Bị Con Cái Vứt Bỏ Chết Thảm, Bà Lão Trương Trọng Sinh Về Thập Niên 80. - Chương 149: Ninh Cẩm Võ
Cập nhật lúc: 30/12/2025 09:30
Trương Vinh Anh đạp xe, nhớ lại kiếp trước mà khí huyết dâng trào.
Làm cha mẹ, hy sinh tất cả, kết quả con cái không những không biết ơn mà đứa nào cũng chê ít.
Kiếp này đừng hòng đứa nào lấy được một xu từ tay bà, như thế thì không thể nói bà bất công được chứ?
Cha mẹ sinh thành dưỡng d.ụ.c, đừng nói bà và Lý Kim Dân đã cố gắng xử lý công bằng, cho dù có bất công thật thì ơn sinh thành không phải là ơn sao? Ơn dưỡng d.ụ.c không phải là ơn sao?
Con cái phụng dưỡng cha mẹ chẳng lẽ không phải nghĩa vụ, mà là phụ thuộc vào việc cha mẹ nuôi lớn chúng xong lại cho chúng bao nhiêu lợi ích à?
Nếu tính như vậy, những ông bà già nhà nghèo không có khả năng cho con cái của cải, nuôi con lớn xong thì đi c.h.ế.t quách cho rồi.
"Thím Trương, thím Trương, ở đây." Đầu ngõ, một người phụ nữ trung niên khoảng hơn 40 tuổi rụt cổ vẫy tay với Trương Vinh Anh.
Trương Vinh Anh phanh xe, nhanh nhẹn nhảy xuống: "Cô em Tú Lan."
Văn Tú Lan dẫn Trương Vinh Anh đi vào trong ngõ: "Chủ nhà đến rồi, nhưng em nói trước với chị, căn nhà này có chút tranh chấp. Nhà thì chắc chắn là tốt nhất rồi, giá cả cũng tốt, chỉ xem chị có dám mua hay không thôi."
Lòng Trương Vinh Anh chùng xuống, nhưng mặt vẫn bình thản, bước chân chậm lại: "Tranh chấp gì, cô nói rõ cho tôi nghe trước đã."
Văn Tú Lan là em họ của Hoàng Quế Lan - đồng nghiệp trong xưởng của Trương Vinh Anh, hai người cũng quen biết nhau nên bà ta không giấu giếm.
"Căn nhà này ấy à, trước kia là của chị cả Chu phố chúng ta. Chị cả Chu đó trước kia là tiểu thư nhà giàu, cái phố Chu Tam cũ ở huyện Bảo Lĩnh mình chính là của nhà chị ấy, ba con phố đều là của nhà họ Chu.
Nhưng nhà chị ấy không giống những nhà tư bản khác. Nhà chị ấy từng quyên góp không ít tiền bạc lương thực cho đất nước, nghe nói cuối thời Dân quốc còn quyên cả máy bay.
Em còn nghe nói trước kia không ít đơn vị bộ đội đều tìm ông nội chị ấy mượn quân tư vật tư gì đó, cũng nhờ những ghi chép quyên góp và giấy nợ đó, cộng thêm bác cả chị ấy c.h.ế.t trận, lúc thanh toán lại chủ động sung công phần lớn gia sản, nên cả nhà mới được bảo toàn, chị ấy còn làm cán bộ nhỏ ở ủy ban khu phố.
Cái viện này là của hồi môn của tiểu thư nhà họ Chu, từ đầu đến cuối đều đứng tên chị ấy. Nhưng số chị ấy không tốt, sinh con xong bị tổn thương cơ thể, ốm yếu suốt, con trai mười hai tuổi thì chị ấy lại đổ bệnh.
Chồng chị ấy họ Ninh, tên là Ninh Sấm Xuân, cũng coi như thanh mai trúc mã lớn lên cùng chị cả Chu, tình cảm tốt lắm.
Chị cả Chu biết mình sống không được bao lâu, lúc lâm chung bắt đầu lo liệu.
Chạy vạy khắp nơi cầu người, kiên quyết sang tên căn nhà này cho con trai, còn chia đôi tiền bạc trong nhà, một nửa để lại cho chồng Ninh Sấm Xuân, một nửa cho con trai Ninh Cẩm Võ.
Một nửa của con trai chị ấy lại chia làm hai phần, một phần giao cho cậu ruột đứa bé giữ, một phần giao cho bác cả đứa bé.
Chị cả Chu tự mình dẫn Ninh Cẩm Võ mười hai tuổi quỳ xuống dập đầu với cậu và bác cả, bảo Ninh Cẩm Võ có năng khiếu học hành, cầu xin họ nhất định phải cho thằng bé đi học, ngàn vạn lần đừng đưa số tiền này cho Ninh Sấm Xuân.
Lúc ấy rất nhiều người đều cảm thấy chị cả Chu quá đáng, đây là tát vào mặt chồng mình, cậu và bác cả sao có thể tốt với đứa bé bằng bố ruột?"
Trương Vinh Anh cười lạnh: "Lúc ấy bố đứa bé chắc chắn còn trẻ chứ gì?"
Văn Tú Lan gật đầu: "Năm chị cả Chu mất, chồng chị ấy 33 tuổi, còn kém chị ấy ba tuổi cơ mà."
"Về sau chị đoán xem thế nào? Chị cả Chu đi được ba tháng, Ninh Sấm Xuân lấy cớ tìm người chăm sóc con trai, dẫn một người phụ nữ về nhà. Năm sau sinh một đứa con gái, sau đó lại sinh hai đứa con trai.
Ninh Sấm Xuân và người phụ nữ đến sau, vừa kết hôn đã tìm bác cả đòi tiền, bác cả không cho, lại đến chỗ cậu ruột làm ầm ĩ, cậu ruột cũng không cho.
Vì không đòi được tiền, hai vợ chồng còn giận cá c.h.é.m thớt lên người Ninh Cẩm Võ.
Sau khi có thêm em gái, Ninh Cẩm Võ ở nhà thành người vô hình. Về sau có thêm hai em trai nữa thì coi như ra rìa hoàn toàn. Ninh Sấm Xuân và mụ mẹ kế động một tí là làm ầm lên, than nghèo kể khổ ép thằng bé đi tìm bác cả và cậu ruột đòi tiền.
Nhưng chị cả Chu trước lúc lâm chung đã quỳ xuống cầu xin bác cả và cậu ruột, trừ tiền học phí ra, số tiền này ai đòi cũng không đưa, thằng bé đủ 18 tuổi mới được giao cho nó."
Trương Vinh Anh thở dài: "Đáng thương cho tấm lòng cha mẹ."
Văn Tú Lan tiếp tục: "Cứ thế chịu đựng, Ninh Cẩm Võ năm nay tròn 18 tuổi sắp thi đại học. Năm ngoái Ninh Sấm Xuân và mụ mẹ kế sốt ruột, sợ năm nay thằng bé mang tiền bỏ chạy sau này không nắm thóp được, cuối năm làm ầm ĩ đòi tự sát ở nhà, ép thằng bé sang tên nhà cho bố nó.
Lấy chữ hiếu ra ép thằng bé, ép đến mức trời lạnh căm căm mà thằng bé không dám về nhà, bữa đói bữa no lang thang bên ngoài. Bác cả Ninh tức quá, chạy đến đ.á.n.h em trai một trận, còn tát cho cô em dâu kế hai cái."
Mắt Trương Vinh Anh sáng lên: "Ông bác cả này cũng là người tốt, thà trở mặt với em trai cũng phải bảo vệ cháu."
Văn Tú Lan gật đầu: "Chứ còn gì nữa, nếu không lúc trước chị cả Chu đã chẳng dập đầu trước mặt ông ấy."
"Bị đ.á.n.h xong, mụ em dâu kế làm ầm ĩ một trận, kéo ba đứa con về nhà mẹ đẻ. Ninh Sấm Xuân đuổi theo, tết cũng ở bên nhà vợ không về. Ninh Sấm Xuân càng mạnh miệng đòi đến nhà mẹ đẻ vợ, ép mẹ mình gây áp lực cho anh cả.
Bà nội Ninh sợ Ninh Sấm Xuân làm thật, cũng gây sự với bác cả Ninh, bắt bác cả Ninh đến nhà mẹ đẻ em dâu kế đón người, ép ông ấy đi nhận lỗi, muốn cháu trai Ninh Cẩm Võ sang tên nhà cho bố nó.
Trong lòng người già ấy mà, cháu trai sao sánh được với con trai?
Lại nói cô con dâu kế cũng sinh cho hai đứa cháu trai, bên kia con trai ruột thêm hai cháu trai, bên này chỉ có một đứa cháu trai, bà cụ chắc chắn đứng về bên kia. Kết quả chọc tức bác cả Ninh ốm liệt giường.
Qua tết này, Ninh Sấm Xuân bên kia có khả năng sẽ quay lại. Bác cả Ninh sợ mình già yếu không bảo vệ được cháu, bàn bạc với Ninh Cẩm Võ và ông cậu họ Chu, quyết định bán nhà ngay lập tức, để Ninh Cẩm Võ cầm sổ tiết kiệm chuyển trường, nửa cuối năm thi đại học xong đi thẳng luôn."
Văn Tú Lan nhìn Trương Vinh Anh: "Tình hình là như thế. Hiện tại chủ nhà là Ninh Cẩm Võ, bác cả và cậu ruột nó cũng đồng ý bán nhà. Để bán nhanh, giá cả cũng hợp lý, nhà đủ rộng đủ tốt, mua được là tuyệt đối có lãi.
Nhưng người quanh đây biết chuyện nhà họ Ninh, có người động lòng cũng không dám mua, sợ vợ chồng Ninh Sấm Xuân quay lại gây sự. Mụ vợ kế của Ninh Sấm Xuân cũng đanh đá lắm. Nếu không thì tin bán nhà vừa tung ra, hàng xóm láng giềng đã mua hết rồi, chẳng đến lượt người ngoài."
Nói đến đây, giọng điệu Văn Tú Lan mang theo chút lấy lòng: "Chị Trương này, nghe nói con trai thứ hai nhà chị là người có bản lĩnh, hồi nhỏ đ.á.n.h cho bọn trẻ con ngõ này một trận tơi bời. Nếu không phải thế thì em cũng chẳng dám giới thiệu cho chị."
Bác cả Ninh bên kia đã b.ắ.n tin, ai giới thiệu được người mua thành công, ông ấy sẽ có bao lì xì.
Bên phía Trương Vinh Anh cũng hứa hẹn sẽ có hậu tạ. Nếu thành công, bà ta có thể ăn hai đầu, cho nên Văn Tú Lan thực sự tận tâm tận lực, không ngừng khen ngợi căn nhà.
Trương Vinh Anh vừa nghe thấy phiền phức như vậy, trong lòng có chút muốn rút lui. Thằng Ba mang tiếng xấu thật, nhưng đ.á.n.h người cũng phải bồi thường tiền, nhỡ không cẩn thận gây ra án mạng còn phải vào tù.
Nhưng thời buổi này đa phần là nhà tập thể hoặc nhà đơn vị, nhà tư nhân có sổ đỏ bán lại thật sự không nhiều. Nghe Văn Tú Lan bảo nhà rất tốt, giá rẻ, bà lại tiếc.
"Bên này, đây này, chính là nhà này. Chị xem, bác cả Ninh và thằng bé Ninh nghe nói chị muốn đến xem nhà, đã đợi ở trong phòng từ sớm rồi."
