Bị Chồng Bỏ Lại Trong Linh Đường Tôi Trở Thành Tân Nương Của Tà Thần - Chương 9
Cập nhật lúc: 12/08/2026 09:02
Mắt tôi co rút lại. Tay cầm điện thoại run lên không kiểm soát được.
Không có sự cố ngoài ý muốn. Không có sự hoảng loạn bộc phát.
Tên của tôi đã được khắc sẵn trên bài vị tế phẩm từ trước khi tôi bước chân lên chiếc xe SUV trở về vùng núi.
"Bài vị này do ai làm?" tôi cất giọng khàn đặc.
"Tài khoản thanh toán tiền làm bài vị và mua bùa chú xuất phát từ trợ lý riêng của quản gia lâu năm nhà họ Kỷ." thám t.ử đáp.
"Tôi có người quen ở địa phương và lấy được hồ sơ từ người từng làm việc cho nhà tang lễ."
Tôi tắt màn hình điện thoại.
Khép mắt lại, tôi bật cười tự giễu.
Hắn thật sự muốn tôi phải c.h.ế.t.
Đêm muộn.
Tôi bước vào phòng tắm, mở vòi nước lạnh rửa mặt.
Khi ngẩng đầu nhìn vào chiếc gương lớn treo trên tường, bước chân tôi khựng lại.
Trong làn sương mờ bốc lên từ vòi nước, bóng hình một người đàn ông mặc hỷ phục đỏ sẫm chậm rãi hiện ra ngay sau lưng tôi.
Hắn không hoàn toàn ngưng tụ thành thực thể, chỉ là một cái bóng tuấn mỹ nhưng lạnh lẽo phản chiếu trong mặt kính.
Tôi xoay người lại. Khoảng không sau lưng trống rỗng.
Quay lại nhìn vào gương, hắn vẫn đứng đó, đôi mắt đen thẫm tựa như vực sâu đăm đăm nhìn tôi.
"Kỷ gia đã làm gì anh?" tôi hỏi, giọng điệu đã phục hồi sự điềm tĩnh.
Ứng Huyền Dạ im lặng.
Trong mặt kính đằng sau lưng hắn, từng bức ảnh mờ ảo bắt đầu chập chờn xuất hiện.
Một tòa nhà cổ chìm trong biển lửa thoáng hiện.
Máu chảy dọc bậc đá.
Một cỗ quan tài hắc kim bị đóng kín bằng đinh đồng.
Hình ảnh chỉ lóe lên rồi biến mất.
Và một cỗ quan tài hắc kim bị đóng hàng trăm cây đinh đồng, bị ghim c.h.ặ.t dưới lòng đất.
"Một trăm năm trước," giọng Ứng Huyền Dạ vang lên, lạnh như tiếng kim loại ma sát, "Tổ tiên nhà họ Kỷ đã cướp đi thứ không thuộc về chúng."
"Thứ gì?"
"Chưa đến lúc nàng cần biết." Hắn thản nhiên đáp.
Tôi nhìn bóng hắn trong gương, ánh mắt lóe lên sự tỉnh táo dứt khoát.
Tôi nhớ lại bản hợp đồng khế ước bằng m.á.u trong hỷ phòng đêm đó.
"Anh cứu tôi đêm qua..."
"Cũng vì cần tôi giúp anh rời khỏi nơi đó, đúng không?"
Ứng Huyền Dạ không né tránh ánh mắt tôi. Hắn thừa nhận một cách thẳng thắn:
"Ban đầu đúng là như vậy."
Tôi nhếch môi.
Một người sống chung chăn gối ba năm thì lừa dối tôi từng chút một.
Còn một con quỷ bị phong ấn trong quan tài lại thừa nhận thẳng thừng mục đích lợi dụng tôi.
Thật mỉa mai làm sao.
"Nếu sau này tôi không muốn tiếp tục hợp tác với anh thì sao?" tôi hỏi.
Ứng Huyền Dạ nhìn tôi qua mặt kính, ánh mắt không chút d.a.o động:
"Khi điều kiện phá khế được đáp ứng, nàng muốn đi thì đi."
"Ta không giữ người không muốn ở lại."
"Anh không sợ tôi sẽ đổi ý, quay sang giúp Kỷ gia sao?"
Hắn khẽ nhếch môi, nở một nụ cười tà mị đầy ngông cuồng:
"Nàng sẽ không.
"Vì người muốn Kỷ gia trả giá..."
"lúc này không chỉ có một mình ta."
Ứng Huyền Dạ không hề buông lời dỗ ngọt, cũng chẳng giả vờ làm kẻ cứu rỗi cao thượng.
Tôi nhìn hắn trong gương.
Hắn không hề phủ nhận việc lợi dụng tôi.
Ít nhất ở điểm này—
hắn thành thật hơn Kỷ Ngạn Thần.
Tôi dời mắt khỏi tấm gương, gật đầu:
"Tôi sẽ giúp anh điều tra toàn bộ bí mật của Kỷ gia."
"Nhưng Kỷ Ngạn Thần..."
Tôi nhìn thẳng vào hắn.
"Tôi tự xử lý."
Ứng Huyền Dạ nhướn mày.
"Không cần ta?"
"Không."
"Hắn nợ tôi."
"Tôi muốn tự đòi."
Ứng Huyền Dạ nhướn mày: "Tùy nàng."
"C.h.ế.t quá dễ."
Tôi nắm c.h.ặ.t hai bàn tay, ánh mắt bùng lên ngọn lửa thù hận:
"Tôi muốn hắn phải giương mắt nhìn từng thứ hắn cướp đoạt từ Tô gia, từng danh vọng mà hắn tự hào... lần lượt sụp đổ và quay trở về tay tôi."
Trong gương, môi Ứng Huyền Dạ cong lên một nét sâu hơn:
"Như vậy mới đúng là phu nhân của Ứng Huyền Dạ ta."
"Đừng gọi tôi như thế." tôi lạnh giọng cắt ngang.
Hắn không tranh cãi, nhưng tia giễu cợt trong mắt vẫn không tan đi.
Tinh.
Tiếng chuông thông báo từ điện thoại cắt đứt bầu không khí trong phòng tắm.
Thám t.ử tư gửi đến tệp hồ sơ cuối cùng mà ông ta điều tra được trong đêm.
Tệp tài liệu này không liên quan đến Diệp An Khê hay nhà tổ Kỷ gia.
Nó liên quan trực tiếp đến tài sản của Tô gia tôi.
Một công ty có tên đăng ký ở nước ngoài vừa chính thức hoàn tất thủ tục chuyển nhượng quyền sở hữu ba bằng sáng chế d.ư.ợ.c phẩm cốt lõi thuộc Tập đoàn Dược phẩm Tô Thị ngày trước.
Tôi mở tệp hồ sơ chuyển nhượng ra.
Người ký tên đại diện phê duyệt phía Tô Thị kiêm Kỷ Thị từ hơn một năm trước...
Chính là Kỷ Ngạn Thần.
Tôi kéo tiếp xuống phần cấu trúc pháp nhân của công ty nhận tài sản.
Đó là một công ty ma được lập ra thông qua hàng loạt quỹ đầu tư vỏ bọc ở thiên đường thuế.
Cấu trúc sở hữu bị chia qua nhiều lớp quỹ và công ty vỏ bọc.
Nhưng ở lớp cuối cùng, thám t.ử tìm được một tài khoản thụ hưởng có liên hệ trực tiếp với văn phòng riêng của Kỷ Ngạn Thần.
Tôi chợt nhớ lại câu nói của Ứng Huyền Dạ ở Bệnh viện Trung tâm:
Hắn muốn nàng c.h.ế.t, không chỉ vì một người phụ nữ.
Đúng vậy.
Hắn không chỉ muốn tôi c.h.ế.t ở nhà tổ.
Hắn còn muốn tôi biến mất khỏi Tô gia.
Bởi vì chỉ khi tôi c.h.ế.t, kẻ duy nhất có quyền pháp lý để truy thu lại toàn bộ tài sản và bằng sáng chế của Tô gia mới vĩnh viễn câm lặng.
Tôi nhìn chằm chằm vào chữ ký Kỷ Ngạn Thần ở góc dưới bản hợp đồng.
Nét chữ rồng múa phượng múa vô cùng quen thuộc.
Ba năm trước, cũng chính bàn tay này đã đặt b.út ký vào tờ giấy đăng ký kết hôn với tôi, thề thốt sẽ bảo vệ tôi cả đời.
Ba năm sau, bàn tay ấy âm thầm ký bản hợp đồng tước đoạt toàn bộ tài sản cha mẹ tôi để lại, rồi tự tay gạt tôi vào cỗ quan tài hiến tế.
Mạng sống của tôi, tài sản của Tô gia tôi.
Hắn đều muốn nuốt trọn không bỏ sót một thứ gì.
Tôi gấp máy tính lại, hít một hơi thật sâu.
Trong gương, Ứng Huyền Dạ vẫn im lìm đứng đó.
"Hối hận vì đã từng yêu hắn chưa?" hắn hỏi.
Tôi lắc đầu, ánh mắt đã biến thành một mảnh băng tuyết không thể phá vỡ:
"Không hối hận vì đã yêu."
"Tôi chỉ hối hận vì đã tỉnh ngộ quá muộn."
Tôi cầm điện thoại, bấm số gọi cho Luật sư Trình:
"Chú Trình, là cháu."
"Du Ninh? Có chuyện gì vậy cháu?"
Tôi nhìn vào bóng mình trong gương, cất giọng đanh thép:
"Sáng mai, chú chuẩn bị toàn bộ hồ sơ pháp lý cho cháu."
"Cháu muốn tạm dừng mọi quyền sử dụng bằng sáng chế của Tô gia đang nằm trong tay Kỷ Thị."
"Đồng thời kiểm tra toàn bộ hợp đồng chuyển nhượng có chữ ký của cháu."
"Ngoài ra..."
Đầu dây bên kia im lặng.
"Du Ninh, cháu định làm gì?"
Tôi nhìn ngày ghi trên lịch.
Tuần sau.
Lễ kỷ niệm một trăm năm thành lập Kỷ Thị.
Tôi khẽ cười.
"Cháu muốn tặng Kỷ Ngạn Thần một món quà."
"Một món quà hắn sẽ nhớ cả đời."
6.
Khách sạn năm sao trung tâm kinh thành.
Lễ kỷ niệm một trăm năm thành lập Tập đoàn Kỷ Thị được tổ chức cực kỳ long trọng. Toàn bộ giới tài phiệt, cổ đông lớn và hàng trăm đơn vị truyền thông đều có mặt.
Trên sân khấu chính, Kỷ Ngạn Thần khoác bộ vest chỉn chu, thần thái tự tin, trầm ổn.
"Kỷ Thị trải qua một trăm năm sóng gió, điều chúng tôi coi trọng nhất chính là trách nhiệm, gia tộc và sự minh bạch."
Hắn cất giọng phát biểu truyền cảm. Tiếng vỗ tay vang lên như sấm.
Diệp An Khê mặc bộ váy dạ hội màu trắng nhã nhặn, đứng ngay bên cạnh hắn với tư cách trợ lý đặc biệt. Hình ảnh hai người đứng chung một khung hình cực kỳ hòa hợp.
Không ai ở đây biết rằng hai ngày trước, chính hai người đang đứng trên sân khấu đã bước qua cánh cửa ấy, bỏ mặc tôi trong linh đường.
Phần thảo luận mở ra, một phóng viên lập tức giơ micro đặt câu hỏi:
"Kỷ tổng, hôm nay là đại lễ trăm năm của tập đoàn, vì sao không thấy bóng dáng của Tô phu nhân?"
Kỷ Ngạn Thần mỉm cười dịu dàng, nét mặt đong đầy sự quan tâm giả tạo:
"Tình trạng sức khỏe của vợ tôi gần đây không được tốt. Cô ấy hiện đang tĩnh dưỡng ở nước ngoài và không muốn bị truyền thông quấy rầy."
Hắn khẽ thở dài.
