Bị Con Cái Vứt Bỏ Chết Thảm, Bà Lão Trương Trọng Sinh Về Thập Niên 80. - Chương 506: Đường Hồng Mai Tức Đến Gào Thét

Cập nhật lúc: 08/01/2026 08:39

Ba cái bàn bát tiên ghép lại chật kín phòng khách, TV đang phát chương trình Xuân vãn vui nhộn, trên bàn bát đũa bày la liệt.

Lý lão thái ngồi ở vị trí chủ tọa, cười không khép được miệng.

Bà cầm đũa, gắp một miếng cá bỏ vào bát Lý Bảo Quốc: "Nào nào, ăn cá, niên niên hữu dư, sau này ngày tháng càng ngày càng sung túc."

Lý Bảo Quốc có chút ngại ngùng: "Ôi bà ơi, đáng lẽ cháu phải gắp cho bà chứ. Nào nào, cái đùi gà này hầm nhừ rồi, mềm lắm."

Nói rồi, Lý Bảo Quốc gắp một cái đùi gà bỏ vào bát Lý lão thái, miệng còn lẩm bẩm: "Ăn đùi gà, chân cẳng nhanh nhẹn, thân thể tráng kiện, phúc thọ an khang."

Lý lão thái cười như một đóa hoa cúc đại đóa, ánh mắt từ ái như sắp rỏ ra nước: "Chao ôi, đúng là Bảo Quốc nhà ta, nói chuyện nghe lọt tai thế chứ lị, đúng là người có văn hóa."

Lý Bảo Quân nhìn cái điệu bộ thiên vị của Lý lão thái, hừ lạnh một tiếng, con mắt trợn ngược lên tận đỉnh đầu.

Hắn lầm bầm một mình: "Đồ thiên vị c.h.ế.t tiệt, cháu đích tôn bà ỉa ra cũng thấy thơm."

Lý Bảo Hải chọc đũa vào cái bát to, xiên một miếng thịt kho tàu cỡ đại nửa nạc nửa mỡ ném vào bát Thẩm Đan, người còn sán lại gần vợ: "Anh cố ý cắt miếng to cho em đấy, em thích nhất thịt ba chỉ mà."

Trương Vinh Anh đang định nâng đũa, hai bên trái phải đồng thời có đũa duỗi tới. Giây tiếp theo, trong bát bà có thêm một viên sư t.ử đầu và một cái móng heo.

Quay sang trái nhìn, Kim Chi cười tủm tỉm: "Cô ơi, sư t.ử đầu tròn vo, năm sau tài vận cuồn cuộn, cái gì cũng viên mãn."

Bên phải là Tiền Xuân Lệ, bà ta có chút ngại ngùng: "Móng heo gặm thơm lắm, năm sau ngày tháng hưng thịnh, phúc thọ lại an khang."

Lý Bảo Quân nhìn quanh bàn, ai nấy đều đang gắp thức ăn cho nhau. Đường Hồng Mai gắp cho con, Lý lão thái gắp cho Lý Bảo Quốc, Tiền Xuân Lệ một nhà ba người cũng tương thân tương ái, Lý Bảo Hải sắp bón tận miệng Thẩm Đan rồi. Đến cả bà mẹ hung tàn nhất nhà cũng có Kim Chi và thím ba gắp cho, chỉ có hắn là vạn người ghét.

Nhìn cái bát trống trơn, tức c.h.ế.t đi được. Người khác không gắp cho hắn thì hắn gắp, hắn gắp cho cả phòng luôn.

Hắn ném cái đầu cá siêu to vào bát Lý Bảo Quốc: "Đầu cá này, làm anh cả cho tốt thì phải đi đầu."

Cái phao câu gà định ném vào bát Trương Vinh Anh, nửa đường gặp ánh mắt bà, tay hắn run lên, ném vào bát Nho Nhỏ: "Cái này không xương, thơm lắm, Nho Nhỏ ăn nhiều vào."

Cái chân gà ném vào bát Lý Bảo Hải: "Đang ăn cơm đấy, tránh xa vợ mày ra một chút, làm cả ngày rồi, mau, gặm đi."

Một cái chân gà khác ném vào bát Lý lão thái: "Bà cũng gặm đi, anh cả với Bảo Toàn có tay, bà bớt lo chuyện bao đồng."

Lý lão thái nhìn cái chân gà trong bát, vẻ mặt ghét bỏ: "Tao răng còn chả có, mày cho tao cái chân gà làm gì??? Gắp ra gắp ra, gặm sao nổi."

Lý Bảo Quốc nhìn cái đầu cá to tổ chảng lấp đầy cả bát, nhe răng trợn mắt, hắn ghét nhất ăn đầu cá.

"Thằng ba mày lên cơn à?"

Lý Kim Dân ngơ ngác nhìn quả tim gà trong bát mình, con trai bảo mình phải có lương tâm???

Ông nhìn Lý Bảo Quân với ánh mắt phức tạp: "Có phải mấy đứa ế vợ đều dở người thế này không? Xem ra phải tìm vợ cho nó thôi, bức bối quá hóa rồ rồi."

Lý Bảo Hải gặm chân gà: "Ghen tị với việc em có nếp có tẻ, vợ lại ăn được ngủ được đấy mà."

Đường Hồng Mai thấy Lý Bảo Quốc vẻ mặt ghét bỏ, bèn đưa bát mình cho hắn, rồi bưng bát đầu cá của chồng về ăn ngon lành: "Ăn được ngủ được thì việc gì phải ghen tị?"

Lý Bảo Hải nghiêm trang nói: "Ăn được ngủ được là tiên chưa nghe bao giờ à?"

Nho Nhỏ run rẩy giơ cái phao câu gà lên: "Bà, bà nội ơi~"

Trương Vinh Anh liếc mắt một cái, vội vàng cúi đầu. Bà trùng sinh về để hưởng phúc, chứ không phải để ăn phao câu.

Nho Nhỏ lại quay sang nhìn Lý Bảo Hỉ: "Cô ơi, phao câu này, giống cái m.ô.n.g ghê~"

Lý Bảo Hỉ cũng chả muốn ăn, cô hạ giọng: "Hiếu kính cho mẹ cháu đi, mẹ cháu thích nhất đấy, cái này nhiều thịt."

Thế là trong bát Đường Hồng Mai lại có thêm cái phao câu.

Sau đó Lý Tuyển Minh đem cái đầu gà trong bát mình cho mẹ, cái đầu gà mắt mở trừng trừng, lại chẳng có thịt, nó không thích.

Lý Tuyển Hoành thấy thế cũng gắp đầu vịt cho mẹ. Trong cái da đầu vịt ấy còn đầy lông măng đen sì chưa nhổ sạch, thời tiết lạnh quá làm không kỹ, cứ thế cho vào xào. Ngày thường thì nó cũng ăn, nhưng hôm nay đầy bàn cá thịt, nó chê.

Đường Hồng Mai nhìn cái bát chất cao như núi nào đầu cá, đầu gà, đầu vịt, phao câu to, ánh mắt muốn xiên c.h.ế.t Lý Bảo Quân. Cái đồ khốn nạn.

Lườm Lý Bảo Quân xong lại lườm Lý Bảo Quốc. Lấy phải cái thứ gì không biết, người ta thì chồng chăm sóc vợ, đằng này chồng cô ta thì hay rồi.

Lý Bảo Quốc có chút chột dạ, giả vờ không cảm nhận được ánh mắt của vợ, vội vàng gắp thức ăn.

Đũa vừa gắp về định rụt lại thì thấy là cái hàm vịt, lại còn là loại dính đầy lông măng đen sì.

Hắn kẹp trên đũa, bỏ xuống không xong, ăn cũng không nổi, c.ắ.n răng một cái quay sang bỏ vào bát Đường Hồng Mai.

Lý Bảo Quốc căn bản không dám nhìn vợ: "Cái đó... nghe nói... ăn gì bổ nấy, em ăn đi cho khỏe."

Lý Tuyển Hoành vừa nghe thấy thế, vội vàng bới trong bát thịt gà tìm cái hàm: "Hàm đâu rồi, cái đó là của mẹ con~"

Ăn xong mọi người cùng nhau đón giao thừa. Đám Tuyển Hoành chơi pháo ngoài sân, Lý Bảo Phượng cùng Lý Bảo Hỉ, Kim Chi dọn dẹp bát đũa.

Đường Hồng Mai lại "độn thổ", nhưng lần này là thật.

Bụng trướng lên rồi.

Đang ngồi xổm trong nhà xí ngon lành, Lý Bảo Quốc đi tới: "Hồng Mai, em ở trong đó à?"

Đường Hồng Mai vừa "Ơi" một tiếng, Lý Bảo Quốc đã xông vào.

Cửa là loại tay nắm vặn, vặn một cái là mở, chỉ có thể khép lại chứ không khóa được. Cơ bản đóng cửa là mọi người biết bên trong có người, lúc không có ai thì cửa mở toang.

Lý Bảo Quốc tập mãi thành quen: "Nào, em ngồi xích sang bên cạnh tí, anh đi tiểu cái đã."

Đường Hồng Mai tức muốn c.h.ử.i thề.

Lý Bảo Quốc đi chưa được bao lâu, lại quay lại, lại trực tiếp mở cửa đi vào: "Mẹ bảo anh lấy cây lau nhà."

Đường Hồng Mai thật sự không nhịn nổi nữa: "Lý Bảo Quốc cái đồ khốn nạn, anh đi vệ sinh em mới đẩy cửa một tí đã bị c.h.ử.i, giờ em đang đi nặng mà anh cứ đi ra đi vào như đi chợ thế hả!"

Vừa mắng xong, cửa lại bị đẩy ra.

Nho Nhỏ giơ một tờ giấy vẽ nguệch ngoạc: "Mẹ, mẹ ơi, mẹ xem con vẽ có giống không?"

Đường Hồng Mai nghiến răng ken két: "Mẹ đang đi nặng, đợi lát nữa hỏi không được à? Đi ra ngoài, mau đi ra!!"

Khó khăn lắm mới đuổi được Nho Nhỏ ra ngoài, "Rầm" một tiếng cửa lại bị đẩy ra.

Đường Hồng Mai hét toáng lên: "Có người! Có người! Ý thức đâu hết rồi, không thấy cửa đóng à!"

Lý lão thái đẩy cửa, xách cái xô ném vào trong, giọng còn to hơn Đường Hồng Mai: "Tao biết có người chứ, tao hỏi rồi, Nho Nhỏ bảo mày ở trong đấy. Đều là đàn bà con gái sợ cái gì, với lại có nhìn thấy gì đâu mà kêu."

Lý lão thái vừa đi, bên ngoài vang lên tiếng khóc như sói gào của Lý Tuyển Hoành, sau đó là tiếng đập cửa rầm rầm: "Mẹ ơi! Mẹ! Anh cả cướp pháo của con~"

Vốn dĩ ăn nhiều đồ Tết bụng dạ đã khó chịu, táo bón không đi được, Đường Hồng Mai tức đến mức xách quần lao ra cửa. Đêm 30 Tết không nhịn được nữa, cô ta gào lên c.h.ử.i một trận tơi bời, từ Lý Bảo Quốc c.h.ử.i thẳng xuống đến con bé Nho Nhỏ.

Tức c.h.ế.t mất thôi, cái nhà họ Lý này là cái ổ ma quỷ gì vậy? Sao cô ta lại gả vào cái nhà này chứ?

Lý Bảo Quốc còn có mặt mũi bảo muốn thoát khỏi gia đình gốc rễ, cô ta cũng muốn thoát đây này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.