Bị Con Cái Vứt Bỏ Chết Thảm, Bà Lão Trương Trọng Sinh Về Thập Niên 80. - Chương 294: Giết Con Đi Còn Hơn
Cập nhật lúc: 03/01/2026 04:13
Lý Bảo Quốc tưởng mình nghe nhầm: "Mẹ nói cái gì cơ?" Hắn hỏi lại đầy nghi hoặc.
Trương Vinh Anh nhìn thẳng vào mắt con, nghiêm túc lặp lại: "Tao bảo mày nghĩ cách vay cho mẹ mười vạn tám vạn."
Lý Bảo Quốc đang thao thao bất tuyệt bỗng như bị bóp cổ, không thốt nên lời. Hắn hít sâu hai hơi: "Mẹ, mẹ đừng đùa nữa."
Trương Vinh Anh nghiêm mặt: "Mày nhìn tao giống đang đùa lắm à?"
Môi Lý Bảo Quốc run run: "Mẹ cần nhiều tiền thế làm gì?"
Trương Vinh Anh thành thật: "Tao đi làm hộ kinh doanh cá thể."
Lý Bảo Quốc móc bao t.h.u.ố.c lá, lấy ra một điếu t.h.u.ố.c hút dở châm lửa: "Chẳng phải mẹ ghét nhất chuyện thằng Ba làm hộ cá thể sao? Con nhớ hồi đó mẹ phản đối kịch liệt nhất nhà mà."
Trương Vinh Anh gật đầu: "Ừ, nó làm thì tao phản đối, tao làm thì tao thấy rất tốt."
"Này, mày đừng nói nhảm nữa, mày cứ nói xem có vay cho tao được không là được." Trương Vinh Anh vừa nói vừa túm lấy tay con trai.
Lý Bảo Quốc vội rụt tay về: "Mẹ đừng có quá đáng. Bố có biết chuyện này không? Mở miệng ra là mười vạn tám vạn, mẹ có biết lương con được bao nhiêu không? Con chỉ là nhân viên quèn ở bộ phận Tín dụng, mẹ tưởng cái Tín dụng xã này là do con mở chắc, mẹ muốn vay bao nhiêu là được bấy nhiêu à? Mỗi khoản vay bên con đều phải qua xét duyệt nghiêm ngặt, có tính chính sách, là biện pháp hỗ trợ tài chính có mục tiêu rõ ràng. Mỗi đồng tiền cho vay ra đều có phạm vi áp dụng và quy trình cụ thể, đâu phải mẹ bảo vay là vay được ngay?"
Trương Vinh Anh cãi cố: "Người khác không vay được nhưng mày chắc chắn làm được. Tao có phải là không trả được đâu."
Lý Bảo Quốc thấm thía khuyên giải: "Mẹ quên lần đầu tiên thằng Ba đi buôn về chỉ còn cái quần đùi rồi à? Mẹ đi làm mấy cái trò đầu cơ trục lợi ấy, lỡ thua lỗ thì sao, mẹ lấy gì mà trả? Bắt mấy anh em bọn con nai lưng ra trả nợ đậy cho mẹ à?"
Nói đến đây, Lý Bảo Quốc càng ra sức giảng giải đạo lý: "Mẹ ơi, mẹ cũng không thể hại bọn con chứ. Cuộc sống bọn con đang dần ổn định, mẹ làm ơn an phận một chút được không? Mẹ chưa nghe câu đời cha ăn mặn đời con khát nước à? Hôm nay mẹ cũng thấy rồi đấy, cả nhà con ăn cái gì, con cái cũng phải ăn cháo với rau lang giống con, chúng nó muốn xin thìa đường mà vợ con cũng không dám cho."
Trương Vinh Anh phán: "Tao lấy hai cái nhà ở ngõ Dương Gia và ngõ Giếng Cương ra thế chấp."
Lý Bảo Quốc suýt nhảy dựng lên: "Mẹ..."
Cảm thấy mình to tiếng quá, hắn cố hạ giọng xuống: "Mẹ, ngõ Dương Gia thì thôi đi, nhưng ngõ Giếng Cương nhà con với vợ chồng chú Tư đang ở, mẹ đem thế chấp thì bọn con ở đâu?"
Trương Vinh Anh tỉnh bơ: "Chẳng phải chúng mày đều mua nhà rồi sao?"
Lý Bảo Quốc câm nín. Tâm mệt quá. Có bà mẹ thế này, hắn mệt mỏi quá thể. Không chỉ có mẹ, lại còn thêm ông em trai như quả b.o.m nổ chậm, và ông bố thì cái gì cũng mặc kệ.
Lý Bảo Quốc chỉ muốn thoát khỏi cái gia đình này ngay lập tức, hắn quay đi: "Mẹ g.i.ế.c con đi cho xong!"
Trương Vinh Anh nhìn hắn: "Giấy tờ nhà nằm trong tay tao, tao cứ vay đấy. Tao đi vay ngay ngày mai, tao còn lôi cả bố mày vào cuộc nữa. Ông ấy là công nhân bậc 5 nhà máy điện, cuối năm nay lên bậc 6, chắc chắn vay được nhiều hơn."
Lý Bảo Quốc...
Trương Vinh Anh ném thêm quả b.o.m nữa: "Mày không cho tao vay thì tao nhờ người khác vay. Đến lúc đó bị người ta lừa, nợ cha con trả, mày trả, mày trả không xong thì đời con mày trả tiếp."
Lý Bảo Quốc...
Trông thì có vẻ bình tĩnh nhưng thực ra hắn đã hết cách.
"Tao đến chào hỏi mày một tiếng thế thôi, đêm nay mày suy nghĩ cho kỹ. Mày phải vay được cho tao. Số tiền này tao tính toán rồi, chắc chắn trả được. Mà kể cả không trả được, tao cũng không bắt nhà mày phải trả đâu."
Ý của Trương Vinh Anh là bà có năng lực trả nợ, nếu rủi ro xảy ra thì bà tự chịu, không liên lụy đến con cái. Nhưng Lý Bảo Quốc lại hiểu lầm. Hắn nhìn mẹ với ánh mắt phức tạp, tưởng bà đang ngầm thỏa thuận với hắn để hãm hại thằng Ba thằng Tư. Nếu không bắt nhà hắn trả, thì tức là bắt nhà thằng Ba thằng Tư trả chứ ai. Thằng Ba thằng Tư trả không xong thì đời con chúng nó trả. Thật đáng thương, con cái thằng Ba thằng Tư chưa ra đời đã phải gánh nợ, quá nghiệt ngã.
Ánh mắt hắn phức tạp, tâm trạng hắn cũng rối bời. Số khổ quá mà, sao nhà họ Lý lại vớ phải bà mẹ thế này, bao giờ mới được sống yên ổn đây? Hắn đã t.h.ả.m, thằng Ba thằng Tư còn t.h.ả.m hơn.
Đêm hôm đó, Trương Vinh Anh ngủ say sưa, còn Lý Bảo Quốc mất ngủ. Hắn trằn trọc làm Đường Hồng Mai tỉnh giấc.
"Anh làm cái gì thế? Không ngủ được thì ra cửa mà đuổi muỗi đi, nằm trên giường rán cá à? Anh không ngủ cũng không cho tôi ngủ sao?" Đường Hồng Mai bị đ.á.n.h thức, bụng đầy bực tức. Trời đã hanh khô, ăn uống kham khổ, ngủ cũng không ngon, bảo sao không bốc hỏa.
Lý Bảo Quốc cũng ngồi dậy, thở dài thườn thượt.
Đường Hồng Mai gắt: "Này này này, thiếu ăn hay thiếu mặc mà thở ngắn than dài thế? Phúc khí trong nhà bị anh thở bay hết rồi."
Lý Bảo Quốc ôm một bụng tâm sự, thực sự không kìm nén được nữa.
"Em có biết tối nay mẹ sang nhà mình làm gì không?" Lý Bảo Quốc hỏi giọng yếu ớt.
Đường Hồng Mai nằm vật xuống: "Ngủ thì ngủ không ngủ thì thôi. Tối em hỏi anh mấy lần anh không nói, nửa đêm dựng em dậy hỏi biết mẹ sang làm gì không, anh bị thần kinh à?"
Lý Bảo Quốc chậm rãi nhả từng chữ: "Mẹ tìm anh để vay tiền ngân hàng."
"Vèo" một cái, Đường Hồng Mai bật dậy như lò xo, tỉnh như sáo sậu, trố mắt nhìn chồng: "Mẹ muốn vay tiền ngân hàng?"
"Ừ, ý là thế." Lý Bảo Quốc theo thói quen sờ túi t.h.u.ố.c, nhưng sờ vào khoảng không: "Bà bảo muốn vay mười vạn tám vạn để làm kinh doanh cá thể, còn định lấy cái sân ngõ Giếng Cương này và sân bên ngõ Dương Gia ra thế chấp."
"Hả???" Giọng Đường Hồng Mai cao v.út.
Ngay sau đó cô vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, há mồm gào lên: "Ối mẹ ơi ~, mẹ chồng kiểu gì thế này? Sao lại hại con cháu thế hả giời? Nhà cửa đem thế chấp hết thì cả nhà mình ra đê mà ở à? Lại còn mười vạn tám vạn, sao bà không bán cả cái nhà này đi cho rồi ~"
Lý Bảo Quốc vội bịt mồm vợ: "Em gào cái gì, im mồm, bé cái mồm thôi."
Đường Hồng Mai gạt tay chồng ra: "Ưm ưm, bỏ ra, em không bé mồm được. Sao em lại vớ phải cái nhà này chứ, em không sống nổi nữa rồi. Bà ấy định hại c.h.ế.t con cháu đời sau à, làm mấy đời cũng không trả hết nợ..."
Lý Bảo Quốc vội nói: "Mẹ bảo không bắt nhà mình trả."
"Hả?" Đường Hồng Mai nín bặt.
Lý Bảo Quốc buông vợ ra, ủ rũ: "Bà bảo, anh không làm thủ tục cho bà thì bà nhờ người khác làm. Đến lúc đó có chuyện gì, nợ cha con trả, nợ con cháu trả. Nếu anh làm cho bà, thì sau này có không trả được nợ cũng không liên quan đến nhà mình."
Đường Hồng Mai và Lý Bảo Quốc cùng chung một suy nghĩ, một lúc lâu sau cô mới nói với giọng thương hại: "Chú Ba chú Tư t.h.ả.m quá."
Nói xong, cô nhìn chồng: "Thế anh định tính sao?"
