Bị Con Cái Vứt Bỏ Chết Thảm, Bà Lão Trương Trọng Sinh Về Thập Niên 80. - Chương 275: Vận May Đến

Cập nhật lúc: 03/01/2026 04:10

Lý Bảo Quốc mừng thầm trong bụng nhưng mặt vẫn tỉnh bơ: "Nhưng khó khăn lắm mới có suất, bỏ qua thì sau này không biết bao giờ mới đến lượt đâu chị ạ."

Chị Hoàng lắc đầu: "Chị biết chứ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chị có mỗi mụn con trai, sau này già yếu cũng phải nương tựa vào nó. Giờ tiền nong không dư dả, chi bằng nhường suất cho đồng nghiệp khác, còn được tiếng thơm." Nói rồi, chị Hoàng nhìn quanh quất, hạ giọng nói với Lý Bảo Quốc: "Chị nghe bên đơn vị khác đồn là sau này nếu thực sự không có chỗ ở thì vẫn sẽ phân nhà miễn phí thôi, nhà nước đời nào để cán bộ ngủ ngoài đường. Giờ khối người chẳng mặn mà gì chuyện bỏ tiền túi ra mua nhà đâu. Hôm qua bọn Cường Phân bàn tán trong phòng trà nước, chị nghe thấy mấy người bảo dù có suất cũng chẳng mua. Tiền tươi thóc thật bỏ ra xót lắm. Nghe đâu căn 45m2 một phòng ngủ định giá 2520 tệ, mình trả một phần ba cũng mất 840 tệ rồi. Căn 52m2 thì phải bỏ ra hơn ngàn, căn 70m2 ba phòng ngủ thì tận 1400 tệ. Mà đây lại không giống mua nhà bên ngoài, không có giấy tờ sở hữu đâu."

Chị Hoàng càng nói càng hăng: "Đấy là chưa tính các chi phí khác nhé. Tường cũng phải quét vôi chứ? Đồ đạc cũng phải sắm sửa chứ? Rồi điện nước các thứ, sơ sơ cũng tốn thêm một hai trăm nữa. Chú bảo chúng ta lương ba cọc ba đồng, trừ ăn uống đi một năm để ra được mấy hào? Lại còn trên có già dưới có trẻ, chỗ nào cũng cần tiền. Nếu không phải nhà quá chật chội không ở nổi nữa thì ai dại gì bỏ đống tiền ra mua nhà?"

Lý Bảo Quốc gật gù ra vẻ đồng cảm: "Đúng thế thật, tốn kém ra phết. Căn 70m2 mất 1400, sửa sang vào nữa là 1600. Kể cả cho thuê thì cũng chỉ được mười mấy tệ một tháng, một năm được 120, phải hơn chục năm mới thu hồi vốn, tính ra không lời lãi gì thật." Chị Hoàng gật đầu tán thành: "Chứ gì nữa, dân làm Tín dụng ai mà chẳng biết tính toán. Chị bỏ 1400 mua nhà, cộng chi phí linh tinh thành 1600. Thà chị cố thêm tí nữa là 1500 mua cho con cái việc làm, 6 năm là hoàn vốn. Mua nhà mười mấy năm mới hoàn vốn, chị đâu có ngốc, chắc chắn là chọn mua việc làm rồi."

Lý Bảo Quốc hùa theo: "Đúng đúng, chị Hoàng làm xuất nạp bao năm có khác, tính toán đâu ra đấy." Rồi hắn đổi giọng thở dài: "Haiz, đúng là mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Nhà tôi thì khác, nhân khẩu đông quá, riêng anh em trai đã ba thằng, thêm hai cô em gái chưa chồng, bố mẹ già nữa. Giờ lại thêm cô em họ đến ở nhờ. Tôi có ba đứa con, trên còn bà nội, cả nhà hơn hai chục miệng ăn chen chúc trong cái ngõ Giếng Cương, xoay người cũng đụng nhau, chật chội sinh ra lắm mâu thuẫn... Chưa kể cô em gái lớn đã đi lấy chồng, nhà nó bốn người nữa, lễ tết kéo về một chuyến là ôi thôi, nghĩ đến đã đau hết cả đầu."

Chị Hoàng hình dung cảnh nhà họ Lý hai ba chục người nhét trong một cái nhà, già trẻ lớn bé ồn ào nhốn nháo, đúng là phiền não. "Chậc chậc, không dễ dàng gì. Thế thì chú dù có phải vay mượn cũng nên cố mà mua lấy cái nhà. Chịu thiệt một tí nhưng được cái ở thoải mái, con cái chú còn nhỏ, chưa đến lúc tốn kém nhiều."

Lý Bảo Quốc nhăn nhó: "Chị nói nghe nhẹ nhàng thế. Nhà tôi còn chú ba nữa, tôi là anh cả, nếu tôi mua nhà thì hai đứa em chắc chắn sẽ tị nạnh. Bố mẹ muốn xử sự công bằng, tôi có phần mà hai đứa nó không có thì chúng nó có chịu để yên không?"

Sau khi "làm công tác tư tưởng" với chị Hoàng, Lý Bảo Quốc cũng dùng cách tương tự để thăm dò Lữ Tiểu Hoa và ông bảo vệ Kim. Đúng như dự đoán, mấy người này đều không mấy mặn mà với việc "bỏ tiền mua nhà". Nắm chắc tình hình trong tay, tối về hắn bàn bạc với Đường Hồng Mai. Sáng hôm sau trước giờ đi làm, hắn tiện đường ghé qua ngõ Dương Gia. Chuyện liên quan đến tiền nong nên Đường Hồng Mai cũng bám theo, dù sao Lý Bảo Quốc đã nói rồi, hôm nay sẽ lấy 1000 tệ từ Trương Vinh Anh.

Trương Vinh Anh hiện tại không đi làm nữa, bắt đầu chú trọng dưỡng sinh. Bà cảm thấy ngày tháng hưởng phúc còn dài ở phía sau, cần phải có sức khỏe tốt. Sáng sớm bà đã ra sân luyện giọng, tập thể d.ụ.c, múa may quay cuồng. Xe đạp của Lý Bảo Quốc vừa tới cổng thì nghe bên trong vọng ra tiếng hét thất thanh. "Vận may tới, vận may tới ~" (nghe nhầm thành "đòi mạng tới") Lý Bảo Quốc giật mình phanh gấp, Đường Hồng Mai ngồi sau đập mặt vào lưng chồng cái "bộp". "Làm cái gì thế, muốn c.h.ế.t à?" Lý Bảo Quốc hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Cô có nghe thấy không?" Đường Hồng Mai xoa mũi ngơ ngác. Lý Bảo Quốc nói: "Mẹ tôi vừa hét đấy." Hắn bắt chước giọng Trương Vinh Anh, bóp méo giọng: "Đòi mạng tới, đòi mạng tới ~" "Sáng sớm bảnh mắt mẹ tôi đã gân cổ lên đòi mạng, ai lại chọc giận bà ấy thế nhỉ?"

Nghe đến đây, Đường Hồng Mai nhảy phắt xuống xe: "À ừm, tôi đi mua rau đây, rau sáng mới tươi, trưa về kho cá cho anh ăn nhé, tan làm về sớm đấy." Chưa dứt lời cô nàng đã lỉnh đi xa mấy mét. "Này này này!" Lý Bảo Quốc nhìn bóng vợ mà tức anh ách, nghiến răng: "Cái con mụ này, có biến là chạy nhanh hơn thỏ."

Hắn đành một mình dắt xe vào sân, nặn ra nụ cười rạng rỡ như hoa hướng dương: "Mẹ, chào buổi sáng ạ! Ai chà, mẹ tập thể d.ụ.c đấy à? Trông mẹ ngày càng khỏe mạnh, tinh thần phấn chấn thế này con trai mừng quá ~" Trương Vinh Anh nhìn con trai như nhìn người ngoài hành tinh: "Mày bị ấm đầu à?" Nói rồi bà giật cái khăn mặt trên dây phơi đi thẳng vào nhà, thầm nghĩ thằng con cả này không có lợi thì không dậy sớm, sáng sớm mò đến chắc chắn là có việc nhờ vả.

Lý Bảo Quốc nhìn theo bóng mẹ, quay sang hỏi Lý Bảo Hỉ đang nghỉ hè ở nhà: "Sao thế? Ai chọc giận mẹ à? Sáng sớm ngày ra đã đòi mạng đòi mạng, mẹ định đòi mạng ai thế?" Lý Bảo Hỉ ngớ người, nhìn Kim Chi rồi cả hai cùng phì cười. "Ha ha ha ha ~" "Anh cả, anh làm sao thế? Mẹ có ăn thịt anh đâu mà anh sợ sệt thế. Yên tâm đi, ngày nào mẹ cũng hô thế đấy, không liên quan gì đến anh đâu." "Ngày nào cũng hô?" Lý Bảo Quốc ngẩn tò te, lầm bầm: "Trước kia ghê gớm đã đành, giờ còn chuyển sang hệ tâm linh, sáng nào cũng đứng giữa sân đòi mạng?"

Vào trong nhà, hắn cố gắng kiểm soát giọng điệu và nụ cười, trình bày rõ ràng tình hình đã tìm hiểu được. "Mẹ, mẹ chắc chắn nhé, 1000 tệ này mẹ cứ đưa cho... Ờ, mẹ cứ chuẩn bị trước đi, có thể dùng đến bất cứ lúc nào. Ngoài ra con nói trước, nhà này mua được, đăng ký tên được, nhưng tính chất khác với cái sân mình đang ở. Ký túc xá Tín dụng xã không có sổ đỏ đâu, tức là sau này muốn chuyển nhượng cũng khó, cùng lắm là đến đơn vị sửa cái tên hoặc tìm luật sư làm công chứng thôi." Lý Bảo Quốc nghiêm túc giải thích.

Trương Vinh Anh chẳng hề bận tâm: "Không sao, đã mua rồi thì trong thời gian ngắn ai bán làm gì?" Lý Bảo Quốc không biết, nhưng bà thừa biết loại nhà phúc lợi này hiện tại chưa có sổ đỏ. Nhưng sau này sẽ làm được sổ, kiếp trước khu ký túc xá Tín dụng xã làm sổ tập thể sau năm 2006, chủ hộ nào cũng cầm sổ đỏ trên tay.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.