Bị Con Cái Vứt Bỏ Chết Thảm, Bà Lão Trương Trọng Sinh Về Thập Niên 80. - Chương 517: Bố, Bố Quên Cầm Đồ Này

Cập nhật lúc: 08/01/2026 08:41

"Thầy giáo chẳng bảo sao? Đứng như tùng, ngồi như chuông, đứng ra đứng, ngồi ra ngồi, ăn cơm cũng phải có tướng ăn."

Giọng Lý Bảo Quốc không hề nghiêm khắc chút nào, ngược lại như đang kể chuyện cổ tích thú vị.

Lý Tuyển Hoành sững sờ một chút, đũa từ đĩa thịt chuyển sang đĩa rau cải bên cạnh, gắp một đũa rau bỏ vào bát mình.

Tuyển Minh thấy thế cũng nhặt những hạt cơm rơi trên bàn lên, cái nết ăn uống ngấu nghiến cũng tém lại nhiều.

Đám Thẩm Đan thấy Lý Bảo Quốc dạy con thì cũng mạnh ai nấy ăn.

Lý Bảo Quốc thấy mọi người không chú ý đến mình nữa, tim thả lỏng xuống, ngước mắt nhìn túi áo n.g.ự.c của Lý Tuyển Hoành, còn cảnh giác quan sát mọi người xung quanh.

Nhưng đúng lúc này, Lý lão thái lại nhảy ra.

"Bảo Quốc nhà ta đúng là ưu tú. Hồi nhỏ học hành giỏi giang, là sinh viên đầu tiên của nhà họ Lý, đi làm năng lực mạnh, được lãnh đạo coi trọng, trẻ tuổi thế này đã là phó chủ nhiệm hợp tác xã tín dụng, quản túi tiền của mọi người, ai cũng không bằng Bảo Quốc nhà ta."

Lý lão thái không giấu được vẻ đắc ý trên mặt, cố tình cao giọng, sợ mọi người không biết Lý Bảo Quốc ưu tú thế nào.

"Các người xem, giờ dạy con cái cũng chu đáo thế kia. Dạy con ăn cơm phải ngồi ngay ngắn, gắp thức ăn phải nhường bề trên trước, không được chỉ chọn món mình thích. Nói năng thì nhẹ nhàng tình cảm, thương con đến tận xương tủy mà lại không chiều hư con. Các người bảo trên đời này làm gì có ai hoàn mỹ như Bảo Quốc nhà ta chứ."

Vèo một cái, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Lý Bảo Quốc. Ngay cả hai bàn bên cạnh cũng nhìn sang.

Cúc hoa Lý Bảo Quốc thắt lại, tay vừa định nhét đồ vào túi con trai cứng đờ trên bàn. Dưới ánh mắt vạn chúng chú mục (ai nấy đều nhìn), hắn cứng ngắc không biết phải làm sao.

Lý lão thái càng nói càng hăng: "Bảo Quốc nhà ta đối trên thì hiếu thuận, đối dưới thì yêu thương, đúng là ưu tú hàng đầu, trên trời dưới đất khó tìm. Tướng mạo Bảo Quốc nhà ta cũng đoan chính..."

Lý Bảo Quốc ném cho Lý lão thái ánh mắt đầy u oán, ánh mắt ấy thậm chí mang theo sự cầu xin.

Lý lão thái vẻ mặt tự hào: "Bảo Quốc, cháu còn ngại ngùng cái gì, bà có nói điêu đâu. Cháu xem, tướng mạo đoan chính tâm địa lại tốt, với bà thì càng hiếu thuận, còn tri kỷ hơn cả cái thằng bố ruột của cháu. Ai cũng không bằng cháu đích tôn của bà, đời này bà có đứa cháu như thế, thật đáng giá, thắp hương cảm tạ trời phật nha~"

Lý Kim Cường thấy Lý lão thái vui vẻ, cũng hùa theo: "Mẹ nói đúng đấy, Bảo Quốc từ nhỏ đã không để ai phải bận tâm, học hành đầu óc tốt, kết hôn cũng tự tìm đối tượng sinh con đẻ cái, còn tránh được kế hoạch hóa gia đình, công việc cũng không để người nhà lo lắng, được lãnh đạo coi trọng."

Tiền Xuân Lệ cũng nể mặt: "Chứ còn gì nữa, anh chị cả tốt số thật, hồi nó đi học giấy khen dán kín tường, giờ còn làm chủ nhiệm hợp tác xã tín dụng, ai thấy mà không khen một tiếng có bản lĩnh."

Lý Kim Dân mặt mày hồng hào, nhìn Lý Bảo Quốc với ánh mắt từ ái, ông thấy nở mày nở mặt vô cùng.

"Bảo Quân, Bảo Hải, cả Bảo Toàn nữa, mấy đứa cũng phải học tập anh cả mấy đứa mới được."

Lý Bảo Quân lườm Lý Bảo Quốc một cái: "Thằng mọt sách c.h.ế.t tiệt, con mới không thèm học, xem có hiểu gì đâu."

Lý Bảo Hải cũng lườm Lý Bảo Quốc, khen người khác thì thôi, còn dìm hàng hắn. Mỗi lần liên hoan mệt c.h.ế.t mệt sống là hắn, người được khen lên tận mây xanh lại là Lý Bảo Quốc, còn bắt hắn học tập.

"Vâng, con phải học tập anh cả, lần sau để anh cả đến xóc chảo, con đi rót trà đ.ấ.m lưng hiếu thuận với bà nội, con cũng học cái nết hiếu thuận của anh cả xem sao." Giọng Lý Bảo Hải sặc mùi mỉa mai.

Lý Bảo Toàn thì chỉ cười hì hì không nói gì.

Nếu là trước kia, Lý Bảo Quốc đã bay lên chín tầng mây rồi, nhưng hiện tại, hắn chỉ muốn mọi người đừng chú ý đến mình. Hắn nhìn Lý lão thái với vẻ sống không còn gì luyến tiếc.

Nếu Lý lão thái ngồi phía bên hắn, cuốn sổ tiết kiệm này hắn nói gì cũng phải ném lên người bà cụ.

Khổ nỗi Lý lão thái lại sủng ái, tâng bốc hắn như thế. Hắn mà bảo Lý lão thái lấy trộm đưa cho mình, thì hiện giờ hắn trông có vẻ hơi lòng lang dạ sói.

Hơn nữa ai cũng biết Lý lão thái thương hắn, kể cả hắn có nói là bà cụ đưa cho, không chừng mọi người lại tưởng hắn lôi bà cụ ra đỡ đạn.

Lý Bảo Quốc uất ức muốn c.h.ế.t.

Quan sát kỹ thì lúc này nhà xí cũng không có ai. Nếu hắn đi vệ sinh bây giờ, lát nữa người ta phát hiện sổ tiết kiệm bị vứt trong đó, chẳng phải người đầu tiên bị nghi ngờ là hắn sao?

Lý Bảo Quốc chịu trận ngay đầu sóng ngọn gió, ăn cơm mà như nhai rơm, trong lòng tính toán đủ đường.

Đang ăn cơm mà bỏ đi chỗ khác thì lộ liễu quá, chỉ có đi vệ sinh là đỡ bị nghi nhất.

Cuối cùng, ăn cơm xong Lý Bảo Toàn đi vệ sinh.

Lý Bảo Toàn ra xong, đợi một lúc, Đường Hồng Mai cũng đi.

Vẫn chưa an toàn.

Lý Bảo Quốc tiếp tục chờ.

Bát đũa đã dọn xong đang uống trà, Lý Bảo Phượng cũng chạy vào nhà xí một chuyến. Sau đó Lý Kim Cường bảo phải về nhà, chiều còn đi làm.

Bữa cơm này Trương Vinh Anh rất im lặng, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại đ.á.n.h giá Đường Hồng Mai và Lý Bảo Quân.

Tiền Xuân Lệ thấy không khí nhà Trương Vinh Anh không đúng, cũng vội vàng kéo Lý lão thái về, bảo là sáng mai lại sang.

Trước khi đi, đám Lý Kim Cường còn đi vệ sinh một lượt. Lý Bảo Quốc cảm thấy thời cơ chín muồi, chờ người ta ra hết, hắn vội vàng đứng dậy.

"Con cũng đi vệ sinh cái."

Cuối cùng cũng sắp vứt được cục nợ này đi, giọng Lý Bảo Quốc hơi run run.

Vào nhà xí, đóng cửa "Rầm" một cái, tim Lý Bảo Quốc đập nhanh vì kích động.

Quả nhiên, có đôi khi tình yêu của bà nội chưa chắc là yêu, cũng có thể là t.h.u.ố.c độc.

Vụ này đúng là ném hắn vào chảo dầu mà chiên, dọa hắn c.h.ế.t khiếp.

Hít sâu một hơi, móc cuốn sổ tiết kiệm từ trong túi ra, Lý Bảo Quốc tiếc rẻ mở ra nhìn con số bên trong.

"Là của mình thì là của mình, không phải của mình thì không phải của mình. Tiền tài bất nghĩa cầm vào nơm nớp lo sợ, sơ sảy một cái là thân bại danh liệt. Giờ mình đâu phải nhân viên quèn, mình là chủ nhiệm hợp tác xã tín dụng thành phố Bảo Lĩnh."

"Lòng tham tà niệm lui lui lui, đừng hòng hại..."

Lời còn chưa nói hết, bên ngoài vang lên tiếng gọi của Đường Hồng Mai: "Nhịn chút, nhịn chút, bố mày đang ở trong đấy, nhanh nhanh nhanh~"

Sau đó "Rầm" một tiếng, cửa nhà xí bị một lực cực mạnh đẩy tung ra.

Cuốn sổ tiết kiệm trong tay Lý Bảo Quốc "Vèo" một cái, bị ném lên cái ghế đẩu để giấy vệ sinh.

"Làm cái gì đấy? Không biết gõ cửa à?" Giọng Lý Bảo Quốc gào lên.

Đường Hồng Mai hét: "Nó sắp ỉa ra quần rồi, Tuyển Hoành con vào trước đi, đừng để ý bố con, lớn tướng rồi, mẹ không rửa cho đâu nhé."

Vừa dứt lời, Lý Tuyển Hoành cúi đầu, chui tọt qua cửa vào trong: "Bố bố bố bố bố, con ỉa, ỉa ra rồi."

Đường Hồng Mai túm lấy Lý Bảo Quốc lôi xềnh xệch ra ngoài: "Anh ỉa xong rồi còn đứng đấy làm gì? Còn có mặt mũi nói tôi lười người cứt đái nhiều, anh xem bố con anh từng đứa tranh nhau cái nhà xí kìa."

Mặt Lý Bảo Quốc đỏ gay vì tức: "Vô ý thức, không biết gõ cửa à? Cái cửa này sao mãi không lắp khóa? Cô không biết bên trong có người à?"

Giọng Đường Hồng Mai tự nhiên như đang nói chuyện thời tiết: "Cửa đóng thì tôi chả biết thừa là có người à, tôi biết là anh nên mới mở cửa. Thằng Tuyển Hoành chẳng phải không nhịn được sao? Lại nói, anh đi ỉa cứ như đi chợ ấy, đấy là con trai anh, nhìn thì làm sao? Anh có thì nó không có chắc?"

Lý Bảo Quốc đen mặt, quay đầu gào vào sân với Trương Vinh Anh: "Mẹ, cái cửa nhà xí này cần thiết phải lắp khóa đi."

Lý Kim Dân nói: "Hầy, cửa đóng tức là có người, anh không biết lên tiếng à?"

Lý Bảo Quốc cãi cố: "Cả một lũ vô ý thức..."

Lời còn chưa dứt, Lý Tuyển Hoành xách quần đi ra, trong tay còn giơ một cuốn sổ tiết kiệm màu vàng: "Bố, bố quên cầm đồ này~"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.