Bị Cướp Hôn, Ta Xé Hôn Thư - 9
Cập nhật lúc: 15/09/2026 17:02
Sau khi Bùi Văn Viễn mang thư hòa ly đi, lại kéo dài thêm một thời gian.
Có lẽ hắn vẫn chờ ta đổi ý, nhưng ta vẫn khám bệnh, kiểm sổ, tới công phường như thường, chưa từng sai ai tới thúc giục.
Cuối cùng, người thật sự mất bình tĩnh trái lại là hắn.
Ta không còn thay Hầu phủ duy trì vẻ ngoài chu toàn, các tộc lão rất nhanh nhìn rõ cuộc hôn nhân này chỉ còn lại một tờ giấy.
Hai mươi tám năm đã đi tới tận cùng, ta muốn hòa ly tuyệt đối không phải vì nhất thời giận dỗi.
Lại một mùa xuân nữa, nữ học đường chính thức mở cửa, khóa đầu tiên nhận ba mươi học sinh.
Người nhỏ nhất mới mười hai tuổi, người lớn nhất đã hai mươi lăm.
Ba mươi học sinh biết chữ không đồng đều, trong đó có mấy người đến tên mình cũng không biết viết.
Tri Ý chia chương trình thành đọc bản vẽ, nhận thước đo và thực hành trong phường, buổi sáng học căn bản, buổi chiều trực tiếp làm với gỗ và đồ sắt.
Nó đích thân đứng trước án, bắt đầu dạy từ cách đọc bản vẽ và phương pháp công tạo căn bản nhất.
Thỉnh thoảng ta cũng sang, ngoài xem vết nứt do rét và thương tích cũ cho bọn họ, còn dạy một ít y lý đơn giản nhất.
Người làm nghề nếu không biết bảo vệ mắt và tay, tay nghề có tốt đến đâu cũng không chống đỡ được lâu.
Ban đầu các cô nương gặp ta vẫn gọi Hầu phu nhân, sau này biết ta đã dọn khỏi phủ, liền theo người trong công phường đổi cách gọi thành Thẩm phu nhân.
Mấy lão hủ nho trong triều ngày nào cũng mắng “gà mái gáy sáng”.
Ta sai người chép những câu bị mắng dữ nhất dán lên tường học đường, các cô nương xem xong trái lại càng đứng thẳng lưng.
Một cô nương chạy nạn từ biên quan tới nói: “Phu nhân, bọn họ mắng càng dữ càng chứng tỏ bọn họ sợ chúng con thật sự học được.”
Nàng mới mười sáu tuổi, còn nhỏ hơn Tri Ý, trên mặt để lại một vết sẹo d.a.o.
Cha mẹ c.h.ế.t trong chiến loạn, nàng một đường trốn tới vùng ngoại ô kinh thành, suýt nữa c.h.ế.t đói.
Xảo Cơ phường nhận nàng, cho nàng một bữa cơm, cũng dạy nàng một nghề để sống được.
Nàng xin: “Con muốn ở lại làm giáo tập, cũng muốn cho những người tới sau có một miếng cơm ăn.”
“Được.”
Ta đẩy danh sách học sinh về phía nàng: “Sau này học đường này cần chính các con chống đỡ.”
Cuối xuân, Tri Ý lấy thân phận thợ cả do Bộ Công đặc phái trở lại Tây Bắc, chủ trì thay đổi quân khí cho toàn tuyến phòng thủ.
Trước khi xuất phát, nó bàn giao rõ từng việc trong sổ công phường, nhân sự và sắp xếp học đường ở kinh thành, không còn giống trước kia, việc gì cũng đến hỏi ta trước.
Trước lúc đi, nó ăn cơm cùng ta: “Nương, con sẽ thường xuyên viết thư cho người.”
“Chuyện vui cũng báo, chuyện buồn cũng báo, không còn chỉ nói mọi thứ đều tốt nữa.”
“Đi làm việc của con đi, nương thay con trông coi bên kinh thành.”
Ba tháng sau, quân báo truyền về.
Liên nỏ nhẹ do Tri Ý cải tiến đ.á.n.h mạnh vào chủ lực Bắc Địch, hoàng đế gia phong nó làm “Xảo Cơ Hầu”.
Nữ t.ử nhờ quân công mà phong hầu, từ trước tới nay bản triều chưa từng có.
Quân báo nói nỏ mới nhẹ hơn kiểu cũ, tốc độ b.ắ.n nhanh gấp ba lần, vương đình Bắc Địch buộc phải lui về phía tây ba trăm dặm.
Trong thư nó viết: “Nương, con được phong hầu rồi.”
“Điều khiến con vui nhất không phải tước vị, mà là người ở tiền tuyến nói thứ con làm thật sự có thể cứu mạng.”
Bùi Văn Viễn nhìn thấy để báo cũng gửi lễ mừng tới, trong thư viết: “Thanh Nghi, nàng thắng rồi, ta nhận thua.”
“Cửa Hầu phủ vẫn luôn mở cho nàng.”
Ta gấp thư lại, ném vào lò châm lửa.
Thư hòa ly đã sớm được quan môi làm chứng, cuối cùng Bùi Văn Viễn cũng ký.
Từ nay mỗi người một đường, không ai nợ ai.
Lão phu nhân bệnh liệt giường, trong miệng vẫn lẩm bẩm năm xưa không nên để hôn sự với Tiêu gia bước vào cửa.
Nhị phòng chia tài sản rồi ai đi đường nấy.
Bùi Minh Châu vẫn sống trong am, nhờ người gửi tới một đôi đế giày, ta không nhận, chỉ nhắn lại nàng ta: “Sống cho tốt.”
Ngày Tri Ý về kinh, ta ra cổng thành đón nó.
Nó mặc quan phục, sau lưng có một đội hộ vệ, vừa tới đã nhảy xuống ngựa.
Nó lớn tiếng gọi: “Nương, con về rồi!”
Ta ôm nó vào lòng, nước mắt lập tức trào ra, chỉ biết nói hết lần này đến lần khác rằng về được là tốt.
Trên người nó còn mang bụi gió dọc đường, nhưng ta rất lâu vẫn không nỡ buông tay.
Tối ấy hai mẹ con chen nhau trên một chiếc giường, nói chuyện tới quá nửa đêm, cuối cùng mới nhắc đến Tiêu Thừa Dận.
Tri Ý bỗng yên lặng.
“Nương, chuyện kiếp trước không phải mơ.”
“Con nhớ lại rồi.”
“Lúc Tiêu Thừa Dận ép con uống t.h.u.ố.c, hắn nói con quá có bản lĩnh, con sống thêm một ngày, hắn sẽ thêm một ngày ngủ không yên.”
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y nó.
“Kiếp này, hắn muốn ngủ cũng chẳng còn chỗ mà ngủ.”
Tri Ý cười cong mắt.
“Cỏ trên mộ chắc cũng cao ba thước rồi.”
Chúng ta cười một lúc, không ai nhắc đến cái tên ấy nữa.
Cát vàng từng đè giữa hai mẹ con ta ở kiếp trước cuối cùng cũng tan đi.
Ngoài cửa sổ, sắc trời từng chút một sáng lên.
Một ngày mới đã tới.
HẾT.
