Bị Con Cái Vứt Bỏ Chết Thảm, Bà Lão Trương Trọng Sinh Về Thập Niên 80. - Chương 228: Bà Đây Nhổ Răng Nó

Cập nhật lúc: 31/12/2025 10:13

Lý Bảo Quốc từ bệnh viện trở về liền vội vã chạy sang ngõ Dương Gia, hắn đoán đúng rồi, nhà họ Trần quả nhiên đã nhúng tay vào.

Hiện tại nhà họ Trần tình hình thế nào, hắn cũng không rõ, chỉ biết năm ngoái lúc Lý Bảo Quân chưa ly hôn, nghe nói anh cả nhà họ Trần sang năm sẽ thăng chức to.

Nhưng theo lời bà thím làm vệ sinh vừa rồi, nhà họ Trần hình như cũng xảy ra chuyện gì đó.

Nhưng cho dù nhà họ Trần xảy ra chuyện gì, thì gia đình thường dân như nhà hắn cũng không phải đối thủ của họ.

“Ông đây hiện tại có nếp có tẻ, công việc ổn định, còn ra ở riêng không bị quản thúc c.h.ử.i mắng, thằng ba ngàn vạn lần đừng hại tôi nhé, nếu không tôi nhất định phải đăng báo từ mặt nó mới được, đúng là yêu tinh hại người.”

Lúc Lý Bảo Quốc chạy đến ngõ Dương Gia, Lý Bảo Hà cũng ở đó, gia đình năm người nhà cô đã chuyển lên đây, hôm nay mới ổn định chỗ ở, lúc này mang con sang chơi một chút.

“Anh cả, anh đến rồi ạ?” Thấy Lý Bảo Quốc vào cửa, Lý Bảo Hà đang trông con chơi trong sân vội vàng đứng dậy chào hỏi.

Lý Bảo Quốc nhìn cô một cái, vẻ mặt nghiêm trọng đi vào trong: “Bố mẹ có nhà không?”

“Có ạ, ở trong phòng.” Lý Bảo Hà là người nhạy cảm hay suy nghĩ lung tung, thấy sắc mặt anh cả khó coi, trong lòng liền thấp thỏm, theo bản năng tự kiểm điểm, có phải vì chuyện cô tiếp quản công việc của mẹ nên anh cả bất mãn với mình không?

Hay là, có phải vì mới chuyển đến, chưa mua quà sang thăm anh chị cả nên họ giận.

“Anh cả, bọn em cũng vừa mới ổn định chỗ ở, đang định tối nay sang nhà anh chị chơi đây.”

Cô giải thích với Lý Bảo Quốc một câu, lại lấy lòng gọi với vào trong giúp Lý Bảo Quốc.

“Bố, mẹ, anh cả sang chơi ạ.”

Trương Vinh Anh ngồi bất động, Lý Kim Dân theo bản năng đứng lên, thầm nghĩ có phải thằng ba được thả rồi không.

Lý Bảo Quốc vén rèm đi vào: “Bố mẹ, chuyện của thằng ba khó giải quyết rồi.”

Trương Vinh Anh kinh ngạc nhìn về phía Lý Bảo Quốc, chuyện này bà không quản, hôm qua an ủi Lý Bảo Phượng xong liền lăn ra ngủ, sáng nay dậy đi làm, thuận tiện tìm lãnh đạo làm thủ tục nghỉ hưu, tan làm tiện đường ghé qua ngõ Tỉnh Cương một chuyến, đúng là không biết chuyện gì xảy ra thật.

Rốt cuộc trong ấn tượng của bà, Lý Bảo Quân ngồi đồn công an là chuyện bình thường như cơm bữa, bà một chút cũng không ngạc nhiên, cũng chẳng lo lắng, dù sao cái thứ đó khả năng thích nghi cực mạnh, ở đâu cũng sống được, đến đi biên giới còn có thể an toàn mang hai quả thận về, đó chính là mệnh cứng trời ban, chắc chắn không có việc gì.

Lý Kim Dân ngược lại thót tim: “Sao thế, tối qua mày chẳng thề thốt đảm bảo, bảo hôm nay mày đưa thư bãi nại qua là thằng ba được thả sao?”

Lý Bảo Quốc sắc mặt khó coi lắc đầu: “Nhà họ Trần nhúng tay vào, người kia đổi ý rồi, đòi con mấy nghìn đồng.”

Trương Vinh Anh nói: “Thư gì? Ai viết? Thằng họ Chu à? Tại sao còn phải đi xin nó thư bãi nại, nó giở trò lưu manh, nó còn bãi nại? Các người hỏi qua tôi chưa? Tôi còn chưa tha cho nó đâu!!!”

Lý Kim Dân nói: “Bà già này, chuyện gì bà cũng làm ầm lên, bà tưởng đây là chuyện vinh quang lắm à? Thanh danh con Bảo Phượng không cần nữa à? Chuyện con gái lớn nhà Ngô Hải ở ngõ Tỉnh Cương hai năm trước bà quên rồi à?”

Vừa nhắc đến Ngô Tiểu Vân con gái lớn nhà Ngô Hải, Trương Vinh Anh liền nhớ ra, năm 82, Ngô Tiểu Vân làm nhân viên bán vé ở nhà tắm, trên đường tan làm bị mấy gã khách chặn lại quấy rối, may mà bị một người hàng xóm cùng ngõ bắt gặp, nhưng truyền ra ngoài vẫn hỏng thanh danh.

Có người chỉ trích phía nhà trai, nhưng càng nhiều ác ý lại đổ dồn lên người Ngô Tiểu Vân.

Ngô Tiểu Vân trắng trẻo xinh xắn, nụ cười rạng rỡ, là cô gái xinh đẹp nổi tiếng trong ngõ, chuyện này vừa xảy ra, mọi người đều bảo cô không đứng đắn, ai nấy đều chắc chắn nói, nhất định là Ngô Tiểu Vân làm chuyện gì mờ ám, hoặc là chủ động lả lơi với người ta, để người ta tưởng lầm gì gì đó, cứ như tận mắt nhìn thấy vậy.

Lời đồn đại càng nói càng xa, Ngô Tiểu Vân biến thành dâm phụ lẳng lơ trong miệng mọi người.

Nhà trai thậm chí còn quang minh chính đại đến cửa cầu hôn, làm cho anh trai chị dâu Ngô Tiểu Vân cũng bị nghe lời ra tiếng vào sinh ra oán hận.

Ở bên ngoài bị chọc tức về nhà, lời trong lời ngoài trách Ngô Tiểu Vân không đứng đắn không an phận, nếu không chuyện như vậy sao không xảy ra với nhà khác, lại cứ xảy ra với Ngô Tiểu Vân.

Cuối cùng vợ chồng Ngô Hải nhìn con gái ngày càng gầy rộc, buồn bực không vui, đành đem công việc bán vé ở địa phương của con gái đổi cho em gái của chị dâu họ, để con gái đi theo chị dâu họ đến nơi khác, thế chân em gái chị dâu họ làm giáo viên dạy thay ở nông thôn.

Năm kia vợ Ngô Hải ngồi ở cửa khóc, c.h.ử.i ầm lên cả ngõ, rủa xả mấy bà tám đặt điều không được c.h.ế.t t.ử tế.

Về sau mọi người mới biết, Ngô Tiểu Vân lấy chồng ở quê, lúc sinh con bị khó sinh, điều kiện lại lạc hậu, được khiêng đến trạm xá trên trấn, khó khăn lắm mới giữ được mạng, sinh được một cô con gái, nhưng bản thân lại bị tổn thương cơ thể, không bao giờ có thể sinh con được nữa.

Khổ nỗi nhà chồng lại trọng nam khinh nữ, một cô gái xinh đẹp ưu tú đang yên đang lành, vì mấy lời đồn đại ác ý mà cả đời bị hủy hoại.

“Bảo Phượng cũng sắp đến tuổi làm mai mối rồi, dây dưa với thằng súc sinh kia, bản thân Bảo Phượng cũng bị vấy bẩn...”

Lý Kim Dân chưa nói hết câu, Trương Vinh Anh liền đứng dậy: “Ông tưởng tôi giống vợ Ngô Hải vô dụng kia chắc, đến con gái mình cũng không bảo vệ được? Kẻ nào dám lải nhải, bà đây dám đến tận nhà nó xé miệng nó ra!!!

Ông xem ai dám múa mép trước mặt tôi thử xem, tôi có ba thằng con trai, Lý Bảo Quân tuy là thằng thùng cơm phá gia chi t.ử, nhưng được cái chắc thịt, ai dám ho he, bảo nó xông lên đ.ấ.m một phát, răng cửa rụng sạch.

Thằng cả đầy bụng tâm cơ, đ.â.m sau lưng là giỏi nhất, lại bảo mẹ ông đi treo cổ, thằng tư đi đ.á.n.h con nhà người ta, Đường Hồng Mai cái gậy thọc cứt đi khuấy đảo, ai dám thả một cái rắm thử xem, không quậy cho nhà nó tan cửa nát nhà, coi như tám đời tổ tông nhà họ Lý các người vô dụng!”

Lời này của Trương Vinh Anh vừa thốt ra, sắc mặt mọi người ở hiện trường đều cứng đờ.

Mọi người nhìn Trương Vinh Anh với ánh mắt phức tạp.

Hóa ra những khuyết điểm trước kia bị Trương Vinh Anh treo cửa miệng c.h.ử.i rủa, giờ lại biến thành ưu điểm?

Trương Vinh Anh thấy mọi người đều nhìn mình, chống nạnh quát: “Nhìn cái gì mà nhìn, tôi nói sai à? Nhà các người trên có bà già chuyên gây chuyện sắp xuống lỗ, dưới có ba đứa nhỏ miễn dịch siêu cường, vũ lực có Lý Bảo Quân, gậy thọc cứt có Đường Hồng Mai, chơi tâm cơ có thằng cả, đê tiện có thằng tư, con gái ông việc khác không làm được, nhưng gào khóc t.h.ả.m thiết chắc làm được chứ.

Thằng ba bất cứ lúc nào tống vào tù cũng chả sao, dù sao không giúp gia đình ngồi tù thì chính nó cũng phải ra ra vào vào, trên có già dưới có trẻ ai dám động vào?

Tuổi càng nhỏ miễn dịch càng tốt, tuổi càng lớn kháng phép càng cao, ai dám mở miệng, bà đây trực tiếp dùng ma pháp đối chọi với bọn họ, ngon thì nhào vô!!!”

“Tôi nói cho ông biết, mẹ ông và ba đứa nhỏ, cho dù đồn công an đến cũng bó tay, chỉ có thể phê bình giáo d.ụ.c, muốn giáo d.ụ.c thì cứ giáo d.ụ.c, dù sao mẹ ông nghe không rõ, ba đứa nhỏ nghe không hiểu, giáo d.ụ.c xong chúng ta tiếp tục, xem ai còn dám lải nhải.

Nếu bị bắt vào, càng tốt, con cái để bọn họ nuôi lớn, mẹ ông cũng có người phụng dưỡng lo ma chay.”

Nói xong, Trương Vinh Anh phất tay: “Hòa giải, hòa giải cái con khỉ, một lũ vô dụng, đón Bảo Phượng đi báo công an, bảo công an đến bệnh viện bắt người, thằng ch.ó c.h.ế.t còn làm cao, còn muốn c.ắ.n một miếng thịt từ trên người chúng ta xuống, bà đây nhổ răng nó!!!!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.