Bị Con Cái Vứt Bỏ Chết Thảm, Bà Lão Trương Trọng Sinh Về Thập Niên 80. - Chương 146: Anh Cả, Anh Cũng Ly Hôn Đi

Cập nhật lúc: 30/12/2025 09:29

"Mẹ, mẹ thích mắng thì cứ mắng, dù sao con cũng không chia nhà. Cho dù có chia thì cũng phải đợi con cưới vợ xong đã. Giờ mỗi tháng con nộp tiền sinh hoạt phí cho mẹ đàng hoàng, mẹ mà mặc kệ con, con sẽ đến tận xưởng mẹ ăn vạ.

Mẹ mà thấy ồn ào thật thì cho anh Cả với anh Ba ra ở riêng đi. Hai người họ đều cưới vợ rồi. Con với cái Năm cái Sáu ở cùng mẹ." Lý Bảo Hải cứng cổ nói.

Lý Bảo Quân bị mắng cho tỉnh người, hắn đồng ý chia: "Chia thì chia. Chia cho con một nửa số tiền bán công việc và tiền bồi thường ly hôn, anh Cả, anh em mình ra ở riêng."

Lý Bảo Quốc vội nói: "Muốn chia thì chú tự đi mà chia, anh không chia. Anh là con trưởng, anh phải ở cùng bố mẹ. Bố mẹ, cho một mình chú Ba ra ở riêng là được rồi. Sau này chú Tư lấy vợ, chú Tư cũng ra ở riêng, các em phải ở cùng bố mẹ."

Hắn biết thừa trong tay bố mẹ có không ít tiền. Hiện tại cháu nội chỉ có ba đứa con hắn, tiền của bố mẹ, phần lớn nhất định phải thuộc về gia đình hắn.

Bởi vì chú Ba coi như phế rồi, ly hôn thì thôi đi, mọi người còn đồn hắn không đẻ được con. Chú Tư mang tiếng xấu cũng không dám lấy vợ. Sự kế thừa của dòng họ, có khi phải trông cậy vào gia đình hắn. Tiền trong nhà lấy ra nuôi dưỡng Tuyển Minh, Tuyển Hoành là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

Đường Hồng Mai vội vàng gật đầu, tát nước theo mưa: "Đúng đúng đúng, mẹ, giờ mẹ cũng lớn tuổi rồi, nên ở nhà hưởng cái gọi là... thiên luân chi lạc (vui vầy bên con cháu). Muốn con nói, nhân lúc chính sách chưa thay đổi, mẹ nghỉ hưu đi. Con còn trẻ, sức khỏe tốt, con đi làm thay thế (thế tập), mẹ ở nhà trông cháu hưởng phúc."

Lý Bảo Hỉ vội vàng đứng lên: "Chị dâu cả, giờ nhà anh chị chiếm nhiều lợi nhất rồi, chị còn nhòm ngó công việc của mẹ em nữa à? Không nghe anh Ba kêu không công bằng suốt sao? Chị Hai em vẫn làm việc cho tư nhân kìa, không thì chị Cả em vẫn còn ở nông thôn đấy, dựa vào đâu mà cho chị?"

Nếu là trước kia, cô bé chẳng dám ho he nửa lời. Nhưng dạo gần đây, mẹ cô rõ ràng không ưa gia đình anh cả. Hơn nữa lúc trước Trương Vinh Anh và Lý Bảo Hà trốn trong phòng bàn chuyện công việc, cô bé nghe lỏm được chút ít.

Mẹ muốn nhường công việc cho chị Cả, chị Cả khuyên mẹ cho cô và chị Hai, như thế hai người có thể tìm được nhà chồng tốt.

Lý Bảo Hỉ rất cảm kích chị Cả đã nghĩ cho mình, cho nên thấy chị dâu cả nhảy ra tranh công việc, cô bé cũng xông lên. Công việc này cho chị dâu cả thà cho chị Cả còn hơn.

Chị dâu cả chưa bao giờ tốt với cô, chỉ biết sai cô trông con, giặt tã.

Chị ta mà tiếp quản công việc của mẹ thì cũng chẳng tốt đẹp gì với cô. Trước kia còn bảo cô đừng đi học nữa, học hết cấp hai là đủ rồi, để tiền tiết kiệm nuôi bọn Tuyển Minh.

Đợi mẹ không còn lương, chị dâu cả chắc chắn sẽ không đóng học phí cho cô. Chị Cả thì khác, nhất định sẽ không phản đối cô đi học.

Đường Hồng Mai lại giở giọng cũ: "Thế sao giống nhau được. Chị gả vào nhà họ Lý, các cô đều là con gái phải gả đi, sau này con cái các cô mang họ nhà chồng.

Tuyển Minh, Tuyển Hoành mới là cháu nội đích tôn nhà họ Lý. Công việc vào tay chị, sau này là của bọn Tuyển Hoành, tiền kiếm được nuôi m.á.u mủ nhà họ Lý, nuôi bố mẹ.

Nếu công việc này cho các cô, tiền kiếm được là nuôi người ngoài.

Nuôi con các cô, nuôi cháu ngoại nhà họ Lý còn đỡ, chỉ sợ các cô mang theo công việc đi nuôi bố mẹ chồng, nuôi em chồng, dựa vào đâu chứ? Mẹ, mẹ phải nghĩ cho kỹ."

Lý Bảo Hỉ phản bác: "Ai bảo thế, công việc cho chúng em, chúng em cũng có thể nuôi bố mẹ."

Đường Hồng Mai cười lạnh: "Cô bảo nuôi là nuôi được à? Bản thân cô còn phải về nhà người ta làm dâu, còn phải nhìn sắc mặt nhà chồng mà sống.

Cô nói mồm có ích gì, chồng cô có đồng ý không? Bố mẹ chồng cô có đồng ý không? Cô còn đòi nuôi bố mẹ đẻ, cô đón bố mẹ về bị chồng lườm nguýt, bị bố mẹ chồng bắt nạt? Họ mà đ.á.n.h cô ngày ba trận vì tội dán tiền cho nhà mẹ đẻ, cô chịu được không?

Phận con gái mà đòi so bì với con trai. Cô nhìn xem quanh đây, nhà ai bố mẹ già đến nhà con rể dưỡng lão không?"

Lý Bảo Hỉ tức đến n.g.ự.c phập phồng: "Chị mới bị đ.á.n.h ngày ba trận ấy! Em không lấy chồng, em ở nhà với bố mẹ em, ít nhất em còn tốt hơn chị!!"

"Thôi được rồi, đừng cãi nhau nữa." Lý Kim Dân thấy con gái và con dâu càng cãi càng hăng, vội vàng cắt ngang.

Ông nhíu mày nhìn Trương Vinh Anh: "Bà nó này, chuyện này còn phải bàn bạc kỹ lưỡng. Cho dù muốn chia, cũng phải để mấy đứa nhỏ lập gia đình đã. Nếu không, bất công với thằng Tư quá."

Lý Bảo Hải vội vàng gật đầu lia lịa. Đúng thế, ba thằng con trai có mỗi hắn chưa cưới vợ, hắn không chia.

Trương Vinh Anh cụp mắt không phản ứng. Mọi người đều nhìn bà, chờ thái độ của bà. Một lúc lâu sau, bà ngẩng đầu nhìn Lý Bảo Quốc: "Thằng Cả, hay là mày cũng ly hôn đi."

Đường Hồng Mai nhảy dựng lên ngay tại chỗ: "Gì cơ? Mẹ? Mẹ làm cái gì thế? Người ta bảo thà phá mười tòa chùa còn hơn phá một cuộc hôn nhân. Nhà con năm người đang yên đang lành, mẹ lại xúi chúng con ly hôn?

Mẹ cho dù không ưa con thì mẹ cũng phải nghĩ đến con trai mẹ chứ... à không, nghĩ đến cháu nội mẹ chứ? Chẳng lẽ mẹ muốn chúng nó còn nhỏ đã mất mẹ?"

Nói xong, Đường Hồng Mai quay sang nhìn Lý Kim Dân và Lý Bảo Quốc: "Bố, Bảo Quốc, mẹ điên rồi phải không?"

Trương Vinh Anh vỗ tay một cái: "Các người chẳng phải cứ kêu không công bằng sao?

Đứa nào cũng bảo chưa thành gia lập thất, cứ so bì với nhà thằng Cả. Đợi chúng mày cưới vợ xong lại bắt đầu so bì chuyện sinh con đẻ cái, không bao giờ dứt.

Chi bằng phá tan luôn cái nhà thằng Cả, thế là công bằng, một nhà toàn đàn ông độc thân, sau đó tống cổ hết ra ngoài ở riêng!"

Cả nhà họ Lý nhìn Trương Vinh Anh như nhìn thấy ma.

Xong rồi xong rồi, mẹ điên thật rồi.

Trương Vinh Anh lại không giống như đang nói đùa. Bà nói với Đường Hồng Mai là Lý Bảo Quốc không tốt, bảo cô ta vứt ba đứa con cho bà rồi tự do bay nhảy. Bà lại bảo với Lý Bảo Quốc là nhà họ Đường không tốt, nên đổi một nhà môn đăng hộ đối, nhất định sẽ giúp ích cho sự nghiệp của hắn.

Nếu không có chuyện chia nhà bày ra trước mắt thì chắc hai vợ chồng nghe Trương Vinh Anh châm ngòi kiểu gì cũng sinh nghi kỵ. Nhưng vì chuyện chia nhà, Đường Hồng Mai và Lý Bảo Quốc tình cảm bền c.h.ặ.t hơn bao giờ hết, chẳng những không bị ảnh hưởng chút nào mà ngược lại vợ chồng còn đoàn kết đối phó với Trương Vinh Anh, tình cảm càng thêm thắm thiết.

Một trận ầm ĩ không có kết quả, mọi người đều cảm thấy Trương Vinh Anh có phải bị điên rồi không.

Lý Kim Dân lén kéo Trương Vinh Anh ra khuyên: "Dạo gần đây bà thay đổi nhiều quá, tôi cũng không biết trong lòng bà nghĩ gì. Bà có tâm sự gì, có gì không thoải mái thì nói với tôi, đừng hành hạ bọn trẻ như thế."

Trương Vinh Anh nói thẳng một câu: "Tôi chẳng có gì không thoải mái cả. Tôi chỉ cảm thấy bọn chúng đều không dựa dẫm được. Tôi tuổi cũng cao rồi, vì con cái trả giá hơn nửa đời người, giờ muốn sống những ngày tháng yên ổn cho mình thôi."

Lý Kim Dân thực ra trong rất nhiều chuyện đều dựa vào Trương Vinh Anh, thấy bà tâm ý đã quyết liền nói:

"Để sang năm đi. Năm nay cưới vợ cho thằng Tư, bên thằng Ba nếu làm mối được thì làm, không được thì xem tạo hóa của nó. Bảo Phượng cũng đến tuổi rồi, Bảo Hỉ còn đang đi học chưa vội.

Năm nay xem xét chuyện hôn nhân đại sự của mấy đứa, định được thì định luôn, thành gia lập thất rồi cho chúng nó ra ở riêng."

Trương Vinh Anh ngẫm nghĩ: "Được, mấy hôm nữa tôi đi tìm bà mối làm mai cho thằng Tư. Thằng Tư lấy vợ xong là tống cổ ra ngoài hết. Thằng Ba cưới rồi, muốn cưới nữa thì tự thân vận động, đông con thế tôi quản không xuể."

Nói xong, bà lại nói chuyện công việc với Lý Kim Dân: "Chuyện công việc, tôi định để Bảo Hà thế chỗ. Trong nhà mấy đứa con, chỉ có nó là khổ nhất, từ nhỏ cũng hiểu chuyện nhất."

Lông mày Lý Kim Dân nhíu lại. Ông là người đàn ông truyền thống, suy nghĩ nhiều cho con trai hơn.

Giống như Đường Hồng Mai nói, công việc này mà cho Bảo Hà thì tiền lương là nuôi cả nhà họ Trần.

Nếu cho Đường Hồng Mai, tiền lương cầm về là nuôi người nhà họ Lý, tiêu cho cháu nội ông.

Mấy đứa con gái ông cũng thương, từ nhỏ ăn mặc đi lại cũng chưa từng để thiệt thòi, nhưng những thứ có thể truyền thừa như công việc này, ông vẫn thiên về con trai hơn.

Bởi vì "con một", "trai gái bình đẳng" cũng chỉ mới được đề xướng mấy năm nay do chính sách kế hoạch hóa gia đình.

Mà thế hệ trước, cơ bản mọi người đều mặc định sau này con trai sẽ phụng dưỡng tuổi già.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.