu hóa thông tin.

Tôi nhìn khế thư.

"Anh muốn gì?"

"Ta giúp nàng sống."

Ứng Huyền Dạ nhìn tôi.

"Nàng giúp ta lấy lại một thứ."

"Thứ gì?"

"Hiện tại nàng chưa cần biết."

Tôi bật cười lạnh.

"Vậy anh nghĩ tôi sẽ ký sao?"

"Không ký cũng được."

Hắn liếc về phía cánh cửa vừa đóng.

Tôi im lặng.

Một lúc sau, tôi hỏi:

"Sau khi ký, anh có thể điều khiển tôi không?"

"Không."

"Lấy mạng tôi?"

"Không."

"Chiếm lấy thân thể tôi?"

Ánh mắt Ứng Huyền Dạ cuối cùng cũng thay đổi.

Hắn nhìn tôi từ trên xuống dưới, rồi nhàn nhạt nói:

"Ta bị nhốt một trăm năm."

"Không có nghĩa khẩu vị của ta đã tệ đến vậy."

"..."

Tôi nghẹn mất hai giây.

Không hiểu tại sao, nỗi sợ trong lòng lại vơi đi một chút.

"Vậy khế ước ràng buộc gì?"

"Ta không thể chủ động làm hại nàng."

Hắn dừng một chút.

"Nàng cũng không được tự ý phá khế."

"Nếu một trong hai gặp nguy hiểm?"

"Người kia sẽ biết."

"Anh có thể ra ngoài?"

"Chưa thể."

Tôi lập tức bắt được chữ đó.

"Chưa thể?"

Ứng Huyền Dạ không đáp.

Tiếng kim loại rất khẽ bỗng vang lên dưới lớp hỷ phục.

Keng.

Tôi nhìn xuống.

Hắn đã kéo tay áo che lại.

Hắn chỉ tay vào giữa n.g.ự.c mình:

"Thông qua khế ước, ta có thể xuất hiện bên cạnh nàng. Qua mặt gương, qua bóng tối, qua giấc mơ."

"Nhưng hiện tại, bản thể của ta vẫn chưa thể rời khỏi vùng đất từ đường Kỷ gia này."

Tôi chộp ngay lấy sơ hở trong lời hắn:

"Nghĩa là anh vẫn bị giam ở đây?"

"Cho đến khi quy trình giải phóng hoàn tất."

Hắn đáp ngắn gọn.

---

Tôi đứng dậy, chỉnh lại nếp áo đã xộc xệch.

"Anh muốn tôi giúp anh làm gì ở Kỷ gia?"

Ứng Huyền Dạ không trả lời ngay. Hắn xoay người đi về phía chiếc gương đồng lớn đặt ở góc phòng.

Hắn giơ tay vuốt nhẹ lên mặt gương mờ đục.

Rợn sóng xuất hiện trên mặt gương đồng. Những hình ảnh mờ ảo lập tức hiện ra như một đoạn phim tua nhanh.

Ứng Huyền Dạ đưa tay chạm vào chiếc gương đồng.

Mặt gương bỗng gợn sóng.

Tôi nhìn thấy lửa.

Một tòa nhà cổ chìm trong biển lửa.

Máu chảy dọc những bậc đá.

Một người mặc hỷ phục đỏ bị đẩy vào quan tài.

Rầm!

Hàng loạt đinh đồng đóng xuống.

Hình ảnh biến mất.

Tôi quay phắt sang hắn.

"Đó là..."

"Chuyện của một trăm năm trước."

Ứng Huyền Dạ thu tay.

"Không liên quan đến việc nàng có muốn sống hay không."

"Anh muốn Kỷ gia trả giá?"

Hắn khẽ cười.

"Không."

"Ta chỉ muốn chúng trả lại thứ vốn không thuộc về chúng."

Hình ảnh lóe lên rồi biến mất trong chớp mắt. Mặt gương trở lại vẻ mờ đục ban đầu.

Ứng Huyền Dạ quay lại nhìn tôi, sát khí trong mắt hắn khiến nhiệt độ trong phòng tụt xuống độ âm.

"Kỷ gia đã lấy một thứ không thuộc về chúng."

"Thứ gì?"

Tôi hỏi.

"Đến lúc cần biết, nàng tự khắc sẽ biết."

Hắn tiến lại gần tôi, từng bước từng bước đầy áp lực:

"Ta muốn chúng phải trả lại toàn bộ. Cả vốn lẫn lời."

Hắn dừng lại trước mặt tôi, cúi đầu nhìn xoáy vào mắt tôi:

"Còn nàng?"

"Nàng chẳng phải cũng có một món nợ m.á.u muốn đòi sao?"

Gương mặt phản bội của Kỷ Ngạn Thần lại hiện lên.

Lời thề hứa dịu dàng năm nào.

Cú hất tay tàn nhẫn vừa rồi.

Câu nói *"An Khê không thể c.h.ế.t"* và lời tuyên bố *"Coi như cô trả lại những gì Kỷ gia cho cô"*.

Sự căm hờn bùng lên như ngọn lửa thiêu rụi chút tình cảm cuối cùng còn tàn dư trong lòng tôi.

---

Tôi nhìn khế thư rất lâu.

Tôi không muốn c.h.ế.t.

Cha mẹ đã để lại Tô gia cho tôi.

Kỷ Ngạn Thần muốn tôi c.h.ế.t để chiếm lấy tất cả.

Vậy tôi càng phải sống.

Không những sống—

Tôi còn phải trở về.

Tôi phải tận mắt nhìn xem, khi người đáng lẽ đã c.h.ế.t xuất hiện trước mặt hắn...

Kỷ Ngạn Thần sẽ có biểu cảm gì.

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo của Ứng Huyền Dạ.

"Nếu tôi ký, sáng mai tôi có thể rời khỏi nơi quỷ quái này?"

"Có."

"Trở lại thế giới bên ngoài, sống cuộc sống của tôi?"

"Có."

"Anh bảo đảm tôi vẫn sống?"

"Ta bảo đảm."

Tôi hít một hơi thật sâu, hỏi câu cuối cùng:

"Anh sẽ không ép tôi làm bất cứ điều gì tổn hại đến gia đình tôi hay vi phạm nguyên tắc của tôi?"

Ứng Huyền Dạ nhếch môi, giọng điệu kiêu ngạo:

"Ta không cần một con rối vô năng."

Tôi giơ tay ra trước mặt hắn:

"Được."

"Tôi ký."

---

Ứng Huyền Dạ không dùng d.a.o rạch tay tôi như tôi tưởng tượng.

Hắn chỉ vươn một ngón tay tái nhợt, chạm nhẹ lên lòng bàn tay tôi.

Rát!

Một cảm giác nhói nhẹ truyền đến. Một giọt m.á.u tươi tự động rỉ ra từ lòng bàn tay tôi, lơ lửng trên không trung rồi rơi thẳng xuống cuộn khế thư trên bàn.

Ầm!

Hai hàng nến hỷ đồng loạt bùng lên.

Trên mặt giấy vàng ố, từng nét chữ đỏ như m.á.u chậm rãi hiện ra.

Ứng Huyền Dạ.

Tô Du Ninh.

Hai cái tên được nối với nhau bằng một sợi chỉ đỏ.

Từ một nơi rất xa ngoài không gian này, tiếng chuông đồng cổ kính vang lên dồn dập.

Boong—

Boong—

Từ nơi rất xa, giọng Mạnh bà bà run rẩy vọng tới:

"Mạnh thị hậu nhân..."

"Cung nghênh gia chủ trở về!"

Ngay sau đó, dưới xương quai xanh của tôi bỗng nóng rát.

Tôi cúi xuống.

Một nụ bỉ ngạn đỏ tươi đang chậm rãi hiện lên trên da.

---

Ngay khi khế ước hoàn thành, một cơn ch.óng mặt dữ dội ập đến tấn công não bộ tôi.

Toàn bộ hỷ phòng đỏ rực bắt đầu chao đảo, mờ giật như màn hình tivi mất tín hiệu.

Cơ thể tôi mất lực, ngã sõng soài về phía trước.

Ứng Huyền Dạ vươn tay đỡ lấy tôi.

Cơ thể hắn lạnh như một tảng băng vĩnh cửu. Không có nhịp tim, không có nhiệt độ, hoàn toàn là sự lạnh lẽo của cõi c.h.ế.t.

Nhưng vòng tay hắn lại cực kỳ vững chãi. Hắn bế xốc tôi lên, nhẹ nhàng đặt tôi trở lại chiếc giường gấm đỏ.

Tôi cố giữ cho mí mắt không khép lại, giọng nói yếu ớt:

"Anh... cũng bị nhốt ở đây sao?"

Ứng Huyền Dạ im lặng.

Đôi mắt đen thẫm của hắn nhìn tôi rất lâu, không thừa nhận cũng không phủ nhận.

"Ngủ đi."

Hắn cúi người xuống.

Một nụ hôn nhẹ như lông vũ, lạnh như tuyết đầu mùa đặt lên giữa trán tôi.

Ứng Huyền Dạ cúi xuống.

Một cảm giác lạnh khẽ chạm lên giữa trán tôi.

Tôi giật mình mở mắt.

Hắn đã đứng thẳng người.

Dấu bỉ ngạn dưới xương quai xanh thôi nóng rát.

"Ấn đã thành."

Hắn nói.

"Ngủ đi."

"Từ ngày mai..."

Giọng hắn thì thầm bên tai tôi trước khi ý thức tôi hoàn toàn sụp đổ:

"Không một ai ở Kỷ gia còn có thể tùy tiện lấy mạng nàng nữa."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.