Bị Con Cái Vứt Bỏ Chết Thảm, Bà Lão Trương Trọng Sinh Về Thập Niên 80. - Chương 421: Thẩm Đan Mềm Lòng

Cập nhật lúc: 06/01/2026 09:02

Bên này Thẩm Đan khóc xong, cảm xúc lắng xuống cũng bắt đầu lo lắng cho nhà mẹ đẻ.

Cô và Lý Bảo Hải không phải kiểu người giấu giếm nhau, nên cô nói thẳng nỗi lo của mình với Lý Bảo Hải.

"Anh Bảo Hải, anh Cả em là đảng viên lại còn là cán bộ nhỏ, cấp trên rất coi trọng, thường xuyên nhấn mạnh phải đi đầu hưởng ứng lời kêu gọi của Trung ương, đi đầu thực hiện kế hoạch hóa gia đình. Chuyện này mà bị phát hiện, công việc của anh Cả em chắc chắn không giữ được, dù là để g.i.ế.c gà dọa khỉ thì cấp trên cũng phải xử lý nghiêm khắc anh Cả em."

Lý Bảo Hải nghe vậy liền hiểu ngay sự lo lắng của Thẩm Đan: "Hay là thế này, anh về nói chuyện với mẹ xem sao. Đứa bé treo tên dưới danh nghĩa chúng ta cũng được, nhưng phải để nhà họ Thẩm nuôi. Bố mẹ vợ giúp chúng ta nhiều như thế, em lại còn sinh cho anh thằng cu bụ bẫm, mẹ anh cũng không phải loại người cạn tàu ráo máng đâu."

Bất kể là chuyện Thẩm Đan xuất giá, hay sau này mua nhà về nhà mới, bố mẹ vợ đều vô cùng tận tâm.

Hồi trước vợ chồng Lý Bảo Hải ba tháng liền không được phát lương, còn thường xuyên sang nhà ăn chực uống chực, bố mẹ vợ và anh vợ chẳng nói câu nào. Lý Bảo Hải tuy ngoài mặt không nói, nhưng trong lòng vô cùng cảm kích.

Hơn nữa, con của Thẩm Kiến Thạch cũng đã sinh ra rồi, nếu thật sự bỏ mặc, để bị người ta tố cáo rồi khai trừ, thì đúng là ảnh hưởng lớn đến cả đời anh vợ.

Lúc mình có việc, nhà vợ dốc toàn lực giúp đỡ. Nếu lúc này, mình và Đan Đan vì tranh chút khẩu khí mà bỏ mặc, đến lúc anh vợ xảy ra chuyện gì thật, e rằng ông bà nhạc cũng sẽ oán trách mình.

Vả lại, báo sinh đôi để làm hộ khẩu cũng đúng là chuyện tiện tay. Báo một đứa cũng là một lần sinh, báo hai đứa cũng là một lần sinh, đều hợp pháp cả. Tiện tay mà giải quyết được rắc rối lớn cho Thẩm Kiến Thạch.

Chỉ cần không ảnh hưởng đến con mình, Lý Bảo Hải cảm thấy, mấy chuyện này thực ra đều là chuyện nhỏ.

Hai vợ chồng thì thầm bàn bạc một hồi, giao Thẩm Đan cho Đường Hồng Mai chăm sóc, Lý Bảo Hải liền đạp xe về ngõ Dương gia.

"Mẹ, mẹ ơi ~"

"Mẹ, mẹ đâu rồi? Kim Chi, mẹ anh đâu?" Lý Bảo Hải còn chưa vào nhà đã theo bản năng gọi mẹ.

Kim Chi mở cửa: "Anh Bảo Hải, sao anh lại về rồi? Chị Tư đâu? Cô đang tìm đồ trong phòng đấy."

Lý Bảo Hải ừ hữ hai tiếng, vào nhà liền xông thẳng vào phòng Trương Vinh Anh.

"Mẹ ~"

Trương Vinh Anh vội vàng nhét cuốn sổ tiết kiệm xuống dưới gối.

"Làm cái gì thế hả? Đàn ông con trai xông vào phòng phụ nữ, ý thức của mày đâu? Cửa cũng không biết gõ à?"

Lý Bảo Hải trừng mắt: "Con là con trai ruột của mẹ mà."

Trương Vinh Anh nói: "Con trai ruột cũng không được vào phòng tao tự tiện, con trai ruột cũng phải gõ cửa."

Lý Bảo Hải lười tranh cãi với Trương Vinh Anh, tranh đến cùng chắc chắn là mình thua, lại còn tốn thời gian. Hắn dứt khoát quay người đi ra ngoài, rầm một tiếng đóng cửa lại, sau đó bắt đầu gõ cửa.

"Mẹ, con vào được chưa?"

Trương Vinh Anh bực mình nói: "Vào đi."

Lý Bảo Hải đẩy cửa bước vào, vẻ mặt cạn lời, ánh mắt nhìn Trương Vinh Anh như nhìn một bà điên.

Trương Vinh Anh chẳng thèm quan tâm hắn nghĩ gì: "Làm gì mà vội vội vàng vàng, lớn xác rồi mà chẳng biết ổn trọng chút nào, trời sập hay sao mà suốt ngày mẹ mẹ mẹ mẹ."

Lý Bảo Hải hít sâu một hơi, nén sự uất ức trong lòng xuống. May mà không ở chung, nếu không hắn còn trẻ thế này đã có nguy cơ trúng gió, tai biến vì bị mẹ chọc tức.

Hắn trưng ra bộ mặt dày, giọng điệu nũng nịu: "Hì hì, mẹ, xem mẹ nói kìa, dù có lớn thế nào thì con cũng là con của mẹ mà. Nòng nọc con còn biết tìm mẹ, con tìm mẹ là bình thường."

Nhìn gã đàn ông to xác hơn cả mình trước mặt đang bóp giọng làm nũng, Trương Vinh Anh nổi hết da gà. Thấy hắn định đưa tay kéo tay áo mình lắc lắc, Trương Vinh Anh vội vàng đập cái bốp vào tay hắn.

"Không có việc gì thì cút đi, làm cái bộ dạng quỷ quái này cho ai xem."

Nụ cười trên mặt Lý Bảo Hải cứng đờ, nháy mắt trở lại bình thường. Hắn quay đầu nhìn ra ngoài cửa, đi ra đóng cửa lại.

Lúc này hắn mới nghiêm túc nói với Trương Vinh Anh: "Mẹ, chuyện nhà họ Thẩm, trong lòng mẹ chắc cũng rõ rồi nhỉ?"

Trương Vinh Anh ngồi phịch xuống mép giường: "Ừ, sao, họ nói thế nào?"

Nếu Lý Bảo Hải đã mở miệng, Trương Vinh Anh biết chắc chắn là bên nhà họ Thẩm đã có động thái.

Lý Bảo Hải hạ giọng: "Anh Cả của Đan Đan trộm sinh con thứ hai, giờ vẫn đang giấu bên ngoài. Vừa nãy mẹ vừa đi, mẹ vợ con liền tìm cớ bảo chị dâu đi mua đường đỏ, cũng gọi anh vợ con ra ngoài. Mẹ vợ nói chuyện với Đan Đan trong phòng bệnh, bảo là nhân dịp chúng con cũng sinh, bế đứa bé sang bên này giả làm sinh đôi để làm hộ khẩu, nếu không bị người ta tố cáo, công việc của anh vợ e là không giữ được."

Trương Vinh Anh chẳng ngạc nhiên chút nào. Phòng người không thể không phòng, trước đó bà và thằng Cả đều nghĩ đến trường hợp xấu nhất, còn sợ nhà họ Thẩm tráo con cơ.

Dù sao hiện tại mọi người sinh con thứ hai trái phép, không ít người đem con vứt về quê cho họ hàng nuôi.

Bởi vì người nhà quê không có công tác, cán bộ kế hoạch hóa gia đình đến nhà cùng lắm là bê ít lương thực khoai lang đi thôi, cho nên chỉ cần đồng ý mỗi tháng đưa tiền sinh hoạt phí, rất nhiều người sẵn lòng giúp nuôi trẻ con.

Trước đó Trương Vinh Anh và Lý Bảo Quốc thậm chí còn sợ nhà họ Thẩm sẽ tráo con mình mang về thành phố nuôi, còn con của Lý Bảo Hải thì vứt bừa về quê.

"Thế các con nghĩ thế nào?" Trương Vinh Anh hỏi.

Hiện tại đã ở riêng, Lý Bảo Hải cũng lớn rồi, đây là chuyện riêng của vợ chồng chúng nó.

Bên kia lại là nhà mẹ đẻ của Thẩm Đan, hơn nữa nhà họ Thẩm đối với vợ chồng Lý Bảo Hải chưa bao giờ bạc đãi. Nếu vợ chồng Lý Bảo Hải đồng ý, nhà họ Thẩm cũng đồng ý, lại không liên quan đến bà, Trương Vinh Anh căn bản sẽ không đi làm chuyện chọc người ghét.

Lý Bảo Hải do dự một chút: "Đan Đan khóc dữ lắm, bảo nhà họ Thẩm tính kế cô ấy, cãi nhau với mẹ vợ, mẹ vợ cũng khóc."

Trương Vinh Anh nghe vậy thì hơi ngạc nhiên. Thời buổi này tình nghĩa con người còn đậm đà, cách cư xử giữa họ hàng thân thích không giống đời sau. Cơ bản mọi người có thể giúp đỡ nhau chút nào là giúp, anh giúp tôi, tôi giúp anh, qua lại cũng thường xuyên.

Đặc biệt là kiểu được cưng chiều ở nhà mẹ đẻ như Thẩm Đan, nếu trơ mắt nhìn anh Cả mặc kệ, để anh ấy thân bại danh liệt, thì mới là không bình thường.

Lý Bảo Hải im lặng một chút rồi nói tiếp: "Lúc đó đang nóng giận, con vừa ra đời, anh Cả đã đóng cho cái dấu lên mặt, mẹ và anh Cả đề phòng cái gì, Đan Đan ít nhiều cũng hiểu. Cô ấy khó chịu, lại xấu hổ, vừa sinh con xong đã gặp phải chuyện này, cho nên nói những lời rất khó nghe với nhạc mẫu."

"Sau đó nhạc mẫu và anh vợ đi rồi, bình tĩnh lại, Đan Đan lại bắt đầu lo cho anh vợ. Cho nên, con, con mới về nói với mẹ một tiếng.

Chúng con nghĩ, cũng chỉ là tiện thể làm cái hộ khẩu, cho đứa bé một thân phận hợp pháp, đứa bé vẫn để nhà họ Thẩm nuôi. Đối ngoại thì bảo Đan Đan sinh đôi, tự mình nuôi không nổi nên gửi một đứa bên nhà ngoại.

Trước nay nhà họ Thẩm cũng thương cô ấy, nói thế chắc cũng chẳng ai nghi ngờ. Cho dù có người nghi ngờ, chúng con cứ một mực khẳng định là sinh đôi, hộ khẩu cũng nhập vào tên chúng con, cơ bản cũng chẳng có việc gì."

Trương Vinh Anh thở dài: "Các con cũng lớn cả rồi, rất nhiều chuyện không cần cha mẹ quyết định thay. Chỉ cần không lôi đến trước mặt mẹ, các con tự gánh vác được thì cứ làm. Mẹ sẽ không vì chuyện này mà có thành kiến với vợ con đâu."

Lý Bảo Hải thở phào nhẹ nhõm. Hắn chỉ sợ Trương Vinh Anh sẽ can thiệp vào, sẽ bất mãn hay có định kiến gì với Thẩm Đan.

Trong phòng đang nói chuyện, bên ngoài Kim Chi gõ cửa.

"Cô ơi, cô ơi, bên ủy ban phường có điện thoại gọi tới, bảo là từ thành phố Ngàn Đường gọi về, bảo cô ra nghe điện thoại ạ."

"Được rồi, cứ thế đi, vợ chồng các con tự bàn bạc với nhau." Trương Vinh Anh buông một câu rồi đi ra ngoài.

Đến ủy ban phường, đầu dây bên kia là Lý Bảo Quân.

Trương Vinh Anh nghe xong đầu dây bên kia nói, lập tức hét lên: "Mày nói cái gì? Mày muốn nhập hàng chịu á? Không phải vẫn luôn là tiền trao cháo múc sao? Tiền của mày đâu? Mất hết rồi? Cái gì gọi là mất hết rồi? Lại bị ai lừa nữa hả?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.