Bị Con Cái Vứt Bỏ Chết Thảm, Bà Lão Trương Trọng Sinh Về Thập Niên 80. - Chương 396: Lại Là 30 Tết

Cập nhật lúc: 05/01/2026 02:09

Sáng 30 Tết, Lý Bảo Hải và Thẩm Đan còn đang nấn ná trong chăn ấm, cửa phòng đã bị đập "bầm bầm" vang dội.

Cố nén cơn bực dọc ra mở cửa, bên ngoài là Lý Kim Dân trùm kín mít.

"Bố, sao bố lại tới đây?" Lý Bảo Hải rụt cổ hỏi.

Giọng Lý Kim Dân oang oang: "Nhanh lên, giờ nào rồi? Anh hai mày chưa đến 5 giờ sáng đã dậy đi mua thức ăn rồi kìa. Lát nữa bà nội mày, cả nhà chú út mày đều sang ngõ Dương gia ăn cơm, hôm nay mày cầm trịch bếp núc đấy."

"Cái gì? Lại là con á? Con ra ở riêng rồi mà, tại sao vẫn là con? Đông người như thế, ba bàn ngồi cũng không hết..."

Lý Bảo Hải còn chưa dứt lời, Lý Kim Dân đã chặn họng: "Không phải mày nấu, chẳng lẽ tao với mẹ mày nấu cho các người ăn? Tao nói cho mày biết, 30 Tết tao không muốn c.h.ử.i mày đâu nhé. Cũng có bắt mày bao thầu hết đâu, đi chợ thì thằng Tam đi rồi, mẹ mày bảo sẽ tìm vợ chồng thằng Cả phụ mày một tay."

Dứt lời, Lý Kim Dân quay người đi lên lầu: "Nhanh lên, tao đi gọi thằng Cả đây. Mẹ mày bảo, mày mà tỏ thái độ không vui, tối nay bà ấy dọn sang đây ngủ với mày đấy."

Hơn mười phút sau, Lý Bảo Hải mặt dài như cái bơm, đứng dưới lầu gặp vợ chồng Lý Bảo Quốc mặt cũng dài thượt y hệt.

"Mẹ chú sao mà khó chiều thế, quả thực, nhà ai có bà mẹ như thế không?" Đường Hồng Mai cạn lời.

"Mẹ chú thì có." Lý Bảo Quốc buột miệng.

"Được rồi được rồi, là mẹ em được chưa? Phiền c.h.ế.t đi được, em đã chuyển ra xa thế này rồi, sáng sớm tinh mơ đã lôi đầu người ta dậy. Đến đây một chuyến cũng xa, có cần gấp thế không?" Lý Bảo Hải oán khí ngút trời.

"Thôi đi nhanh lên, nghe nói chú Tam chưa đến 5 giờ sáng đã bị lôi đi chợ rồi, chúng ta ít nhất còn ngủ được đến 7 giờ, đây là ưu thế của việc không ở chung đấy." Lý Bảo Quốc nói.

Lý Bảo Hải dắt xe đạp: "Em nhớ mẹ của ngày xưa quá, hồi đó tốt biết bao. Chúng ta sưởi ấm, nói chuyện phiếm, đ.á.n.h bài, mẹ nấu cơm xong gọi chúng ta ăn, cả nhà hạnh phúc sung sướng biết bao."

"Chú cũng biết đấy là ngày xưa à? Chính là từ khi chú cưới Triệu Phương Tú về mới thay đổi đấy, trách chú thôi. Trước kia bà ấy nhìn chúng ta ăn thì vui vẻ, giờ muốn bà ấy nấu cơm á? Nào, để anh nói cho chú nghe quy trình..."

Lý Bảo Quốc chưa nói hết, Đường Hồng Mai đã chen vào: "Trước tiên là c.h.ử.i từng đứa một, sau đó c.h.ử.i bố chú, sau đó c.h.ử.i tổ tông nhà họ Lý, sau đó c.h.ử.i bà mối..."

Đường Hồng Mai chưa dứt lời, Lý Bảo Hải đã cướp lời: "Tiếp theo là c.h.ử.i bản thân mắt mù mệnh khổ, sinh ra một lũ bất hiếu, nuôi một đám bạch nhãn lang (kẻ vô ơn). Cuối cùng bà ấy c.h.ử.i xong, bố em lại c.h.ử.i tiếp? Sau đó việc vẫn đến tay chúng ta làm."

Lý Bảo Quốc nghe mà đau đầu: "Haizz, đi thôi đi thôi, nếu biết cuối cùng vẫn là chúng ta làm thì còn rối rắm làm gì cho mệt, muốn nghe c.h.ử.i à? Lát nữa trước mặt bà ấy bớt nói ra nói vào, 30 Tết rồi, với tính khí của bà ấy, không khéo tối nay bà ấy ôm chú ngủ thật đấy!"

Lý Bảo Hải tưởng tượng ra cảnh đó, da gà da vịt nổi hết cả lên, đạp xe như bay.

Ba người đến nơi thì thấy Trương Vinh Anh đang ngồi sưởi lửa uống trà nóng để nguội.

Dạo này ăn uống đồ nóng nên khóe miệng bà chưa lành hẳn, thấy đám Lý Bảo Quốc đi vào, Trương Vinh Anh mở miệng sai phái luôn: "Thằng Tứ, mẹ đau mồm, nấu cho mẹ bát mì nát một chút để lót dạ, băm nhiều thịt nạc tươi vào, cái đó hạ hỏa, rắc thêm nắm hành thái với rau mùi nữa."

"Ha ha, mọi người đều chưa ăn sáng à?" Lý Bảo Quốc nghe vậy gượng cười hỏi, hắn còn tưởng đến đây là có sẵn đồ ăn, hóa ra còn phải chờ bọn hắn làm à?

Trương Vinh Anh chậm rãi nói: "Trời mới sáng được bao lâu chứ? Dậy còn phải nhóm lửa thay than, còn phải nấu nước pha trà, còn phải sắp xếp cho thằng Tam đi tranh mua thức ăn, lấy đâu ra thời gian. Mệt c.h.ế.t tao từ sáng sớm đến giờ. Hơn nữa người khác làm sao ngon bằng thằng Tứ làm, nó là bếp trưởng tiệm cơm quốc doanh cơ mà."

Lý Bảo Hải chẳng nói chẳng rằng, quay đầu đi thẳng vào bếp.

Vào bếp rồi hắn mới bắt đầu vừa làm vừa c.h.ử.i thầm, sao hồi xưa đầu óc hắn lại chập mạch đi học nấu ăn nhỉ? Cứ đà này, Lý Bảo Hải cảm thấy cả đời mình không thoát kiếp nợ này được.

Chỉ chốc lát sau, bát mì thịt băm mềm nhũn của Trương Vinh Anh được bưng lên, nóng hổi, bên trên rắc một nắm hành thái rau mùi, thơm nức mũi.

Làm mì riêng cho Trương Vinh Anh xong, Lý Bảo Hải chỉ huy vợ chồng Lý Bảo Quốc xoay như chong ch.óng, nào là nhóm lửa, nào là nhặt hành, nấu lại một nồi canh bánh to gọi mọi người ăn sáng.

Bữa sáng vừa dọn lên bàn, ngoài cửa Lý Bảo Quân tay trái xách gà tay phải xách vịt đã về, toàn thân treo đầy đồ đạc, trên cổ còn đeo một vòng tỏi, nước mũi đông đá sủi bọt, ngay cả lông mi cũng đóng băng.

Kim Chi vội vàng đổ nước nóng, thử độ ấm, gọi Lý Bảo Quân: "Anh Bảo Quân, mau, cho tay vào ngâm đi, đông cứng rồi kìa."

Lý Bảo Quân cho đôi tay đông cứng vào chậu, một lúc lâu sau mới dần có cảm giác, hắn cảm thấy tai mình sắp rụng ra rồi.

Kim Chi bưng một bát canh bánh nóng hổi lên cho hắn: "Anh Hai, ăn đi cho nóng."

Lý Bảo Quân vươn đôi tay sưng đỏ đón lấy: "Vẫn là Kim Chi chu đáo nhất."

Húp sùm sụp hết bát canh nóng, hắn rốt cuộc cảm thấy mình sống lại. Nhưng Trương Vinh Anh kiểm tra đồ hắn mang về, lại sai hắn ra ngoài xếp hàng mua tiếp.

"Mẹ chẳng bảo mày mang hai cái đèn l.ồ.ng đỏ về treo trước cửa sao? Tôm cũng chưa mua, chỗ này toàn là thịt heo. Mẹ chẳng dặn mày mua ít rau xanh non để ăn cho đỡ ngán à? Hoa tiêu đại hồi cũng thiếu, mau đi đi, đi chuyến nữa, dù sao mày cũng ăn no rồi."

Lý Bảo Hải và Lý Bảo Quốc vốn đang cảm thấy mình mệnh khổ, giờ nhìn Lý Bảo Quân như vậy, đột nhiên cảm thấy mình vẫn còn sướng chán.

Đẩy Lý Bảo Quân đi mua sắm tiếp xong, Trương Vinh Anh liền sắp xếp vợ chồng Lý Bảo Quốc đi g.i.ế.c gà g.i.ế.c vịt.

Đường Hồng Mai cắt tiết gà, Lý Bảo Quốc phụ trách giữ chân gà. Nhìn con d.a.o trong tay Đường Hồng Mai cứ khứa vào cổ gà, hai cái chân gà trong tay hắn đạp loạn xạ, làm Lý Bảo Quốc sợ đến mức kêu oai oái.

"A a a a, nó sắp chạy mất rồi, sắp chạy rồi, m.á.u b.ắ.n lên giày tôi rồi, xong chưa, tôi thả ra nhé~"

Đường Hồng Mai vừa mắng vừa cắt: "Đồ vô dụng, ông còn là đàn ông không đấy? Thi đại học thì có cái rắm dùng, lúc g.i.ế.c thì ông kêu quỷ khóc thần sầu, lúc ăn thì chẳng thấy ông kêu ca gì. Tí nữa g.i.ế.c vịt ông cắt tiết, tôi giữ chân."

Lý Bảo Quốc vội vàng phản bác: "Không được, vẫn là tôi giữ chân, trước giờ... cũng có bắt tôi g.i.ế.c bao giờ đâu."

Đường Hồng Mai mặt đen sì học giọng Trương Vinh Anh mắng: "Chưa g.i.ế.c bao giờ thì học, tôi g.i.ế.c cho ông cả đời được à? Sau này hôm nào tôi không ở nhà, ông ăn sống chắc?"

"G.i.ế.c!!!"

Đường Hồng Mai ném con d.a.o dính m.á.u xuống chân Lý Bảo Quốc, tự mình đi bắt vịt.

Lý Bảo Quốc nhặt d.a.o lên, vụng về nhìn cái cổ vịt bị Đường Hồng Mai đưa qua, c.ắ.n răng một cái học theo vợ, nắm lấy cái đầu vịt đang kêu cạp cạp, con d.a.o trong tay cứa tới. Đường Hồng Mai tức muốn c.h.ế.t: "Ông không nhìn người ta làm bao giờ à? Phải nhổ lông chỗ đấy đi đã, nếu không tí nữa bát tiết toàn lông vịt."

Lý Bảo Quốc buông d.a.o, lại luống cuống tay chân nhổ lông cổ vịt, sau đó tàn nhẫn, giơ d.a.o như cầm cái cưa, cứa qua cứa lại vào cổ vịt.

"A a a a a!!!"

Con vịt bị dọa mất hồn, điên cuồng giãy giụa trong tay Đường Hồng Mai. Rốt cuộc cổ cũng bị cắt ra, Đường Hồng Mai xách ngược con vịt lên, muốn cho tiết chảy xuống cái bát nước muối bên dưới.

Lý Bảo Quốc thở hổn hển: "Con vịt này hình như không nhiều tiết lắm."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.