Bị Con Cái Vứt Bỏ Chết Thảm, Bà Lão Trương Trọng Sinh Về Thập Niên 80. - Chương 568: Nỗ Lực Vận Động, Về Sau Để Vợ Chăm Sóc Tuổi Già

Cập nhật lúc: 13/01/2026 04:07

Trương Vinh Anh nghe xong lời Lý Kim Dân nói thì cười lạnh một tiếng: "Sao? Ai tìm ông mách lẻo à?"

Lý Kim Dân vội vàng nói: "Không ai mách lẻo cả, là tự tôi cảm thấy bà đối xử với bọn trẻ hơi nghiêm khắc quá thôi. Thằng cả..."

Trương Vinh Anh cắt ngang lời ông: "Thằng cả muốn thăng tiến, tôi không ủng hộ nó sao? Thằng tư mở quán cơm tìm tôi vay tiền, tôi không cho mượn à? Nhà cửa của thằng ba ai lo liệu? Cái đám cưới lần hai này cũng là tôi lo liệu đấy chứ, còn cả chuyện Hắc Ngốc trước kia nữa, có việc nào tôi phủi tay không quản đâu?"

"Bất kể là thằng cả, thằng ba hay thằng tư, việc nào tôi làm mà không phải vì tốt cho chúng nó, tôi có hại chúng nó bao giờ chưa? Chúng nó có được như ngày hôm nay, có thể ngày càng khấm khá hơn, tôi không bỏ công sức ra à? Tôi có kéo chân sau chúng nó không? Tuy không nói đến chuyện chia chác cho mỗi nhà bao nhiêu tiền, nhưng lễ tết chúng nó kéo cả bầu đoàn thê t.ử về nhà ăn uống, tôi có bắt chúng nó bỏ tiền ra không? Chẳng phải đều là tôi chi tiền sao?"

Lý Kim Dân có chút ngượng ngùng: "Tôi... tôi biết, ý tôi là, tôi nghe nói bà vì chuyện cái Hoa bị khai trừ mà chẳng thèm nghe thằng cả giải thích câu nào, mắng nó phát khóc lên. Nó cũng lớn đầu rồi, không phải trẻ con nữa. Chúng ta đôi khi ở trước mặt con cháu, tôi thấy, vẫn nên giữ cho chúng nó chút thể diện. Bà nói rất nhiều lời khó nghe, cũng chẳng nghĩ xem người ta có chịu được không, cứ sướng mồm là nói. Vinh Anh à, có những lời, người nghe nhiều sẽ thấy khó chịu lắm đấy."

Trương Vinh Anh nhớ lại bộ dạng Lý Bảo Quốc vừa khóc vừa gào lên với mình hôm đó, trong lòng cũng thấy rầu rĩ.

Bà thở dài: "Haizz, tôi biết chứ, sao tôi lại không biết chứ..."

Kiếp này, ba anh em Lý Bảo Quốc chưa làm chuyện gì vứt bỏ cha mẹ, nhưng trong lòng bà cứ lấn cấn, cứ không vượt qua được cái rào cản ấy.

Bà biết, rất nhiều chuyện bà đều nhìn thấy cả.

Lý Bảo Quân hiện tại thay đổi rất nhiều, công việc được giao dù bẩn hay mệt đều làm, kéo theo cả Hồng Cẩu, Thu Bình cũng đi lên con đường chính đạo.

Lý Bảo Hải hễ qua bên này là lại chui tọt vào bếp, chỉ cần có cậu ta ở đó là không để bố mẹ phải đụng tay, năm ngoái làm đồ tết, thậm chí không cần Trương Vinh Anh mắng, tuy vẫn càm ràm nhưng cậu ta đã tự giác làm rồi.

Lý Bảo Quốc cũng thay đổi nhiều, biết bảo Đường Hồng Mai may áo bông mùa đông cho hai vợ chồng già, đi chợ thấy có bán thịt dê cũng biết cắt một miếng mang sang biếu bố mẹ. Bọn chúng không giống như kiếp trước, bám riết lấy hai vợ chồng bà mà hút m.á.u.

Đối với phần lớn các bậc cha mẹ mà nói, như thế đã được coi là con ngoan rồi.

Điều Lý Kim Dân không hiểu là, Trương Vinh Anh đối với chúng luôn mang theo sự đề phòng, cứ như thể chúng là những đứa con bất hiếu nhẫn tâm vậy.

Đối mặt với sự an ủi và khuyên giải cẩn thận của Lý Kim Dân, Trương Vinh Anh vẫn bướng bỉnh buông một câu: "Bọn chúng chính là đồ bất hiếu, cho dù bây giờ chưa phải, sau này cũng sẽ bất hiếu. Tôi không tàn nhẫn với chúng một chút, sau này chính là cái loại vứt bỏ cha mẹ. Tôi nghiêm khắc với chúng như vậy là để uốn nắn, không cho chúng mọc lệch."

Lý Kim Dân nhíu mày: "Chuyện sau này ai mà biết được? Nhưng trước mắt bà cứ chèn ép chúng cả ngày như vậy, rốt cuộc là bảo vệ hay là hại cũng chưa biết được đâu. Bà cũng nên nghĩ cho thông, rốt cuộc là bà đang đề phòng những đứa con bất hiếu trong tương lai, hay là đang hành hạ những đứa con hiện tại cũng chẳng có lỗi lầm gì?"

Buổi tối, Trương Vinh Anh lại mất ngủ.

Dù sao cũng là vợ chồng bao nhiêu năm, thấy Trương Vinh Anh trằn trọc không ngủ được, Lý Kim Dân cảm thấy nên lôi bà dậy nói chuyện một lần cho ra nhẽ.

Trương Vinh Anh trong lòng nặng trĩu tâm sự, áp lực cũng lớn. Đối mặt với người bạn đời đã cùng mình đi hết kiếp trước, bà lấy cớ là "nằm mơ", kể lại hết những trải nghiệm của kiếp trước một lần.

Nói một hồi, bà bật khóc.

"Giấc mơ này đã qua 5 năm rồi, tôi vẫn nhớ như in trong mơ, ông đứng trước mặt bác sĩ, co rúm cổ lại, ánh mắt nhìn thằng ba vừa cẩn thận vừa thấp thỏm, giống như đứa trẻ làm sai chuyện gì, sợ bị người lớn phê bình, sợ đến mức thở mạnh cũng không dám."

Lý Kim Dân im lặng: "Trong mơ sau đó thì sao?"

Trương Vinh Anh nói: "Ông không có tiền chữa bệnh, khó chịu, không thở nổi, nghẹn đến mức không ngủ được, sợ liên lụy đến tôi nên uống t.h.u.ố.c tự t.ử."

"Nực cười hơn là, chữa bệnh thì không ai ngó ngàng, nhưng đám tang lại làm linh đình lắm, kèn trống inh ỏi, lại còn ca hát nhảy múa, uống rượu hút t.h.u.ố.c đ.á.n.h bài, con cháu hiếu thảo quỳ đầy đất, khách khứa ai cũng khen bọn chúng có hiếu."

Lý Kim Dân lại hỏi: "Vậy còn bà?"

Trương Vinh Anh thở dài: "Tôi à, tôi cũng bị vứt bỏ, chưa đến hai tháng sau thì đi theo ông."

"Chúng ta chưa từng bạc đãi chúng nó nửa phần nào, có thể nói là dốc hết tâm huyết, ông bảo tại sao tôi lại phải nhận cái kết cục như thế? Ông bảo tôi lấy gì để tin tưởng chúng nó đây?"

"Chúng nó trưởng thành, dần dần đều có gia đình riêng, có con cái của mình, thời gian dành cho cha mẹ ít đi, điều này tôi đều chấp nhận. Dù sao trên đời này ai cũng như ai, so cha mẹ với con cái thì ai cũng sẵn lòng hy sinh nhiều hơn cho con cái. Nhưng đó không phải là lý do để chúng nó vứt bỏ chúng ta..."

Lý Kim Dân an ủi Trương Vinh Anh: "Đó đều là mơ thôi, bà đừng suy nghĩ nhiều quá, bọn trẻ chẳng phải đều đang yên lành sao, làm gì có chuyện rơi vào cảnh uống t.h.u.ố.c tự t.ử. Hơn nữa tôi có lương hưu mà, tôi hiện tại là công nhân bậc sáu nhà máy điện, lương hưu không thấp đâu, bà cũng có lương hưu, không dựa vào chúng nó thì tự mình tiêu cũng không hết. Bà cứ nghĩ lung tung thế này, chính là tự làm khổ mình đấy."

Trương Vinh Anh thở phào một hơi: "Mượn lời vàng ngọc của ông vậy. Nói thật lòng, dựa vào chúng nó tôi thà dựa vào ông còn hơn. Chờ tôi bảy tám mươi tuổi, bọn nó cũng năm sáu mươi rồi, có khi tự thân còn phải nhìn sắc mặt con cái cháu chắt, hơi đâu mà để ý đến chúng ta.

Ông muốn tốt cho tôi thì chịu khó rèn luyện nhiều vào. Tôi theo ông bao nhiêu năm nay, còn sinh cho ông bấy nhiêu đứa con, cũng chưa được hưởng phúc gì từ ông, cả đời cứ thế mà trôi qua.

Tôi bây giờ chỉ có mỗi khúc mắc này thôi. Ông cố gắng lên, đừng hút t.h.u.ố.c uống rượu nữa, rảnh rỗi thì vận động đi, cố gắng sống lâu thêm chút. Sau này tôi già rồi, ông chăm sóc tôi, đi sau tôi nhé."

Lý Kim Dân cúi đầu suy nghĩ rất nghiêm túc.

"Nếu đây là điều bà muốn, thì được."

Cuộc nói chuyện kết thúc, Trương Vinh Anh an tâm ngủ thiếp đi, nhưng Lý Kim Dân thì mất ngủ.

Vợ đi theo ông, quả thực chịu không ít khổ cực.

Chưa nói đến chuyện khác, trước kia quan niệm là "đông người sức lớn", "đông con nhiều phúc", hơn nữa thời đó tỷ lệ trẻ con c.h.ế.t yểu cao, lại chưa có kế hoạch hóa gia đình, cũng không có biện pháp tránh thai, nên nhà nào cũng đua nhau đẻ.

Hai vợ chồng sinh sáu đứa con, người ta mười tháng mang thai, Vinh Anh sinh sáu đứa là 60 tháng mang nặng đẻ đau, lần sinh nở nào chẳng là một lần bước qua cửa t.ử.

Ông là đàn ông, lẽ ra phải gánh vác cả gia đình, nhưng Vinh Anh cũng đi làm, còn phải lo toan việc nhà.

Càng nghĩ, Lý Kim Dân trong lòng càng cảm thấy thua thiệt và áy náy.

Sự áy náy và tình yêu thương chính là động lực mạnh mẽ nhất trên đời này.

Lúc trước còn nghĩ vợ có quá khắt khe với con cái không, giờ Lý Kim Dân đang c.h.ử.i thầm lũ con bất hiếu trong lòng.

Sáng hôm sau, Lý Kim Dân dậy sớm, rón ra rón rén mặc quần áo chỉnh tề ra cửa chạy bộ. 56 tuổi, chính là độ tuổi còn có thể phấn đấu. Vinh Anh muốn sống đến 90 tuổi, ông sẽ khỏe mạnh sống đến 92.

Ông phải bắt đầu rèn luyện thân thể từ bây giờ, cai t.h.u.ố.c lá, kiêng rượu, ăn uống đàng hoàng, sau này hầu hạ người vợ đã theo ông chịu khổ cả đời, để bà đỡ lo lắng, sợ sau này không có chỗ dựa.

Vợ đã sinh sáu đứa con, ông chưa sinh đứa nào, thể chất chắc chắn không kém vợ được. Sau này đến ngày bà thực sự không đi lại được nữa, ông sẽ hầu hạ bà, đàn ông nói được làm được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.