Bị Con Cái Vứt Bỏ Chết Thảm, Bà Lão Trương Trọng Sinh Về Thập Niên 80. - Chương 154: Hai Vợ Chồng Diễn Trò

Cập nhật lúc: 30/12/2025 12:23

Đường Hồng Mai bị cái tin sốt dẻo của Lý Bảo Quốc đập cho thành Vương Hy Phượng (nhân vật khéo léo, đảm đang trong Hồng Lâu Mộng), chu đáo mọi mặt.

Cái tính nết và thái độ ấy, trực tiếp chuyển từ bằng mặt không bằng lòng sang nhiệt tình như đóa hoa mẫu đơn nở rộ.

Lý Bảo Phượng tan làm vào bếp định phụ giúp thì bị cô ta đuổi ra: "Bảo Phượng về rồi đấy à, ha ha, không cần đâu không cần đâu, em đi làm cả ngày rồi, ra ngồi nghỉ đi, chỗ này có chị dâu lo là được rồi."

Lý Bảo Hỉ vừa đứng ở cửa bếp, Đường Hồng Mai đã nói giọng sang sảng: "Bảo Hỉ, em ra chơi với Tuyển Minh chúng nó đi."

Lúc xào rau, cô ta còn ôm bát đũa ra đặt lên bàn, gọi với chồng: "Lý Bảo Quốc, lại đây bày bát đũa giúp em."

Nói xong lại vội vàng vào bếp múc cá hầm đậu phụ ra, cũng không quên bảo Lý Tuyển Minh thể hiện trước mặt mọi người: "Tuyển Minh, mau xới cơm cho ông bà nội với các chú các cô đi con."

Lý Bảo Quân và Lý Bảo Hải nhìn nhau, trên mặt đều hiện rõ vẻ không thể tin nổi.

Thấy không nhìn ra được gì từ Lý Bảo Quân, Lý Bảo Hải sán lại gần Trương Vinh Anh, mắt vẫn nhìn chằm chằm Đường Hồng Mai đang bận rộn, thì thầm hỏi: "Mẹ, có cần con đi nắm nắm gạo nếp (trừ tà) không?"

Lý Bảo Hải cảm thấy chị dâu cả nếu không phải trúng tà thì là bị quỷ nhập tràng.

Thế mà lại sai bảo anh cả hắn làm việc. Bình thường cô ta hay nịnh nọt bà nội nhất, nào là Lý Bảo Quốc là sinh viên, làm văn phòng, sinh ra đã cao hơn người khác một bậc, còn bảo Tuyển Minh là cháu đích tôn nhà họ Lý gì gì đó.

Bản thân cô ta làm việc thì trốn được là trốn, không phải trốn trong phòng thì là đi vệ sinh. Hôm nay lại biến thành cô Tấm, còn sai bảo cả chồng lẫn con.

Khóe miệng Trương Vinh Anh giật giật. Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là Lý Bảo Quốc đã nói chuyện mua nhà cho Đường Hồng Mai, thậm chí có khả năng còn ám chỉ với cô ta rằng căn nhà này là của họ, bảo Đường Hồng Mai thể hiện cho tốt.

"Ăn đi, cá và đậu phụ hôm nay đều là anh cả chúng mày mua đấy." Trương Vinh Anh cầm đũa bắt đầu ăn.

Nghe nói cá và đậu phụ là do anh cả mua, đừng nói Lý Bảo Quân và Lý Bảo Hải, ngay cả Lý Bảo Phượng và Lý Bảo Hỉ cũng thấy quái dị.

Vợ chồng anh cả luôn theo chủ nghĩa "có hời không chiếm là đồ ngu", bình thường bảo mua gói muối còn không vui, hôm nay thế mà lại chủ động mua con cá to thế này?

Nhưng rất nhanh mọi người đã biết nguyên do, bởi vì Trương Vinh Anh công bố chuyện mua nhà ngay trên bàn cơm.

"Thông báo cho mọi người một tin, hôm nay tôi đã mua một căn nhà, ngay ở ngõ nhà họ Dương phía trước, hết 6600. Tiêu khoản 6600 này xong, trong nhà cơ bản chẳng còn đồng nào, về sau chuyện nuôi gia đình các người phải gánh vác nhiều hơn."

Giọng điệu rất tự nhiên, giống như đang nói hôm nay thời tiết đẹp vậy.

Nhưng người nhà họ Lý thì bị tin này làm cho nổ đom đóm mắt.

Lý Bảo Hải trừng mắt tròn xoe: "6600 á!!!! Mẹ, con đang học việc, lương tháng có hơn 28 đồng, 6600 là con phải làm 20 năm đấy!"

Hắn kích động phun cả cơm ra. Trong nhà có nhà để ở, tại sao phải tốn 6600 mua nhà? Nghe ý tứ của mẹ là vét sạch của nả rồi, thế hắn cưới vợ kiểu gì?

Bao giờ hắn mới được sinh con?

Lý Kim Dân hơi há miệng, trong đầu tính toán nhanh: một tháng 63.5 đồng, không ăn không uống một năm được khoảng 800, 6600 chia 800 là hơn tám năm. Ông phải làm hơn tám năm.

"Tôi... tôi không ăn không uống hơn tám năm tiền lương. Tôi... tuổi này của tôi, làm đến 60, vừa khéo còn làm được tám năm nữa. Làm... làm không công à?"

Động tác và cơm của Lý Bảo Quân khựng lại, chuông cảnh báo trong lòng reo vang, mồm ngậm đầy cơm nói nhanh như gió: "Mẹ, mẹ không lấy hết tiền bồi thường ly hôn và tiền bán công việc của con đi tiêu đấy chứ?"

Hỏi xong, hắn lại vội vàng nói: "Chuyện lớn thế này sao mẹ chẳng bàn bạc tiếng nào? Đó là tiền của con, dù có gửi mẹ giữ thì cũng liên quan đến con chứ? Số tiền lớn như thế mẹ đem đi mua nhà á?

Nhà mình rộng thế này, có phải không ở hết đâu. Sau này Bảo Hỉ, Bảo Phượng cũng phải gả đi, cần gì phải mua nhà? 6600 đấy mẹ ơi, không phải 600 đâu, hơn 6000, cưới được mười mấy cô vợ đấy. Mẹ tiêu hết rồi thì sau này tính sao?"

Càng nói càng cuống, Lý Bảo Quân quay sang nhìn Lý Kim Dân: "Bố, bố xem mẹ kìa!!"

Hắn còn muốn buôn bán, còn muốn thuê cửa hàng, còn muốn đi miền Nam lấy hàng. Trong tay hắn có 600 đồng căn bản không đủ, hơn nữa thời gian qua tiêu pha một ít, giờ chỉ còn hơn 500.

Hiện tại mẹ hắn tiêu hết tiền rồi, ý là sau này trong nhà còn trông cậy vào bọn hắn gánh vác, thế hắn biết làm sao?

Giấc mộng làm ông chủ hộ kinh doanh cá thể của hắn tan thành mây khói à?

Nhìn thái độ này của Lý Bảo Quân và Lý Bảo Hải, Đường Hồng Mai thầm vui mừng trong lòng.

Quả nhiên, tin mua nhà mẹ chồng bà trừ bảo cho Bảo Quốc biết ra thì không nói với ai cả, ngay cả bố chồng cũng không biết.

Không ngờ âm thầm lặng lẽ, nhà con cả bọn họ mới là cục cưng trong lòng mẹ chồng.

Lý Bảo Quốc đẩy gọng kính, ra dáng con trưởng: "Chú Ba chú Tư, hai chú nói chuyện với mẹ kiểu gì đấy? Mẹ chắc chắn có tính toán của mẹ, mẹ còn hại chúng ta được chắc?

Chúng ta từ nhỏ, mẹ đã ăn mặc cần kiệm, dành những gì tốt nhất cho chúng ta. Lần này mua nhà chắc chắn cũng là nghĩ muốn cho chúng ta một mái nhà an ổn. Chú xem chú Ba chú Tư còn ngủ chung phòng với bố đấy, sau này hai chú lấy vợ thì ngủ chung với bố thế nào được?

Hiện tại mua nhà là mẹ có suy tính lâu dài. Cuộc đời này thoáng cái là qua, thêm vài năm nữa, bọn Tuyển Minh cũng lớn rồi. Mua nhà chắc chắn là quyết định sau khi mẹ đã suy nghĩ kỹ càng, chúng ta nên ủng hộ mẹ!"

Đường Hồng Mai cũng vội vàng hùa theo: "Đúng đúng đúng, tuy là tốn tiền nhưng không phải tiêu hoang, đây là dùng vào việc mua nhà. Có nhà là có gia đình, nhà cửa cũng là tài sản, là một loại bảo đảm, chứng minh nhà chúng ta hưng thịnh."

Lý Bảo Quốc ném cho Đường Hồng Mai một ánh mắt tán thưởng, tiếp tục nói giọng thấm thía.

"Chú Ba chú Tư, gia đình đoàn kết quý hơn tiền bạc. Mẹ vất vả nuôi chúng ta lớn thế này, đừng vì chút chuyện này mà tranh cãi với mẹ, sẽ làm mẹ đau lòng đấy. Mẹ quyết định thế này chắc chắn cũng hy vọng nhận được sự ủng hộ của chúng ta.

Người một nhà chúng ta đồng tâm hiệp lực thì quan trọng hơn bất cứ thứ gì, còn lo không sống tốt được sao? Mẹ, con nói đúng không ạ?"

Đường Hồng Mai vội vàng bồi thêm: "Bảo Quốc nói đúng đấy. Chú Ba chú Tư, nếu bàn về lòng hiếu thảo thì các chú còn phải học tập anh cả nhiều."

Lý Bảo Quốc hơi hất cằm, liếc nhanh Trương Vinh Anh một cái: "E hèm, các chú ấy còn nhỏ mà. Anh là anh cả, giống như mẹ nói ấy, là đầu tàu trong nhà."

Đường Hồng Mai lập tức tiếp lời: "Nhỏ cái gì mà nhỏ. Lúc anh bằng tuổi các chú ấy thì Phượng Thúy đã ra đời rồi, công việc cũng ổn định, chưa từng để bố mẹ phải bận lòng..."

Hai vợ chồng kẻ xướng người họa, đề tài ngày càng lệch, từ chuyện mua nhà dần dần chuyển sang lòng hiếu thảo, cuối cùng là tâng bốc lẫn nhau.

Trương Vinh Anh: "..."

Đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, nồi nào úp vung nấy, quả nhiên là đôi vợ chồng cùng một giuộc.

Ánh mắt Lý Kim Dân có chút phức tạp. Ông cảm thấy con trai cả cuối cùng cũng trưởng thành, cuối cùng cũng ra dáng anh cả, ông có chút an ủi tuổi già.

Lý Bảo Quân và Lý Bảo Hải nhìn vợ chồng Lý Bảo Quốc như nhìn thấy ma. Hai anh em theo bản năng nhìn nhau, trên mặt đều hiện lên dòng chữ: "Bọn họ không bị bệnh đấy chứ?"

Ngay cả Lý Bảo Phượng và Lý Bảo Hỉ cũng ngơ ngác.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.