Bị Con Cái Vứt Bỏ Chết Thảm, Bà Lão Trương Trọng Sinh Về Thập Niên 80. - Chương 280: Ba Căn Hộ Đã Chốt

Cập nhật lúc: 03/01/2026 04:11

Suất của chị Hoàng không tốn tiền đã xong, hôm sau đi làm Lý Bảo Quốc tìm ông Kim bảo vệ nói chuyện. Ông Kim cũng rất thẳng thắn, ông đòi 300 tệ.

"Cả cái cơ quan này ai chẳng biết tôi không con không cái, có chút tiền trong tay cũng phải giữ để dưỡng già, không đời nào dồn hết vào mua nhà được. Hơn nữa giờ tôi ở phòng bảo vệ, cũng chẳng có người thân, mua nhà cũng chẳng để làm gì. Chú muốn cái suất này thì đưa tôi 300 tệ, tôi phối hợp đi đăng ký tên cho." Ông Kim vừa nói vừa rít điếu t.h.u.ố.c lá thượng hạng Lý Bảo Quốc đưa.

Lý Bảo Quốc định mặc cả: "Bác Kim à, lương công nhân chính thức cũng chỉ hơn 40 tệ một tháng. Một cái suất mua nhà bác không dùng đến mà đòi 300 thì có hơi đắt không ạ?"

Ông Kim vơ luôn cả bao t.h.u.ố.c trên bàn nhét vào túi: "Hề hề, đắt hay không là tùy người nghĩ. Chú không cần thì chắc chắn có người khác cần, chú cứ đi hỏi thử anh em chú mà xem."

"Ấy ấy, cháu mời bác một điếu thôi mà bác cuỗm cả bao của cháu à? Cháu còn chẳng dám hút loại này, toàn hút Hoàng Kim Diệp thôi đấy." Lý Bảo Quốc định giật lại.

Ông Kim xoay người né tránh: "Một bao t.h.u.ố.c thôi mà, coi như biếu ông già này. Người trẻ tuổi phải có tầm nhìn xa, đừng keo kiệt thế."

Lý Bảo Quốc cười cười không nói thêm gì, quay người đi tìm Lữ Tiểu Hoa.

Lữ Tiểu Hoa sống rất chật vật, phần lớn tiền lương đều dồn vào t.h.u.ố.c thang cho bác. Cô được bác nuôi lớn, bác cô cả đời không lấy vợ. Cô mới sinh ra đã mất mẹ, lên ba tuổi thì mất bố, vì nuôi cô mà mãi hơn 30 tuổi bác cô mới lấy một người đàn bà góa, nhưng được hai năm người ta cũng bỏ đi. Bao nhiêu năm nay hai bác cháu nương tựa vào nhau mà sống.

Lý Bảo Quốc tìm gặp Lữ Tiểu Hoa, hỏi chuyện suất mua nhà. Vì Lý Bảo Quốc đang là cấp trên, Lữ Tiểu Hoa khách sáo nói: "Hoàn cảnh của tôi trưởng phòng Lý cũng biết rồi, bác tôi tháng nào cũng chờ lương tôi để bốc t.h.u.ố.c, làm sao mua nổi nhà. Trước kia tôi cứ nghĩ mình tay trắng, nhà không có, đất không có, khu tập thể xây xong kiểu gì cũng phân cho tôi một gian ký túc xá."

Cô thở dài phiền muộn: "Cũng là cái số, ai ngờ đến lượt mình thì cải cách, nhà không phân miễn phí nữa, phải bỏ tiền ra mua thì thôi khỏi. Bác tôi cũng không có con cháu, bác nuôi tôi lớn, tôi phải phụng dưỡng bác đến cuối đời. Sau này bác mất, nhà vẫn còn đó."

"Suất này anh cần thì cứ lấy đi, tôi... không dùng đến đâu ~" Có lẽ nghĩ đến cuộc đời không có hy vọng của mình, giọng Lữ Tiểu Hoa đầy chua xót.

Lý Bảo Quốc trước đây cùng tổ với cô, biết rõ hoàn cảnh của cô. Đã 35 tuổi mà chưa chồng, trước cũng có người mai mối nhưng cô đòi đưa cả bác theo nên chẳng ai chịu. Giờ cô cũng chẳng màng chuyện chồng con, một lòng chăm sóc bác. Bác cô trước kia sống bằng nghề kèn trống đám ma, khâm liệm, vẽ bùa... Dựa vào nghề này nuôi Lữ Tiểu Hoa khôn lớn nên tiếng tăm không tốt, thời kỳ đặc biệt còn bị hãm hại, nếu không Lữ Tiểu Hoa cũng chẳng phải xuống nông thôn từ năm mười sáu mười bảy tuổi.

Lý Bảo Quốc tuy hay tính toán nhưng chưa đến mức táng tận lương tâm: "Hoàn cảnh tôi cũng chẳng khá hơn là bao, vợ không có việc làm, nuôi ba đứa con, trong tay chẳng có mấy đồng. Tiền mua nhà lần này cũng là vay mượn khắp nơi. Bác Kim cũng đồng ý bán suất nhưng đòi 300, tôi thấy hơi đắt. Suất của cô không dùng đến, tôi trả cô 200, cô thấy thế nào?"

Mắt Lữ Tiểu Hoa sáng lên. Cô không ngờ cái suất mình bỏ đi lại đổi được 200 tệ, bằng gần 4 tháng lương của cô.

"Trưởng phòng Lý, thế... thế ngại quá, tôi có làm gì đâu, sao dám nhận không của anh 200 tệ."

Lý Bảo Quốc nói: "Ôi dào, suất này với cô không đáng giá nhưng với tôi thì quý lắm. Cô đồng ý cho tôi ngay không do dự, tấm lòng này quý hơn vàng. Cô yên tâm, tôi ghi nhớ trong lòng, sau này coi như tôi nợ cô một ân tình. Tiếng tăm của cô trong đơn vị rất tốt, thảo nào ai cũng bảo cô trượng nghĩa. Lần trước tôi và chủ nhiệm Vương còn nhắc đến cô đấy, giải thưởng nhân viên ưu tú quý sau tôi có một suất đề cử, đến lúc đó tôi điền tên cô vào. Cô chẳng hơn tôi mấy tuổi, theo lý tôi phải gọi cô một tiếng chị Tiểu Hoa. Sau này dù việc nhà hay việc công, có khó khăn gì cần giúp đỡ cô cứ tìm tôi. Ha ha, lần trước chủ nhiệm Vương còn bảo thích cái không khí tương trợ lẫn nhau của đơn vị mình, bảo đây là 'đại gia đình ấm áp' đấy."

Lữ Tiểu Hoa bị Lý Bảo Quốc ném cho một đống "bánh vẽ" làm cho choáng váng: nào là 200 tệ, nào là giải nhân viên ưu tú, nào là nợ ân tình, nào là nói tốt trước mặt chủ nhiệm Vương. Nghe xong cô chỉ muốn dốc gan dốc ruột với Lý Bảo Quốc, liền kéo hắn đi đăng ký mua nhà ngay lập tức.

Giải quyết xong hai cái suất, trưa hôm đó Lý Bảo Quốc đ.á.n.h nhanh thắng nhanh, chạy sang ngõ Dương Gia tìm Trương Vinh Anh, rồi dẫn cả chị Hoàng và Lữ Tiểu Hoa đi đăng ký tên luôn trong ngày. Trương Vinh Anh sảng khoái đưa ngay 1000 tệ đã hứa cho Lý Bảo Quốc.

Lý Bảo Quốc đưa cho Lữ Tiểu Hoa 200, mình bỏ túi 800. Hắn lại nài nỉ Trương Vinh Anh cho vay 300 có viết giấy nợ, ứng trước ít tiền lương, cộng với toàn bộ tiền tiết kiệm trong tay, chốt luôn căn 70m2 ba phòng ngủ. Hết cách, ai bảo hắn đông con.

Lý Bảo Quân có hơn 3000 tệ, trả cho Lý Bảo Quốc 500 tiền suất, còn lại 2500. Trương Vinh Anh cũng chọn cho hắn căn 70m2 ba phòng ngủ, trừ đi 1400 tiền nhà, còn dư 1100. Bà lấy 300 cho Lý Bảo Quốc vay, còn 800 thì bà trích 600 tiền "vất vả phí" đút túi, chỉ để lại 200 định trả cho Lý Bảo Quân.

Nhà của Kim Chi thì Trương Vinh Anh chọn căn 52m2 hai phòng ngủ. Với Kim Chi, nhà to chưa chắc đã tốt, dù ở một mình hay sau này lấy chồng thì 2 phòng cũng đủ dùng, tránh cho mấy kẻ không ra gì dòm ngó muốn đến ở ké.

Xong xuôi mọi việc, Trương Vinh Anh thấy lòng phơi phới, phất tay: "Hôm nay hình như thằng Tư tan làm sớm, tao đi mua thức ăn, bảo nó qua đây nấu cơm. Đây là chuyện vui, cả nhà tụ tập một bữa, nói rõ ràng mọi chuyện."

Lý Bảo Quốc cũng vui vẻ. Tuy chạy gãy cả chân, nợ ân tình lại thêm nợ tiền, nhưng hắn có nhà rồi, nhà đứng tên hắn đàng hoàng, đây mới là cảm giác an toàn nhất. Lý Bảo Hải hôm qua bị mắng té tát, lẽ ra dạo này không dám lởn vởn trước mặt Trương Vinh Anh, nhưng hôm nay nghe tin nhà có hỷ sự, trong lòng ngứa ngáy, lại nghe bảo về nấu cơm là hắn ton ton chạy về ngay.

Lý Bảo Quốc nhìn mấy đứa trẻ trong nhà: "Mẹ các con đâu?" Rồi hắn gọi vọng vào trong: "Đường Hồng Mai, Đường Hồng Mai? Em chui đâu rồi, bố mẹ gọi sang ăn cơm ~"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.