Bị Con Cái Vứt Bỏ Chết Thảm, Bà Lão Trương Trọng Sinh Về Thập Niên 80. - Chương 384: Mày Không Nuôi Nổi Gia Đình, Con Theo Họ Đan Đan Tác Giả: Phạn Oản 114

Cập nhật lúc: 05/01/2026 02:07

Lý Bảo Hải nghe Lý Bảo Quốc bảo công việc không bán được, niềm vui trên mặt vụt tắt. Công việc này bắt buộc phải bán đi, hiện tại hắn và Thẩm Đan chẳng những không có tiền mà còn đang gánh nợ.

Ngõ Giếng Cương hắn cũng chẳng muốn về ở, mắt thấy qua năm là sinh con rồi, chỗ nào cũng cần tiền.

Trông cậy vào bố mẹ ư, hắn chưa từng nghĩ tới, mẹ không tìm hắn đòi tiền đã là may lắm rồi.

Lý Bảo Hải nở nụ cười nịnh nọt với Lý Bảo Quốc, giọng điệu còn mang theo vài phần làm nũng: "Anh Cả, chuyện này anh không thể mặc kệ được, chúng ta là anh em ruột mà. Bố và bà nội vẫn luôn bảo anh là người thông minh nhất nhà, có tiền đồ nhất. Anh còn thân với đội trưởng Vu và rất nhiều lãnh đạo, chuyện này anh chắc chắn làm được."

Lý Kim Dân đã hoàn toàn mất phương hướng, tại sao ông luôn không nói chuyện được với mọi người?

Vừa nãy còn đang bảo Lý Bảo Hải quay về làm việc t.ử tế, giờ đã lái sang chuyện công việc phải bán cho ai rồi.

"Tao không đồng ý, tao nói tao không đồng ý. Công việc đang ngon lành, tại sao phải bán, bán rồi mày làm cái gì? Chẳng phải chỉ là có chút hiểu lầm thôi sao? Giải thích rõ ràng là được. Thế này đi, mai tao xin nghỉ một buổi, mua ít quà, tao cùng mày đến tận nơi, tìm Giám đốc Lưu nhận lỗi. Mình làm sai thì phải kiểm điểm, phải cúi đầu, sao lại đến nông nỗi phải bán công việc?"

"Anh Cả, anh đừng nghe mẹ nói bậy. Chú Tư, ây da, tao đang nói chuyện đấy, chúng mày có nghe không hả..."

Lý Bảo Quốc rất nể tình quay đầu lại từ cuộc cãi vã với Lý Bảo Hải: "Được được được, con biết rồi, con biết rồi."

Mũi Lý Kim Dân sắp lệch đi vì tức: "Mày biết cái rắm, tao bảo công việc này không thể bán!!!"

Lý Bảo Hải cũng tranh thủ đáp lại: "Vâng vâng, con biết, con biết..."

Hai người căn bản không nghe rõ Lý Kim Dân nói gì. Cuối cùng Lý Bảo Hải và Lý Bảo Quốc cò kè mặc cả, chốt hạ bán công việc, để Lý Bảo Quốc trích 30% tiền trà nước, còn chi phí quan hệ đi lại Lý Bảo Quốc cũng tự chi trong 30% này.

Lý Kim Dân giậm chân bình bịch, thấy Trương Vinh Anh đứng dậy đi sắp xếp hàng hóa, ông cũng đi theo sau: "Bà già này, bà nghĩ cái gì thế hả? Đó là công nhân chính thức của tiệm cơm quốc doanh đấy, nói bỏ là bỏ à? Con người sống trên đời sao có thể mọi việc đều như ý, đâu thể chịu chút trắc trở là lùi bước chứ?"

"Nếu đứa nào cũng học theo nó, bà bảo những đứa khác nghĩ sao? Vợ thằng Tư bụng mang dạ chửa bốn năm tháng rồi, chỗ nào cũng cần tiền, chúng nó nghe bà, bà..."

Trương Vinh Anh mất kiên nhẫn ngắt lời Lý Kim Dân đang lải nhải: "Ôi dào, con cháu tự có phúc của con cháu, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng. Ông bảo nó lớn tướng thế rồi, bản thân cũng sắp làm bố, ông đâu thể chuyện gì cũng làm chủ thay nó được?

Hơn nữa, cho dù ông ép nó quay lại, rồi sau đó thì sao? Hôm nay đã phải lên Cục Công an bảo lãnh rồi, hôm khác bị ép quá hóa rồ, nó cầm d.a.o phay c.h.é.m người ta thì sao?"

"Lại nói, giờ là thời đại nào rồi, gió xuân cải cách thổi khắp cả nước, không mong nó thành phú hào, nhưng nuôi vợ nuôi con chắc cũng nuôi nổi chứ?

Nếu trong luồng gió xuân này mà nó không nuôi nổi gia đình, thì nó sống còn ý nghĩa gì nữa? Mau nhân lúc thời tiết không nóng không lạnh, đất đai tơi xốp, c.h.ế.t quách đi cho xong."

Lý Kim Dân...

Lý Bảo Hải... theo bản năng quay đầu nhìn vợ.

Thẩm Đan trừng mắt nhìn hắn: "Nghe thấy chưa, anh không thích làm, bán thì bán, nhưng anh phải mau ch.óng nghĩ xem sau này tính thế nào. Đừng bảo là con em đẻ ra còn bắt em nuôi nhé? Nếu thế cũng được thôi, em đẻ em nuôi em chăm, còn nữa, nó sẽ theo họ Thẩm của em."

Lý Bảo Hải lập tức nhảy dựng lên: "Thế sao được, làm gì có chuyện con theo họ mẹ, em định để người ta nhìn anh thế nào?"

Lý Kim Dân cũng không tán thành nhìn Thẩm Đan: "Đúng đấy, thế thằng Tư chẳng thành ch.ó chui gầm chạn à?"

Trương Vinh Anh lại vô cùng tán thành: "Nó mà không có bản lĩnh nuôi gia đình, theo họ Đan Đan chẳng phải là đúng sao? Ờ, con người ta mang nặng đẻ đau, người ta sinh, người ta cho b.ú, lại còn bắt người ta nuôi, cuối cùng theo họ Lý nhà anh, dựa vào đâu hả? Dựa vào mặt anh to à? Dựa vào anh một ngày đi ỉa tám lần à?"

Lý Bảo Hải vẻ mặt cạn lời: "Mẹ, rốt cuộc mẹ giúp ai thế? Con mới là con trai mẹ mà."

Trương Vinh Anh trợn trắng mắt: "Cũng đâu có theo họ Trương của tao, họ Lý hay họ Thẩm liên quan gì. Ai bỏ tiền bỏ sức thì theo họ người đó, thế chẳng phải công bằng sao? Người ta lấy chồng nhờ chồng, mày thì liệu mà cố gắng lên chút, chẳng có tí bản lĩnh nào, chỉ biết lấy cái mác đàn ông ra nói chuyện, động một tí là tôi là đàn ông, tôi là đàn ông. Mày là đàn ông thì mày tự đi mà đẻ, mày chẳng phải đàn ông sao, còn cần đàn bà chúng tôi đẻ con làm gì?"

Thẩm Đan nhìn Trương Vinh Anh với ánh mắt đầy cảm động.

"Mẹ, sau này chị dâu cả mà nói xấu mẹ, con nhất định sẽ mách mẹ. Mẹ quả thực là bà mẹ chồng tốt nhất thiên hạ, con chưa từng gặp ai tốt như mẹ."

Lý Kim Dân đen mặt. Chứ còn gì nữa, nhà ai có bà mẹ chồng đồng ý cho cháu đích tôn theo họ con dâu, quả thực là đảo lộn cương thường.

Lý Bảo Hải...

"Ai, ai bảo con không biết cố gắng. Con cho dù không làm ở tiệm cơm quốc doanh, con cũng không c.h.ế.t đói được. Con có tay nghề, cùng lắm thì con tự mở quán, không được nữa thì tìm việc khác, tệ nhất con cũng có thể đi bán hàng rong!!

Anh nói cho em biết Thẩm Đan, cái khác có thể chiều em, nhưng chuyện con theo họ ai thì không có bất cứ đường thương lượng nào đâu, đây là con trai anh, em đừng có mà mơ. Em yên tâm, anh là đàn ông, anh chắc chắn nuôi nổi gia đình!!"

Nói xong, Lý Bảo Hải nắm c.h.ặ.t t.a.y giơ lên, khuỷu tay giật mạnh xuống, làm động tác "cố lên tôi làm được".

Lý Kim Dân suýt chút nữa lệ nóng doanh tròng: "Tốt, thằng Tư, nói hay lắm, thế mới giống đàn ông chứ!"

Nói xong, ông cũng giống Lý Bảo Hải, giơ nắm đ.ấ.m lên làm động tác cố lên.

Trương Vinh Anh "a" một tiếng: "Người trẻ tuổi trừu tượng thì thôi đi, lại còn thêm cả một ông già trừu tượng nữa."

Nói rồi, Trương Vinh Anh cao giọng: "Đừng nói nhiều nữa, mau đi mua thức ăn nấu cơm đi, hôm nay hầm con cá, mua con to to vào."

Lý Bảo Quốc cũng vội nói: "Mẹ, à thì, thế con đi trước đây, chờ có tin tức con lại qua."

"Anh Cả, em đi với anh, tiện thể mua thức ăn luôn." Lý Bảo Hải vội vàng dắt xe đạp đi theo sau Lý Bảo Quốc.

Trương Vinh Anh lấy cuốn sổ kho ra nghiên cứu. Lần trước Hà Mãn Hà nói chuyện với bà xong, bà cứ theo lời cô ấy, hàng về là kiểm kê nhập kho ngay, bán bao nhiêu trừ bấy nhiêu. Lúc này trong nhà còn lại bao nhiêu hàng, loại nào bán chạy, trên sổ đều ghi chép rõ ràng.

Mấy hôm trước đồ điện và bán buôn đi được không ít, hàng đẩy đi hừng hực khí thế. Hai hôm nay thì chững lại rồi, tuy rằng đồ đạc vẫn túc tắc bán được, nhưng so với kiểu bùng nổ mấy hôm trước thì không thể bằng được.

Lý Bảo Quân và Hồng Cẩu ngoài việc bán hàng còn lôi kéo Gầy Côn giúp Hắc Ngốc sửa sang cửa hàng, cũng bận rộn khí thế ngất trời.

Ngược lại Lữ Tiểu Hoa thường xuyên tranh thủ thời gian qua thăm Hắc Ngốc, dặn dò hắn uống t.h.u.ố.c thay băng tái khám đúng hạn.

Trừ Lữ Tiểu Hoa ra, mọi người đều biết rõ Hắc Ngốc thích cô, cho nên đối với việc chăm sóc Hắc Ngốc, Lữ Tiểu Hoa tình nguyện, mọi người theo bản năng cũng muốn tạo điều kiện cho hai người tiếp xúc nhiều hơn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.