
Bị Cướp Hôn Sự, Ta Quay Đầu Gả Cho Người Họ Không Với Tới
Để giúp thật thiên kim cướp hôn sự và trút giận.
Đại ca cùng trúc mã cố ý bỏ ta lại trong một ngôi miếu hoang khi đi du xuân.
Ta cả đêm không về, bị gán cho cái danh tư thông với nam nhân, mất sạch thanh danh, cũng mất luôn hôn sự.
Đại ca đề nghị:
"Ở lại trong phủ cũng chỉ khiến lời ra tiếng vào nhiều thêm, chi bằng đưa nó về nhà cũ ở Tầm Dương để tạm tránh đầu sóng ngọn gió."
Trúc mã thì gõ đầu răn dạy ta:
"Đừng trách bọn ta, chỉ trách ngươi trước thì chiếm thân phận của Cẩm Sinh, sau lại ác ý hạ độc hại nàng."
Ta bị đưa về Tầm Dương ngay trong đêm, từ đó không còn ai hỏi han đến nữa.
Mãi đến ba năm sau.
Một nha hoàn lỡ miệng, nói ra sự thật rằng thật thiên kim đã ăn nhầm hai món tương khắc nên mới hộc máu ngất xỉu.
Đại ca và trúc mã năm xưa hối hận khôn nguôi, ngàn dặm xuôi Nam.
Một người muốn đón ta về nhà để chuộc tội.
Một người muốn dùng hôn sự để bù đắp cho ta.
Nhưng bọn họ không biết.
Năm đó khi bị đưa xuống Nam, ta đã rẽ sang một hướng khác, tìm được cha mẹ ruột của mình.
Bọn họ sớm đã định hôn ước từ nhỏ cho ta.
Ta đã thành thân rồi, còn sớm hơn thật thiên kim một tháng.












