Bị Con Cái Vứt Bỏ Chết Thảm, Bà Lão Trương Trọng Sinh Về Thập Niên 80. - Chương 448: Về Nhà, Tiễn Lý Lão Thái Đi
Cập nhật lúc: 07/01/2026 02:28
Nhạc Tiểu Thiền lau đôi mắt sưng đỏ, bình ổn tâm trạng, cảm ơn Trương Vinh Anh.
"Thím, cảm ơn thím, cảm ơn thím đã tốt với cháu như vậy, cả đời này cháu cảm kích thím.
Những người quen biết cháu quanh đây đều bảo cháu là đồ giày rách dâm phụ lẳng lơ, bảo cháu là đứa con bất hiếu làm tức c.h.ế.t cha mẹ, ai cũng ghét bỏ cháu.
Bao nhiêu năm nay, chỉ có thím, chỉ có thím là không chê cháu."
Giọng điệu cô rất hòa hoãn bình tĩnh, như thể đã quen với việc những từ ngữ đó được dùng cho mình.
Thậm chí, cô cũng cho rằng những từ đó đáng lẽ phải dùng cho mình.
Trở về phòng, nhìn Đạo Sinh đang ngủ say trên giường, suy nghĩ của Nhạc Tiểu Thiền lại trôi về mấy năm trước.
Mẹ và cô cô nói không sai, cô sa đọa, cô chính là dâm phụ.
Hàng xóm láng giềng cũng nói rất đúng, cô chính là tiện nhân, là giày rách, là nỗi nhục của nhà họ Nhạc, là con chuột chạy qua đường làm tức c.h.ế.t cha bức điên mẹ.
Cô có hận Doãn Ngọc Sinh không? Sao có thể không hận chứ. Cô hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t hắn, hận hắn hủy hoại gia đình cô, hận hắn khiến cô sống thành trò cười trong mắt mọi người, thành vết nhơ trên người cha mẹ.
Nhưng người cô nên hận nhất, chẳng phải là chính mình sao?
Bố mẹ dạy dỗ cô nhiều như thế, cô lại làm ra chuyện tồi tệ như vậy.
Cô có thể làm gì được đây? Sự giày vò mấy năm nay đã vắt kiệt mọi tinh thần và sức lực của cô.
Những thứ cô từng cho là quý giá nhất: bàn tay ủ ấm ngày đông, chiếc ô nghiêng về phía mình khi trời mưa, viên kẹo đưa đến tận miệng, lòng bàn tay ấm áp, nụ hôn nhẹ nhàng lên trán, cùng với ánh mắt tràn đầy ý cười kia, đều là lừa dối, đều là diễn kịch.
Một con người, sao có thể diễn giống đến thế? Giống như thật vậy, thật đáng sợ.
Cô chẳng làm được gì cả, chỉ có thể trốn đi như con rùa rụt đầu.
Trước khi mẹ mất, bà có lúc tỉnh táo, bà nắm tay Nhạc Tiểu Thiền nói: "Tiểu Thiền, đừng tự trách mình. Trên đời này không ai có thể nói mình cả đời không phạm lỗi. Sai rồi không sao cả, chúng ta mạnh dạn bước qua. Bao nhiêu năm nay là mẹ liên lụy con."
"Chờ mẹ c.h.ế.t rồi, có người thích hợp thì con cũng lập gia đình đi. Mẹ không mong con đại phú đại quý, chỉ mong con cơm canh đạm bạc bình an sống hết một đời... Còn nữa, Đạo Sinh không có lỗi, nó vô tội..."
Mẹ nói bà tha thứ cho cô, bà nói bố cũng sẽ không trách cô, bà nói Đạo Sinh không có lỗi.
Nhưng Nhạc Tiểu Thiền vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho chính mình.
Cô là tiện nhân.
Từ hôm đó trở đi, Nhạc Tiểu Thiền rất ít ra ngoài, đi chợ đều là Trương Vinh Anh hoặc Phát T.ử đi.
Cuối cùng, anh Hổ ở bến xe cũng truyền tin đến.
Bên thành phố Hoài Lĩnh đã nhận tiền thành ý của Trương Vinh Anh, thông báo một tuần sau Trương Vinh Anh đến Hoài Lĩnh xem xe.
Trương Vinh Anh đành phải về Bảo Lĩnh trước một chuyến. Thứ nhất là xem Lý Bảo Quân học lái xe thế nào, thứ hai là trong nhà có rất nhiều việc vặt vãnh dồn lại cũng cần về một chuyến.
Ví dụ như tiền lương của Đường Hồng Mai, chuyện con của Lý Bảo Hải sắp đầy tháng, chuyện cuối tuần sau phải đi Hoài Lĩnh xem xe, số tiền này chắc chắn không thể vác theo người được, phải gửi qua bưu điện trước.
Còn cả chuyện Nhạc Tiểu Thiền muốn đến Bảo Lĩnh nữa, đều dồn lại cùng nhau.
Ngày đầu tiên Trương Vinh Anh trở về, Lý lão thái đã bị tống trở lại bên Tiền Xuân Lệ.
Trước khi đi, bà còn lưu luyến nhìn mảnh vườn rau của mình: "Vợ thằng Cả, bao giờ con đi? Mẹ còn nuôi mấy con vịt con đấy, chúng mày đừng có động vào rau của mẹ ~"
Trương Vinh Anh phẩy tay không để tâm: "Đi đi đi đi, con ở chẳng được mấy ngày lại đi ngay ấy mà. Xuân Lệ nhớ mẹ đấy, về nhanh lên."
Lý lão thái vẫn còn chút không cam lòng: "Cũng chỉ mấy ngày thôi mà, bên này có phòng, mẹ không ở đây được à? Vịt của mẹ ngày nào cũng phải thả xuống mương, tối phải lùa vào chuồng, còn phải thái rau già trộn cám cho chúng nó ăn. Mới rụng lông tơ thôi, muốn lớn nhanh thì không được để đói."
Trương Vinh Anh đẩy bà ra ngoài: "Một núi không dung hai hổ. Mẹ nói nhiều quá, chuyện bao đồng cũng quản nhiều. Bản thân mẹ còn chẳng quản được cái miệng của mình, dễ chọc con giận lắm. Xuân Lệ tính tình tốt, chứ con sợ con không nhịn được sẽ động thủ đ.á.n.h mẹ mất."
Lý lão thái nghe vậy thì không giãy giụa nữa.
Cuộc sống này vừa mới khấm khá lên, bà cần phải sống lâu trăm tuổi.
Lý Bảo Quốc đang ở đó thấy vậy có chút không đành lòng: "Mẹ, hay là cứ để bà nội ở đây vài ngày đi. Bà từng này tuổi rồi, hơn nữa bà cũng bảo sẽ tự quản lý mình. Mấy năm nay đều là nhà chú Hai chăm sóc, giờ cũng nên đến lượt nhà chúng ta."
Nói rồi, Lý Bảo Quốc còn tìm đồng minh, hỏi mọi người: "Mọi người nói xem, tôi nói có đúng không?"
Lý Kim Dân, Lý Bảo Quân và Kim Chi, những người đã chịu đủ khổ sở, đều im lặng không nói gì.
Lý lão thái nước mắt lưng tròng nhìn đứa cháu đích tôn: "Bảo Quốc, mấy năm nay bà thương cháu quả không uổng công!"
Nói xong, Lý lão thái còn cố tình quay đầu lườm Lý Kim Dân và Lý Bảo Quân một cái: "Không giống mấy kẻ vô lương tâm kia."
Lý Kim Dân lặng lẽ cúi đầu, tiếp tục im lặng.
Lý Bảo Quân trừng lớn mắt, vẻ mặt uất ức: "Hồi nhỏ, mẹ cháu mắng anh Cả một câu là bà bênh chằm chặp. Mẹ cháu cầm gậy đ.á.n.h cháu thì bà còn bảo đ.á.n.h hay lắm, bảo mẹ cháu đ.á.n.h thêm mấy gậy nữa. Bà tưởng cháu quên rồi chắc?"
Lý lão thái...
Lý Bảo Quân tiếp tục kể tội: "Còn nữa, anh Cả cuộn quyển sách thành cái ống hét vào tai bà gọi bà nội, bà bảo..."
Nói đến đây, Lý Bảo Quân đột nhiên bóp giọng: "Ôi chao ôi chao, cháu đích tôn của bà giọng to thật đấy, sau này nhất định có tiền đồ."
"Bà còn cười hì hì ha ha, còn cho anh ấy khoai lang khô ăn."
"Còn cháu, cháu cũng muốn ăn khoai lang khô, cũng học anh Cả cuộn sách thành ống hét vào tai bà. Bà mách bố cháu, bảo cháu muốn dọa c.h.ế.t bà, làm điếc tai bà, hại bố cháu đ.á.n.h cháu một trận."
"Vẫn còn nữa, trời lạnh thế kia, anh Cả chạy từ ngoài về, bà ôm chầm lấy vào lòng."
Nói đến đây, Lý Bảo Quân lại đổi giọng nũng nịu: "Ôi chao ôi chao, cháu đích tôn của bà lạnh cóng rồi phải không, lại đây lại đây, vào chỗ bà cho ấm."
"Đến lượt cháu, bà trợn mắt lên, gân cổ c.h.ử.i, không nghe lời thì cho c.h.ế.t rét."
"Anh Cả muốn xuống nông thôn, mọi người bán vòng vàng gom tiền cho anh ấy đi học Đại học Công Nông Binh. Cháu muốn xuống nông thôn, bà bảo cháu da dày thịt béo vừa khéo đi rèn giũa tính nết. Như thế mà bà còn trông mong cháu hiếu thuận á?"
Lý Bảo Quân càng nói càng tức, sắp nổ tung rồi: "Bà còn bảo mẹ cháu không dạy dỗ cháu t.ử tế. Nếu mẹ cháu không dạy cháu thật thì cháu đã tẩn bà từ lâu rồi."
Lý Kim Dân vỗ bốp một cái vào lưng Lý Bảo Quân, tiếng kêu vang dội.
"Nói năng kiểu gì đấy? Đó là bà nội mày!" Lý Kim Dân sa sầm mặt quát.
Nói xong, bắt gặp ánh mắt tủi thân của Lý Bảo Quân.
Lý Kim Dân ngượng ngùng nói thêm, quay sang Lý lão thái: "Mẹ, mẹ thiên vị quá đáng thật đấy, đều là cháu trai của mẹ cả mà."
Lý lão thái cãi cố: "Bảo Quốc thông minh, là sinh viên đại học nhà họ Lý, có tiền đồ, lại còn hiếu thuận, tao thương nó hơn một chút là bình thường."
Trương Vinh Anh đẩy bà ra ngoài: "Đi đi đi, mới về đã cãi nhau rồi. Nếu mẹ không muốn sang nhà Xuân Lệ thì sang nhà thằng Cả mà ở. Dù sao mẹ với nó hợp nhau, nó hiếu thuận, hai người thương nhau lắm cơ mà."
Lý lão thái vừa đi ra ngoài vừa hét: "Tao ở đây hợp nhất."
Trương Vinh Anh nói: "Chúng con không hợp với mẹ."
Tiễn Lý lão thái đi xong, Lý Kim Dân tìm Trương Vinh Anh than khổ: "Bà làm cái gì thế? Mẹ ở bên nhà thằng Hai đang yên đang lành, bà cứ đòi đưa sang bên này. Bà mà không về là tôi bỏ nhà đi bụi đấy."
Trương Vinh Anh bĩu môi: "Ông chẳng phải thích mẹ ông nhất sao? Hồi trước còn bảo mẹ ông cứ ở với vợ chồng Kim Cường mãi ông thấy trong lòng không thoải mái, ông áy náy cơ mà.
Tôi đây là đang cho ông cảm nhận chút tình mẹ mà ông vẫn luôn khao khát đấy thôi?"
